The first 200 lines.
Papet. (bác)
Papet. (bác)
Cháu đây. Ugolin đây!
Cháu đây!
Ồ, cháu đấy à, Galinette!
- Cháu đã về. - Vâng.
Đợi nhé. Bác xuống đây!
- Thôi ạ, chỉ cần ném cho cháu chìa khóa! - Bác xuống ngay đây.
Thật ngạc nhiên!
- Cháu xuất ngũ rồi đấy! - Vâng.
Đến đây ăn cái gì đi. Cháu không đói.
Bọn cháu đã uống cả đêm ở Marseilles, nên...
Thế thì tối nay đến ăn, cháu sẽ kể chuyện nhé.
Vâng, tối nay gặp bác.
Thôi, đủ rồi.
Bà ấy hỏi cháu có muốn ăn thêm không.
Cảm ơn.
Khi bác chết, cháu sẽ ở đây đấy nhé.
Nhà cửa dòng họ Soubeyran sẽ là của cháu.
Từ nay đến đó, bác muốn cháu chăm lo nhà cửa của cháu ở trên kia.
Như vậy, sau này cháu sẽ có thể cho một người nông dân nào đó thuê
hoặc để nó lại cho một trong những đứa con của cháu.
- Như thế, cháu phải có vợ. - Thì sao?
Có đầy con gái xung quanh đây, thiếu gì các cô
hỉ hả lấy được một người họ Soubeyran.
Có con gái nhà Chabert đấy.
Bác cá là nếu cháu muốn thì...
Cháu không có con la nào cháu phải dùng la của bác.
Cháu không có gà, không có dê vì chúng gây lắm phiền toái.
Cháu không dùng nịt chân vì chúng gây ngứa.
Vậy cháu cần vợ để làm gì?
Thế còn tình cảm?
Khi cháu đi đến Aubagne, cháu ghé vào nhà Figuer . Đầu óc cháu được giải tỏa.
15 franc một tháng, cháu có thể chọn.
Thế là đủ đối với cháu rồi.
Cháu sẽ không cả đời độc thân như bác được!
Trước khi bác chết, bác muốn thấy cháu cùng với một đứa con.
Còn bác, tại sao bác không bao giờ lấy vợ?
Trước khi cháu nghĩ đến lấy vợ, thì cháu phải làm được cái gì đã chứ.
Cháu đã có ý tưởng làm gì chưa?
Có thể.
Bác đã có một ý tưởng.
Bác đã nghĩ đến nó cho cháu.
Bác đã có hết các kế hoạch, tính tóan hết các chi phí.
Ý tưởng của bác là gì?
Cải tạo vuờn cây lớn của nhà Soubeyran...
như trước đây thời cha của bác.
Hai trăm cây vả, hai trăm cây mận...
hai trăm cây hạnh nhân...
Một nghìn cái cây...
trồng thành hàng, cách nhau 10 mét.
Sẽ đẹp như một nhà thờ...
mà bất cứ người nông dân nào vào cũng làm dấu thánh.
Bác nghe này...
Mận, đào, kể cả mơ nữa,
chúng ta đã cho lợn ăn bao nhiêu.
Để cháu nghĩ đã.
Bác chỉ có cháu, Galinette.
Cháu có thể nói cho bác, nếu cháu muốn bác giúp.
Ý của cháu là gì?
Đó là một bí mật.
Sao?
Bác đấy à, bác Papet?
Không thể tiếp tục thế này!
Cháu sống cả mùa đông như người hoang dã
trong cái nhà như cái chuồng lợn này!
Thối như có một con dê già!
Cháu làm gì suốt cả ngày?
Nói cho bác biết!
Bác đừng mất bình tĩnh. Cháu sẽ chỉ cho bác xem một thứ.
Đây là bí mật của cháu phải không?
Nhờ đó mà cháu giải trí đấy à?
Ông sẽ trả tôi bao nhiêu cho chỗ hoa đó?
- Đẹp thật. - Giống từ Malmaison (Lâu đài của vợ vua Napoléon)
- Cuống đẹp. - Ông trả tôi bao nhiêu?
Nếu ông đến vào tháng Hai...
tôi có thể trả tới...
50 xu.
Nhưng bây giờ, cuối mùa rồi.
Cũng vẫn được...
20 xu.
Đồng ý chứ?
Đồng ý.
Cháu có lý, Galinette. Cần phải trồng hoa.
Nhưng sao cháu không nói cho bác sớm hơn?
Vì cháu muốn thử trước, xem đất ở đây có tốt không.
Cháu muốn bác nhìn thấy chúng nở hoa, bác sẽ hiểu.
À, không phải những bông hoa làm cho bác hiểu.
Mà là người bán hoa.
- Cần có bao nhiêu để bắt đầu? - 15.000.
- Bác sẽ đưa cho cháu. - Papet, bác tử tế quá!
Không hẳn thế. Không phải là bác cho cháu.
Mà vì tất cả dòng họ Soubeyrans, những người đã nằm trong nghĩa trang và những thế hệ sau.
Nếu mũi nó ở chỗ đuôi nó, thì nó sẽ chết!
Giống như chúng ta!
- Có một thứ làm cháu phiền. - Cái gì?
Nước.
Nước gì?
Một cây cẩm chướng ngốn nước như một người.
Để tưới cho 500 cây, cháu phải dùng tay kéo nước từ giếng lên.
Cần đặt một xi-téc với một cái bơm.
Nếu tưới cho 500 cây thì xi-téc sẽ trống rỗng trong 4 ngày.
Đó là một vấn đề.
Việc cần phải làm là đào một cái hồ chứa to...
với những cái rãnh để thu hết nước mưa của thung lũng.
Nếu có năm không mưa thì thế nào?
Cần phải kiếm một khỏanh đất gần nguồn nước tự nhiên.
Bác tự hỏi...
Nếu chúng ta mua đất và nguồn nước của Pique-Bouffigue thì sao nhỉ?
Ở trên cao, mạn Romarins hả bác?
Nguồn nước đó còn nước không?
Bố cháu bảo nó đã cạn khô rồi.
Bị lấp mất một nửa rồi.
Khi bác còn trẻ, đó là một con suối đẹp.
Cháu biết không, bố lão ấy, ông già Camoins đã trồng được nhiều xe rau.
Vậy, có thể với vài nhát cuốc...
Bác có nghĩ là lão ta sẽ bán trang trại của mình không?
Chắc chắn cái nhà thì không.
Nhưng đất và nguồn nước thì có thể.
Lão ta chẳng làm gì với những cái đó, vậy nên nếu chúng ta xòe tiền ra cho lão ta xem...
Ông khỏe chứ, Marius?
Việc gì đến ông?
Sao ông trả lời tôi cộc cằn thế? Ông giận tôi à?
Chẳng giận cũng chẳng thân thiện. Tôi chẳng cần ông cũng như ông chẳng cần tôi.
Có thể ông không cần tôi, nhưng tôi lại cần ông.
Nếu ông đã leo lên tận đây, có nghĩa là ông cần hỏi tôi cái gì.
Đúng thế. Hỏi ông và đưa cho ông thứ gì đó.
Tôi không cần gì cả.
Nói tôi cũng mệt, nghe người khác nói mệt hơn.
Hãy nghe tôi, Marius. Tôi nói ngắn gọn thôi.
Nếu ông bán cho tôi cơ ngơi của ông...
Không phải cái nhà, chỉ là đất đai và quả đồi trước mặt,
tôi sẽ trả ông theo giá mà ông muốn.
Cái gì! Ông nghĩ rằng tôi sẽ bán tài sản của tôi à?
Nhìn này. Những tờ bạc nghìn franc.
Cút đi! Đồ lợn Soubeyran!
Đừng kêu như thế, không thì lão sẽ nghẹt thở đấy.
Và đừng có chửi người họ Soubeyrans, sẽ kết thúc không ra gì đâu!
Lão ta chỉ đùa thôi.
Cái con cú đỏ này nữa, mắc mớ gì đến mày?
Tao mà xuống, chúng mày sẽ thấy tao sẽ làm gì với đồ Soubeyran nhà chúng mày.
Đống phân! Lũ lợn! Ăn cắp!
Xuống đây!
Xuống nhanh!
Lão ta không chết thì hơn!
Tại sao?
Cũng có khi người ta chết khi ngã từ trên cây.
Đối với hoa cẩm chướng, thì hỏng việc rồi.
Thật đáng tiếc. Đó là một nơi tốt đấy.
Nếu lão ta không tỉnh lại, những người được thừa kế sẽ bán trang trại.
Chúng ta có thể mua nó không đắt.
- Chúng ta quay lại để kết liễu lão chứ nhỉ? - Thôi đi. Có thể người ta đã nhìn thấy chúng ta rồi.
Cháu thấy đấy, Galinette...
Không bao giờ thất vọng về Thiên định.
Sao ông không cạo râu ông ấy nằm trên giường?
Tôi không bao giờ cạo râu khách hàng nào khi người ấy nằm ngang, kể cả đã chết.
Hai người kia đi đâu nhỉ?
Đúng chỗ này. Thấy chưa?
Nguồn nước nằm dưới chân một cây vả. Đừng quay lại!
Ông Camoins bố đã đào một cái hào
dẫn đến tận cuối cánh đồng dưới kia.
Làm như thế nước sẽ chảy xuống dưới. Hiểu chưa?
Nhìn này.
Nhìn dưới chân bác này. Nước lép nhép.
Nước bị chặn, nhưng có nước ở đó. Không cần phải làm gì nhiều.
Đúng là lão ta đã vứt của đi.
Khoan đã! Khoan đã!
Một lần, trước khi ông ấy bị dở hơi...
Ông ấy nói với tôi "Cây súng Hammerless này là bạn duy nhất của tôi, tôi muốn được chôn cùng với nó".
Nguyện vọng của người chết là thiêng liêng.
Ông đã kiểm tra xem nó có nạp đạn hay không?
Tôi không nghĩ đến việc đó. Với loại súng Hammerless thì không thấy rõ.
Tôi đóan là nó đã được nạp đạn săn thú.
Ông ấy luôn nạp đạn để đề phòng lợn rừng.
Thế có thể nguy hiểm.
Ông ấy từng nói chỉ cần gió là cò súng đã nhảy rồi.
- Có thể có lẫy an toàn? - Không có đâu.
- Vậy ra ông là người thừa kế. - Không.
Chúng tôi chỉ là anh em họ xa.
Vậy thì ông cũng có quyền hưởng chút ít.
Không. Em gái ông ta là Florette hưởng hết.
- Bà ấy còn sống không? - Sao lại không? Bà ấy còn trẻ hơn ông.
Chồng bà ấy đã chết, còn bà ấy, tôi không nghĩ là đã chết.
Florette là ai?
Florette de Berengere, Florette Camoins.
Cô gái xinh đẹp.
Bác của anh biết rõ đấy, phải không Cesar?
- Bà ấy ở đâu? - Ở Crespin.
Bà ấy đã lấy Lionel, thợ rèn ở Crespin.
Ông có dự đám cưới bà ấy không?
Không, tôi ở xa trong một bệnh viện quân đội ở châu Phi.
Tôi trở về một năm sau đó.
Tôi sẽ viết chính thức cho bà ấy để thông báo cho bà ấy về cái chết của anh bà ấy.
Nếu bà ấy còn sống, có thể bà ấy sẽ về để nhận thừa kế.
Đúng là bà ấy là người thừa kế.
- Cũng chẳng nhiều nhặn gì. - Tôi không đồng ý với ông.
Pique-Bouffigue không làm gì, nhưng căn nhà vẫn tốt.
Và 50 cây ô-liu từ trước chiến tranh.
Họ bị điên hết! Họ ra đi trong nghèo khổ!
Nếu đuổi theo họ với một cái cuốc, có thể bắt họ lại.
No comments yet. Be the first to leave one.