The first 200 lines.
Vào tháng 4 năm 2020, chính quyền đã áp dụng lệnh phong tỏa...
nhằm ngăn chặn sự lây lan của chủng Covid mới.
Người dân phải ở trong nhà và “tự kiềm chế”.
Nhưng tính cách đó không tồn tại trong tâm trí nhân vật chính của chúng ta.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Xin hãy làm em đau!
Xin hãy làm đau cái mông không xứng đáng của em!
Nữa đi! Nữa đi!
Tôi hiểu rồi, vậy em đang yêu cầu nhiều hơn?
Nếu đó là yêu cầu của em, tôi sẽ thực hiện.
Em cầu xin anh...
Làm ơn cho em nhiều hơn nữa!
Hãy làm phiền cái mông em!
TRANG CHỦ JACK - LỆNH PHONG TỎA
Hôm nay, 7 tỉnh đã ban bố tình trạng khẩn cấp. Thủ tướng nói: “Hạn chế ra ngoài cho đến ngày 6/5”.
Vâng...
Tôi cũng có thể mang rác của chị ra nếu chị muốn.
Cái gì?
Tôi thực sự không phiền đâu.
Vậy sao? Vâng, chắc chắn nếu nó không làm phiền.
"Người đàn ông này đang bị truy nã vì một loạt tội danh..."
"Gọi 110 nếu bạn biết bất cứ điều gì".
Cảm ơn chị.
Không có gì.
Cái này là để cảm ơn chị.
Thực sự tôi không mong đợi bất cứ điều gì.
Gần đây chị không thể tìm thấy loại xà phòng này.
Đúng vậy.
Nhưng tôi phải trả tiền cho nó.
Không sao đâu, tôi đã mua cả kho trong số này.
Hãy cho tôi biết khi chị cần thêm.
Chị thật tốt bụng.
Tên tôi là Sega.
Đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện.
Tôi là Tanemura.
Chúng ta đang trải qua thời kỳ khó khăn.
Đúng.
Tôi rất sợ khi họ ban hành tình trạng khẩn cấp mới này.
Nhưng không có nhiều sự thay đổi.
Và nếu đó không phải là phong tỏa hoàn toàn thì có ý nghĩa gì?
Chị không nghĩ vậy sao?
Vâng...
Việc phong tỏa sẽ rất khủng khiếp.
Tôi hiểu là “tự kiềm chế” nhưng người ta vẫn phải ra ngoài.
Đây là những biện pháp vô nghĩa.
Có lẽ chị đúng.
Xin lỗi, tôi đang giữ chị. Có lẽ chị đang đi làm.
Tôi sẽ làm việc tại nhà, bắt đầu từ hôm nay, nên không sao cả.
Ồ, tôi hiểu rồi.
Vâng, đó là một niềm vui.
Có người lại có cuộc sống vô tư như vậy.
Đây là công việc bình thường, không phải lúc rảnh rỗi.
Chúng ta đừng bắt đầu với một sự hiểu lầm.
Bà Tanemura, tôi thích cách bà ăn mặc giản dị ở nhà.
Cái gì?
Có quá nhiều áp lực nên chúng ta có thể chấp nhận nó một cách bình thường.
Có lẽ hơi quá bình thường trong trường hợp của bà.
Thật vậy sao?
Anh sẽ là người ăn diện quá đẹp với chiếc áo sơ mi trắng đó.
Tôi không ăn mặc quá lố đâu, tôi thậm chí còn không mặc quần.
Thôi nào, tha cho chúng tôi đi.
Hãy ăn mặc theo ý thích của các vị, nhưng hãy tập trung vào nhiệm vụ tương ứng của mình.
Mỗi tuần một lần chúng ta sẽ tụ tập như thế này để họp báo.
Tôi sẽ giao cho mỗi người nhiệm vụ được chỉ định.
Và từ hôm nay...
Tôi sẽ dành thời gian riêng tư với mỗi người trong số quý vị.
Tôi cần các vị kiềm chế...
về việc gặp gỡ gia đình, hàng xóm...
hoặc bạn bè để uống rượu vào ban đêm.
Vâng, thưa sếp.
Được rồi.
Bà Tanemura.
Vâng.
Trong tình huống này...
bà có thể tiếp tục dự án "tầm nhìn đoàn tàu" không?
Nó có vẻ không khả thi nữa.
Phải.
Hãy cố gắng tận dụng tốt nhất hoàn cảnh.
Bây giờ bà có thể thoải mái rồi.
Cảm ơn sếp.
Tôi thấy cô mặc quần áo vì tôi.
Vâng, thưa Giám đốc...
Điều này phù hợp hơn cho một cuộc gọi riêng tư.
Cô không thể nói về cuộc gọi này với bất cứ ai.
Thưa Giám đốc.
Đặt trái tim của cô vào đó! Cô đang giới thiệu một sản phẩm!
Cô phải sử dụng cơ thể của cô nhiều hơn.
Nhưng tôi xấu hổ.
Tôi đã nói với cô hàng trăm lần...
hãy thể hiện kỹ năng của cô.
Cô muốn đồ chơi của chúng ta thu hút khách hàng.
Được rồi, được rồi.
Hãy để tôi xem.
Tôi không thể nhìn thấy.
Tôi sắp lên đỉnh.
Phải.
Chân cô, mở rộng chân cô ra! Cho tôi xem.
Chân tôi...
Thừa nhận đi, càng xấu hổ càng hưng phấn.
Xin đừng trêu chọc tôi.
Tôi đang lên đỉnh.
Đang ra.
Tôi đang hỏi ông...
Cô muốn gì vậy?
Nói với tôi.
Ông chủ...
Làm ơn lấy nó ra.
Đó là gì?
Xin vui lòng cho tôi xem.
Hãy để tôi nhìn thấy nó.
Nhìn cái gì?
Cái của ông.
Tôi muốn cái to bự của ông.
Cô muốn nó ở đâu?
Tôi muốn nó ở đây.
Đưa nó cho tôi.
Tôi sắp lên đỉnh... Tôi sắp ra.
Được rồi!
Được rồi!
Này!
Tuyệt vời! Tuyệt vời!
Nó to quá! Nó to quá!
Cái gì?
Nó to quá!
Cái gì? Phải không vậy?
Tốt nhất là cô nên nói cho tôi biết cô muốn gì.
Cứ nói ra đi.
Tôi muốn nó sâu, sâu bên trong tôi.
Hãy cắm sâu nó vào trong tôi!
Sâu bên trong...
Cô muốn nó sâu đến mức nào?
Sâu, sâu... Càng sâu càng tốt.
Sâu hơn! Sâu hơn!
Sâu hơn!
Đó.
Đó.
Tuyệt vời.
Ông có ở đó không?
Sếp! Sếp!
Sếp ơi!
Hãy xuất sâu vào bên trong tôi!
Nữa! Nữa đi!
Đó.
Đó.
Đó.
Thật là tuyệt vời.
Cho đến hôm nay...
chúng tôi đã thử rất nhiều cách...
nhưng làm việc đó từ xa là một sự trải nghiệm mới.
Chúng ta có thể làm điều này hằng ngày không?
Vâng, chắc chắn rồi.
Phải.
Vậy thì hẹn gặp lại cô vào ngày mai.
Chúng ta sẽ có một cuộc họp.
Cảm thấy tốt...
Vâng, vâng, vậy đó ạ.
Tôi đang ra! Tôi đang ra!
Thật tuyệt vời, sếp!
Sếp! Sếp!
Sếp, tôi sắp ra! Sếp!
Sếp!
A lô.
Xin chào, Kyoko.
Chào, Yukie. Lâu rồi không gặp.
Nói chuyện được chứ?
Được mà, cứ tự nhiên.
Cái gì?
Tôi rất vui.
Cô không gọi cho tôi thường xuyên đâu, Yukie.
Chà...
Đó là về bộ phận nhân sự.
Cái gì?
Bộ phận nhân sự? Cô đang làm tôi sợ.
Ngày mai chúng ta có thể cùng gặp anh Inukai ở chỗ cô được không?
Tôi không phiền đâu.
Cái gì? Chúng ta có phải sa thải anh ta không?
Tất nhiên là không, ngốc ạ.
Được rồi, ngày mai.
Lúc 2 giờ chiều có phù hợp với cô không?
2 giờ chiều hả?
Tôi hiểu rồi.
Tạm biệt.
Được rồi, mai gặp.
Chắc chắn.
Cái quái gì vậy...
Họ biết về mình và sếp.
Hàng giao cho bà.
- Cảm ơn. - Tạm biệt.
Vâng?
Ai đây?
Chuyển phát nhanh.
Tôi đã đặt món gì đó sao?
Xin lỗi...
Đó là giao hàng gì?
Chà, để tôi xem nào.
Đó là từ Bộ Y tế.
Tôi nghĩ nó chứa...
khẩu trang sát khuẩn.
Phải.
Tôi xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.