The first 200 lines.
CÁI CHẾT ĐAU ĐỚN NHẤT ĐỐI VỚI CON NGƯỜI CHÍNH LÀ CÁI CHẾT NGƯỜI ĐÓ ĐÃ BIẾT TRƯỚC.
BACCHYLIDES
Tôi đã phạm tội gì kia chứ?
Tôi đã phạm tội gì để phải bị đưa đến đó chứ?
Tội đến gặp tôi
trước khi tôi tìm đến anh.
Chết tiệt!
Đợi đã...
Tôi muốn chết một cách gọn gàng.
Đó chính là
thứ duy nhất mà tôi muốn.
Để làm được điều đó
tôi không thể
cứ chết như vậy được.
TẬP 1 CÁI CHẾT
Tàu sắp đến trạm.
Xin vui lòng đứng phía sau vạch an toàn.
7 NĂM TRƯỚC
Ừ, Ji-su.
Đến chưa?
Chưa, gần tới rồi.
Bạn trai tôi thật giỏi giang và tuyệt vời.
Gì chứ?
Gì là gì?
Chưa tốt nghiệp mà anh đã được vào vòng tuyển chọn cuối cùng của Taekang rồi.
Nhưng vẫn chưa chính thức được chọn mà.
Anh lo quá.
Anh đừng lo.
Nếu Taekang có mắt nhìn người
thì nhất định họ sẽ chọn anh.
Anh cứ chứng minh cho họ thấy năng lực của mình đi.
Chỉ nhiêu đó thôi là đủ đỗ rồi.
Cảm ơn em, Ji-su.
Phỏng vấn xong anh sẽ gọi cho em.
Được rồi, cố lên nhé!
Ừ.
Mình nhất định phải tìm được việc trước khi tốt nghiệp.
Mình có thể làm được.
Không.
Mình phải làm được.
Anh gì ơi, có sao không?
Anh có sao không?
ỨNG VIÊN HỌ TÊN: CHOI YEE-JAE
Anh Choi Yee-jae.
Anh Choi Yee-jae?
Anh Choi Yee-jae!
Vâng.
Anh thử trả lời câu này đi.
Tôi xin lỗi, tôi không nghe rõ câu hỏi.
Có thể lặp lại câu hỏi một lần nữa được không ạ?
Tiếp theo.
- Nhưng mà… - Anh Jeong Jae-han trả lời câu này đi.
Cơ hội được làm việc trong tập đoàn Taekang...
Cơ hội tôi có được nhanh hơn người khác
đã vụt mất một cách vô ích như vậy.
Lúc đó tôi không thể tưởng tượng được
tôi sẽ dành 7 năm cuộc đời
để đi tìm một công việc.
Vì không tìm được việc
nên tôi đã bước vào vạch xuất phát với một khoản nợ tiền học phí.
Và cũng bởi vì sự ảnh hưởng của COVID-19,
tìm việc làm đối với tôi lại càng khó khăn hơn.
Vâng, thưa ông chủ.
Tôi đang trên đường, năm phút nữa đến nơi.
Vâng, tôi sẽ đến ngay.
Vâng, tôi gần đến rồi, thưa ông chủ.
Còn trẻ như vậy sao lại không tìm được việc chứ?
Có bao nhiêu công việc trên đời chứ?
Trong khi những người khác đang tích lũy kinh nghiệm
thì tôi lại làm những công việc bán thời gian để trả nợ
và để tìm một công việc ổn định.
Cái vòng lẩn quẩn này đã giúp tôi hiểu được...
- Tôi đến rồi ạ. - Cậu ấy đến rồi đây.
- Cảm ơn mọi người. - Vất vả rồi.
- Về đi. - Trưởng phòng về an toàn nhé.
- Về cẩn thận nhé. - Tạm biệt trưởng phòng.
rằng rất khó để có được...
Tôi sẽ kết hôn.
là một cuộc sống bình thường,
có công việc ổn định và lập gia đình
như những người khác.
Trong khi tôi giậm chân tại chỗ, không tiến về phía trước được
và ngày tháng cứ thế lặp đi lặp lại,
điều tôi sợ nhất là tương lại mịt mờ của bản thân.
Khi đã viết trăm ngàn đơn xin việc,
đi phỏng vấn, rồi lại tiếp tục không xin được việc,
tôi cố an ủi bản thân rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Sau khi trải qua 7 năm như vậy,
tôi đã lọt vào vòng cuối của Taekang một lần nữa.
TUYỂN NHÂN VIÊN CHÍNH THỨC TẬP ĐOÀN TAEKANG 2023 VÒNG PHỎNG VẤN CUỐI
Anh Choi Yee-jae có điểm TOEIC cao
và cả bằng HSK
nhưng anh chưa từng đi du học.
Vâng, đúng rồi ạ.
Ngoại ngữ quan trọng nhất là phải thực hành
nhưng tất cả chỉ toàn là kinh nghiệm làm thêm.
Phải lười biếng như thế nào
mà phải liệt kê toàn kinh nghiệm làm thêm trong lý lịch thế này.
Lý do tôi viết kinh nghiệm làm thêm vào trong sơ yếu lý lịch...
Tôi nghĩ là tôi biết lý do.
Anh muốn thể hiện sự kiên trì và ý chí của mình đúng không?
Vâng, đúng rồi ạ.
Bố anh qua đời từ khi anh còn nhỏ.
Vâng, ông ấy đã mất khi tôi được năm tuổi.
Điều đó đã giải thích tại sao anh phải làm việc chăm chỉ.
Dù có làm việc không ngừng nghỉ
anh vẫn có thể lấy được nhiều chứng chỉ như thế này.
Anh quản lý bản thân mình rất tốt.
Anh Choi Yee-jae.
Anh ngầu lắm.
Cảm ơn anh.
PHÒNG PHỎNG VẤN
Ừ, Tae-sik.
Này, Yee-jae, cậu cũng đầu tư theo Hyeon-su sao?
Hả? Sao thế?
Tên đó dính vào một vụ lừa đảo, thao túng thị trường gì đó
làm mất hết tiền của chúng ta và bỏ trốn rồi.
Hyeon-su.
Là tôi, Yee-jae đây. Mở cửa đi.
Tôi biết cậu có ở trong đó, Hyeon-su!
Mở cửa ra!
Thằng khốn!
Thằng chó này!
Sao lại làm thế với tôi?
Mở cửa ra!
Mở cửa ra nhanh lên!
Làm ơn mở cửa ra đi mà...
Làm ơn...
Làm ơn...
Tôi hiểu cảm giác của anh nhưng sao anh lại làm thế?
Tự nhiên đập nát cửa nhà người ta rồi la hét, bị báo cảnh sát là đúng rồi.
Tôi cứ nghĩ anh bị điên.
Sao tôi có thể không điên được?
Tôi đã mất hết tài sản rồi.
Xin hãy bắt tên đó giúp tôi.
Anh nói đó là một khoản đầu tư mà.
Vì đó là đầu tư để sinh lãi
nên anh không thể kiện hắn vì tội lừa đảo
chỉ vì mất tiền được.
Luật đó ở đâu ra chứ?
Ở trong luật pháp Hàn Quốc đó.
Có công ty này sẽ được niêm yết trên KOSDAQ vào năm tới.
Cậu hãy đầu tư vào đó đi.
Đầu tư vào đó chắc chắn sẽ có lãi.
- Tuy vậy... - Này!
Cậu định sống như vậy đến khi nào?
Cậu không định cưới Ji-su sao?
Chết tiệt...
Ji-su.
Cảm ơn anh.
- Về cẩn thận nhé. - Ừ, anh đi đây.
- Lái xe cẩn thận nhé. - Ừ, em vào đi.
Anh Yee-jae.
Sao anh lại đến tận đây?
Anh có việc ở gần đây.
Anh lại uống rượu sao?
Sao?
Anh không được uống rượu vào những ngày tồi tệ như hôm nay sao?
"Ngày tồi tệ như hôm nay" nghĩa là sao?
Ngày không có gì ra hồn.
Không.
Đời anh có cái gì ra hồn đâu.
Anh về đây, em vào đi.
Đợi đã!
Em nghe nói anh phải bỏ nhiều việc bán thời gian
vì phải phỏng vấn ở nhiều nơi.
Em có bạn trai mới rồi sao?
- Không có. - Vậy thì...
Hôm nay được giới thiệu cho người đó à?
Em đã nói là không phải.
Ji-su.
Anh buông tha em nhé?
Sao cơ?
Anh thấy có lỗi vì phải để em dính tới một tên thất bại như anh.
Anh cũng thấy áp lực.
Anh lúc nào cũng là gánh nặng của em.
Sao anh không nghĩ đến chuyện sẽ sống chăm chỉ hơn?
Anh định sống như vậy đến bao giờ?
"Chăm chỉ hơn"?
Vậy thời gian qua em nghĩ anh chưa đủ chăm chỉ sao?
Dù có chăm chỉ như thế nào thì cuộc đời anh cũng chẳng thay đổi gì.
Anh cũng kiệt sức rồi.
Mối quan hệ giữa chúng ta
em thật sự cảm thấy
sẽ ổn sao?
Chúng ta dừng lại đi.
Em đã vất vả rồi.
Sống tốt nhé.
Gì vậy?
Chết tiệt...
Tôi sẽ bù tiền cọc vào khoản tiền thuê nhà quá hạn chưa trả của cậu.
Hai ngày sau sẽ có người khác chuyển đến
nên sắp xếp ra khỏi nhà trước ngày mai đi.
Thật sự...
Chết tiệt...
Số máy quý khách vừa gọi...
Chết tiệt...
BẠN KHÔNG ĐỖ PHỎNG VẤN Ở TẬP ĐOÀN TAEKANG.
CẢM ƠN ĐÃ ỨNG TUYỂN.
ĐẠI HỌC KYOHAK TỈ LỆ SINH VIÊN CÓ VIỆC LÀM HẠNG 1!
No comments yet. Be the first to leave one.