The first 200 lines.
Người dịch: hhoanganh Edit: ntlquang
Tôi đến đây
Tôi đến ngay đây
Cô Faulkner?
Vâng. Bella Faulkner.
Cô Bella, tôi là Paula Hall ở Trung tâm phúc lợi trẻ em. Đây là cháu Ricky Basker.
Ricky Baker. Đúng rồi.
Ôi, cháu đây rồi.
Mm.
Ricky, dì là Bella. Uh, cứ gọi ta là Bella, hay Dì, tùy cháu nhé,
mặc dù ta không phải dì ruột của cháu.
Cháu gọi thế cho thân mật.
Whoo. Cháu trông to con thật!
Thế này thì ai dám bắt nạt cháu tôi nào, nhỉ?
Thằng bé dễ thương quá.
Yeah. Hiện tại thì, uh, ta cần bàn một số vấn đề, thưa cô Bella.
Chắc cô đã biết về tiểu sử, cũng như quá trình lớn lên của thằng bé.
Nó rõ ràng có hơi cứng đầu, và quấy phá.
Nếu cô xem hồ sơ, cô sẽ biết chuyện đó.
Về chuyện nó không vâng lời, trộm vặt, khạc nhổ, thích bỏ trốn,
ném đá, phá, đốt đồ đạc, hay đi la cà và vẽ bậy.
Đó chỉ là thứ chúng tôi đã biết thôi.
Nhưng hi vọng rằng, uh, sự thay đổi này sẽ giúp ích được thằng bé.
Giờ nó có gia đình tôi rồi. Sẽ tốt thôi.
OK. Tôi ngưỡng mộ lòng tốt của cô. Thật tốt quá.
Ricky, đây là gia đình mới của cháu.
Thằng nhóc lì lợm lắm.
Ricky!
Đâu còn ai khác chịu nhận nuôi cháu, đúng không?
Này, Ricky, có biết hậu quả ra sao không? Hả?
Có chịu nghe lời không nào? Được rồi. Dì cháu tôi sẽ ổn thôi.
Đi. Đi nào. Đi!
Yeah. Tôi làm trong ngành cũng lâu rồi.
Châm ngôn của chúng tôi là 'Không bỏ em nào'.
Thực ra, không phải của trung tâm, mà là của bản thân tôi đây.
Thêm nữa, để tiến hành nhận thằng bé, tôi cần kiểm tra tài chính của cô,
xem có đạt tiêu chuẩn của chúng tôi không.
Có vẻ đạt đấy. Anh thấy sao, Cảnh sát Tappert?
- Andy! - Yeah, tốt lắm.Yeah.
Khoảng mỗi 8 tuần chúng tôi sẽ đến, chỉ là để kiểm tra, uh...
Ông già gân kia là ai vậy?
Oh, đó là chồng tôi, Hector.
Whoa. Nhìn ông đang vác con heo rừng kìa.
Tôi thấy ông ấy có một khẩu súng. Nhớ đừng cho thằng bé động đến nhé.
Chúa mới biết nó sẽ làm gì.
OK, giờ nó là của cô đấy. Miễn trả lại nhé.
Oh, chỉ đùa thôi.
OK. Cô có số của tôi rồi, nên, uh, nếu có vấn đề cứ gọi tôi nhé. OK?
Tạm biệt nhé, Ricky.
Tạm biệt, Ricky.
Wow, được đấy, nhóc
OK, đi thôi, Andy.
Ricky, đó là Hec. Cháu có thể gọi là Dượng, nếu cháu muốn.
Không, không được.
Cháu muốn làm gì nào? Có đói bụng không?
Dì hỏi ngớ ngẩn nhỉ? Nhìn cháu kìa.
Mm?
Trước giờ cháu có từng làm việc đồng áng chưa hay chỉ... ăn ở không thôi?
Hec. Nhớ lại lần đầu ta gặp nhau xem, anh cũng đâu quá tử tế gì.
Chỉ là tên lang thang bẩn thỉu người ngợm hôi đầy mùi cồn ấy.
Chúc ngủ ngon.
Hả? Gì thế, cháu yêu?
Chúc ngủ ngon.
Oh...
Trời ạ, Hec. Ông ngốc quá.
Sao hả?
Ricky?
Anh bạn ơi? Cháu ổn chứ?
Cô xin lỗi chuyện dượng Hec nhé. Già nên khó chịu ấy mà.
OK, vậy, dì mong cháu sẽ thích căn phòng này, cục cưng.
Họ bảo cháu thích đọc sách, nên dì có mua vài quyển,
và chắc cháu thấy cái đèn ngủ Người da đỏ, cái đèn Chó bulldog và mấy con mèo nhỉ,
còn con dao bén kia để cháu giết bọn quái vật lúc đêm đấy.
Dì không tưởng tượng nổi những chuyện cháu đã trải qua, nhóc ạ. Chẳng dễ chịu gì.
Nhưng giờ cháu đã ở đây rồi. Đây chính là nhà cháu.
Nói chung, dì rất vui khi cháu ở đây, và dì có để 1 món hay ho trên giường đấy.
Gặp cháu sáng mai nhé.
Nhé?
Nhé, Ricky?
Vâng.
Chúc cháu ngủ ngon. Gặp cháu sáng mai nhé.
Trời ạ, nhóc, tìm ra cháu là cả phép màu! Cháu đã đi xa đến 200m đấy.
Cháu chỉ định đi chơi một lát.
Dượng Hec đang làm điểm tâm đấy.
Có trứng, thịt xông khói, thêm sốt bên trên nữa,... bánh kẹp đấy.
Đi nào. Ăn sáng xong, cháu muốn đi đâu thì đi.
Ôi trời. Phân dính đầy gót chân rồi.
Biến đi, lũ sâu bọ!
Bánh ngon lắm ạ.
Con chó của dượng tên gì?
Zag.
Dượng nên nuôi thêm 1 con rồi đặt nó là Zig luôn.
Dì Bella bảo cháu nói với dượng... hãy kiếm việc gì đó cho cháu làm.
Dượng có cần cháu làm gì không?
Có,... đi chỗ khác chơi đi.
Tốt thôi.
Chào buổi sáng.
Chào cháu. Dì tưởng cháu đang định trốn đi chứ.
Cháu đã, nhưng để quên vài thứ, nên cháu quay lại.
Oh. Tốt lắm, Ricky. Biết chủ động thế là tốt.
Dì có từng vào cánh rừng đó lần nào chưa?
Oh, không phải cánh rừng; là cả khu rừng nguyên sinh. Nó rộng hàng triệu hécta đấy, anh bạn.
Dì nói là 'rừng nguyên sinh' à.
Dì từng ở trên đó, sâu trong tận những ngọn núi ấy.
Dì có thường về đó không?
Rất lâu rồi dì không về đó. Đường đi khó lắm, rất dễ bị lạc đường.
Trên đó có cái hồ tên là Makutekahu.
Nó cao đến độ làm ướt cả mây.
Đó là nơi linh hồn chúng ta đến đầu tiên để đến được Reinga.
Yeah, khi dì mất, dì cũng sẽ đến đó.
Trời, sao ở đây lúc nào cũng thấy chết chóc cả.
Mm. Hôm trước cháu gặp một con cừu chết. Dòi bọ bu kín hết.
'Một đống dòi kia
'bò lúc nhúc trên con cừu
'như gạo đang đi. Kinh.'
Đó là bài thơ haiku về lũ dòi. //Haiku: thể thơ Nhật 3 dòng, 17 chữ kiểu 5/7/5.
Cháu đặt nó tên là 'Dòi'.
Bà quản giáo bảo khi có buồn phiền thì cứ làm thơ haiku.
Nó giúp cháu giải tỏa được tâm lý.
Thể loại thơ này là... Yeah. Dì biết haiku là gì.
Cháu còn cả đống bài... dì nghe một bài nữa nhé?
Được.
OK.
'Kingi, thằng bất tài.
'Thằng khốn. Ta ghét đến tận xương.
'Cầu cho ngươi tiêu đời.'
Đó là bài 'Kingi, thằng bất tài'.
Yeah, yeah. OK. Được rồi. Được rồi. Hôm nay vậy là đủ rồi.
Nào. Ngồi xuống đây. Đến giúp dì một tay nào.
Làm như này nè,
rồi cháu bỏ lông vào giỏ.
Dễ lắm.
Đây. Con của cháu đây.
Hay cháu muốn con khác?
Vâng, thưa dì.
Cháu đang tưởng tượng mình là chiến binh Maori, còn cái chai kia là một tên lính Anh,
và cháu đang bảo vệ những người vợ của mình.
Đúng rồi, thưa tư lệnh Te Kooti.
Cháu chỉ cần giữ mục tiêu nằm phía trên cái thước ngắm.
Khi đã sẵn sàng, cháu chỉ thở...
Trời đất ơi!
Vậy, ta sẽ săn gì đây?
Oh, ta săn mọi thứ. Có cả hươu, nếu ta gặp may.
Ta bắn lũ ngựa trên đồi kia được không?
Oh, để dì... để dì giúp cháu đoán câu trả lời nhé.
Vậy, cháu cưỡi được không?
Không ai cưỡi được chúng cả; chúng còn hoang dã lắm.
Mà sao lại phải cưỡi chúng nhỉ?
Ngựa là để cưỡi chứ làm gì.
Sao không để chúng cứ là ngựa và được tự do ăn cỏ, hả?
OK, OK. Cháu chỉ nói thế thôi.
Shh.
Heo rừng! Đi thôi!
Hả?
Whoo-hoo-hoo-hoo! Có bữa trưa rồi nhé!
Whoa! Muốn giúp dì mổ ruột không?
Hip hip!
Hoan hô!
Nào, cháu thổi nến đi.
OK.
Hector, giờ ta đưa quà cho Ricky nhé?
Cảm ơn, Dì! Cảm ơn, Dượng!
Nhớ cho nó ăn, tắm rửa sạch sẽ nhé. Chó của cháu... phải có trách nhiệm đấy.
Đây là quà sinh nhật quý nhất cháu từng có.
Hình như cũng là món quà đầu tiên thì phải.
Cháu định đặt nó tên gì?
Um, nghĩ xem. Tên nào phải chất mới được.
Đặt là Psycho, Megatron... hay Tupac nhỉ.
Tupac là gì vậy?
Đó là... tên một tay rapper, và anh ta, là bạn cháu.
Tối nay cháu định trốn nữa không?
Không chắc nữa.
Không sao, sao cũng được.
Miễn sáng cháu về ăn bữa sáng là được.
OK.
Chúng ta rất vui khi có cháu, anh bạn.
Xin lỗi vì cháu phải đợi lâu nhé.
Cháu cũng vậy.
Ngủ ngon, Ricky.
Ngủ ngon, Dì.
Mày đi đây vậy, Tupac?
Đợi đã.
Nào!
Ohhh!
Ôi, Bella ơi!
Đôi khi trong đời ta,
khi đến đường cùng...
như cừu giữa vòng vây bầy sói.
Dù trong tình huống nào,
cũng luôn có 2 cánh cửa cho ta chọn lựa.
Cánh cửa đầu mở ra...
oh, thật dễ bước qua và bên kia cánh cửa
nào là quà bánh.
Nước ngọt Fanta, khoai tây chiên Doritos, L&P, Burger Rings, Coke Zero.
Nhưng mọi người biết không? Còn cánh cửa kia,
không có Burger Ring, chẳng có Fanta;
cánh cửa không dễ nào đi qua.
Đoán xem bên kia có gì nào?
Có ai muốn đoán thử không?
Có rau củ?
No comments yet. Be the first to leave one.