The first 185 lines.
[tôi luôn tìm kiếm một người trong những thế giới kỳ lạ khác nhau,]
Thế giới trong mơ của nhà nghệ thuật
quả nhiên khác với người thường.
Con lại không ngoan rồi,
mẹ sẽ bẻ gãy cổ con đó.
Như thế này tốt hơn nhiều rồi.
Trong đó có chuyện gì vậy?
Có thể Tiểu Vĩ ở trong thế giới giấc mơ
gặp phải chuyện kỳ lạ rồi.
Đừng nói gì nữa,
mau cứu cô ấy ra đi.
Chờ thêm chút nữa.
Như thế này tốt hơn nhiều rồi.
Vào ý chính đi.
Sao họ biết “Không Khoảng Cách”?
[Đội trưởng Lam, mấy năm nay anh giải quyết những vụ án kỳ lạ,]
[người phạm tội đều nói có một người mà họ không quen,]
Tránh ra, tránh ra, nước sôi đây!
Chờ tôi, chờ tôi chút.
Cảnh sát trẻ tuổi ưu tú nổi tiếng
Dư Thừa Nam.
Ế thì nói ế đi, dư thừa gì chứ?
Người bị hại tên Dịch Điền,
rất nổi tiếng trên thế giới,
là một thiên tài được công nhận.
Giá đấu giá tác phẩm...
Nói ý chính.
À.
Theo lời khai của nhân chứng,
một tiếng trước khi vụ án xảy ra,
Dịch Điền đang nghỉ ngơi trong nhà.
Trợ lý của anh ấy
nghe tiếng chuông reo,
thấy anh ấy không tỉnh lại,
mới xác định anh ấy đã hôn mê.
Sau khi Dịch Điền phát bệnh không lâu,
tài sản của anh ấy đã bị trộm đi sạch sẽ.
Theo tài liệu mà bác sĩ cung cấp,
Dịch Điền mắc phải bệnh đa nhân cách,
trong mỗi một nhân cách
đều có một tài khoản và mật khẩu riêng.
Có thể lấy trộm tất cả tài khoản
và mật khẩu trong một thời gian ngắn như vậy,
không thể nào.
Đúng không?
Bốn vụ án tương tự như vậy ngày xưa,
lúc phát hiện thì đã quá trễ.
Tình hình của Dịch Điền thì khác,
não của anh ấy vẫn chưa chết hoàn toàn.
Mười năm trước,
tiến sĩ Đường, chuyên gia thần kinh não nổi tiếng
dẫn theo trợ lý là Trình Lâm
làm một thí nghiệm kết nối giấc mơ.
Kết quả thí nghiệm,
là một người hôn mê, một người không rõ triệu chứng.
[Nhật báo Nam Thành. Người huỷ hoại bản thân vội vàng]
Giới y học khi đó cũng đã đưa ra kết luận
ý thức của Trình Lâm đã mất tích.
Có chuyện này đúng không?
Năm đó, một người mẹ đơn thân,
tình nguyện dẫn đứa con trai mắc bệnh tự kỷ
đến tham gia thí nghiệm.
Thời gian thí nghiệm là một tiếng,
Sau đó,
ý thức của Trình Lâm đã mất tích,
thí nghiệm “Không Khoảng Cách” cũng bị buộc phải ngừng lại.
Muốn biết được sự thật,
thì phải dùng kỹ thuật mà năm xưa mọi người đã nghiên cứu
vào giấc mơ của anh ấy.
Chúng ta phải xem thử
đã có chuyện gì xảy ra.
Nhưng mà thiết bị cho thí nghiệm này,
mười năm trước khi xảy ra việc đó,
đã bị bỏ đi hết rồi.
Anh nói gì?
Có thể kết nối.
Gần mười năm rồi nhỉ?
Năm đầu tiên con đến đây đã sửa xong rồi.
Buổi tối âm thầm sửa đó.
Chả trách con cứ muốn ở lại viện nghiên cứu.
Thật ra có chuyện gì con có thể nói thẳng với chú,
chú cũng muốn nhanh chóng khởi động lại kế hoạch.
Không chỉ vì cái này.
Tiến sĩ Đường,
thiết bị vận hành bình thường,
có thể tiến hành kết nối ý thức.
Nhưng mà
cử ai vào đây?
Không ai được vào cả!
Đội trưởng Lam.
Chẳng lẽ các người đã quên chuyện của Trình Lâm rồi à?
Là thế này,
cảnh sát Dư muốn khởi động lại “Không Khoảng Cách”.
Chuyện này quả thật có rủi ro,
tôi sợ...
Không liên quan đến cậu.
Đội trưởng Lam, thần thám khu Nam đúng không?
Có nghe nói.
Dư Thừa Nam của khu Đông.
Bình thường
mọi người đều bận giải quyết vụ án riêng,
có rất ít cơ hội nói chuyện.
Loại vụ án thế này, tôi đã theo mấy năm rồi,
chỉ hy vọng vào vụ án này để phá án thôi.
Hay là,
đúng lúc chú ở đây, chú đứng ra chỉ huy đi.
Tôi không quan tâm vụ án của khu Đông,
nhưng dùng kết nối giấc mơ để phá án,
không được.
Lam Tiểu Vĩ,
con không nghe ba đang nói gì sao?
Chuyện năm xưa,
chẳng phải ông cũng muốn biết đã có chuyện gì xảy ra sao?
Tôi nhất định phải thử.
Nhất định tôi có thể tìm được cách cứu bà ấy.
Đội trưởng Lam.
Lam Tiểu Vĩ.
Nếu tôi phân tích không sai,
chắc chắn hai người có quan hệ.
Không liên quan đến anh.
Cô nói ý thức sẽ bị cuốn vào lỗ đen giấc mơ hỗn loạn,
cô tưởng đây là tiểu thuyết huyền huyễn à?
Xí!
Cô hù tôi đấy hả?
Hai người các cậu...
Dịch Điền mắc phải bệnh đa nhân cách,
mỗi nhân cách còn có phong cách hội hoạ khác nhau,
tác phẩm là phản ứng của ý thức.
Trong đó nguy hiểm lắm
anh không vào được đâu.
Đừng giận con bé nữa.
Chuyện của Trình Lâm,
không ai muốn xảy ra lần hai.
Chuyện các anh làm không sai,
nhưng anh có thể đảm bảo
chuyện mười năm trước sẽ không xảy ra với Tiểu Vĩ không?
Tôi biết.
Tiến sĩ Đường,
Tiểu Vĩ với cảnh sát Dư cãi nhau rồi.
Đến ngay.
Tiểu Vĩ
vẫn kiên quyết kết nối với thế giới ý thức của Dịch Điền sao?
Chuyện này nguy hiểm quá.
Có điều
dù sao nó cũng không phải đứa bé bình thường,
nó còn xuất sắc hơn mẹ nó hồi còn trẻ nữa.
Thật không biết đây là chuyện tốt hay xấu nữa.
Lão Giả,
mấy năm nay nhờ có anh chăm sóc.
Yên tâm đi.
Tiểu Vĩ
chắc chắn có thể bình yên trở về.
Vụ án mà tôi giải quyết nhiều đến mức cô không tưởng tượng được đâu.
Bốn năm trước,
tôi dẫn người xử lý xưởng hoá học ngầm,
tình hình khi đó ấy hả, tôi nói cô biết...
Nguy Cơ Hoá Học.
Ba năm trước,
một mình tôi đến vùng sâu vùng xa điều tra mua bán trẻ em,
lúc đó đứa bé đó rất cảm động...
Ngọn Đồi Câm Lặng.
Hai năm trước,
tôi bị đại ca xã hội đen kéo lên sân thượng,
dùng súng chĩa vào trán tôi, nói là,
hắn muốn làm người tốt.
Anh tưởng anh là Lương Triều Vĩ hả?
Mẹ nó, cô đọc cũng nhiều quá nhỉ?
Hàng giả,
dùng để che cái thân gầy ròm của anh.
Miếng lót giày cao bảy centimet,
không bằng anh mang giày cao gót cho rồi.
Nước lọc,
dùng để che giấu sự yếu đuối của anh.
Chị đây cho anh ba tệ rưỡi,
anh đi mua coca mà uống đi.
Này, mẹ kiếp.
Xem ra hai người hận không thể gặp nhau sớm hơn nhỉ?
Xí!
Này, đi đâu vậy?
Tâm trạng nôn nóng muốn phá án của các cậu
tôi có thể hiểu được.
Vụ án của tôi, tôi không vào,
ai mà biết mấy người làm thật hay giả?
Nhiều người kết nối thì ý thức sẽ dễ bị hỗn loạn,
ý thức giao nhau sẽ không thể tách ra được,
No comments yet. Be the first to leave one.