The first 153 lines.
Cứt thật.
Úi cha.
Ôi, Charlie!
Phụ đề dịch bởi Thủy nghé, chúc các bạn xem phim vui vẻ.
Được rồi, anh nghĩ là mình sẽ gọi cho em.
Tiếng Balan: Nếu anh cưới em, em sẽ ở lại đất nước này và chúng ta sẽ có rất nhiều con.
Được rồi, tuyệt đó.
Tiếng Balan: Sau đó mang tất cả họ hàng của em ở Gdansk (thành phố ở Bắc Ba Lan) sang sống cùng chúng ta.
Nghe hay đấy, anh mong chờ lắm đó.
Giờ thì chào em.
Em sẽ gọi cho bố em và cho ông ấy biết.
Thế nhé!
Này, Alan. Chú biết cách để nói:
"Làm ơn nhanh hơn đi," bằng tiếng Ba Lan không?
Tiếng Balan: Bỏ tóc em ra.
- Tiếng nghe hài vãi nhỉ? - Vâng, hài vãi.
Động đất ở Sherman Oaks (phố trong thung lũng ở L.A) chắc gây nhiều thiệt hại hơn ở Malibu (khu bãi biển giàu có ở L.A- nhà Charlie).
- Trận động đất nào? - Trận động đất nào?
Khoảng một giờ trước. Anh không thấy nhà rung lên bần bật à?
Ồ.
Không thể tin được. Anh nghĩ nó thực sự là do anh sao?
Không, anh nghĩ nó là do cô ấy, chú biết đấy, vì anh.
Nhưng tin tốt là, trừ khi họ đăng tin đó lên trên truyền hình Ba Lan ...
... anh vẫn có được lòng tin.
Em mừng cho anh. Dù sao thì, Judith gọi.
Một đường ống bị vỡ, chảy ướt đẫm thảm ở phòng khách ...
...và cô ấy thực sự hoảng sợ.
Phải, đúng rồi, đó là sự khác biệt giữa vợ và vợ cũ.
Với vợ cũ, chú thậm chí không phải giả vờ quan tâm.
Vâng, em xin lỗi. Nhưng em không thể nhẫn tâm thế được.
Chú đã bao giờ thử chưa?
Cô ấy là mẹ của con trai em. Em lo lắng về sự an toàn của cô ấy.
Em nói với cô ấy có thể ở đây cho đến khi sửa chữa xong.
Whoa, whoa, whoa, whoa. Chờ đã. Chờ đã.
Khi chú nói với cô ta, giọng chú có chút nào kiểu như cười mỉa mai không?
Như là, chú biết đấy, " Phải, đúng rồi, Judith, em có thể ở đây".
- Chỉ một vài ngày thôi. - Một vài ngày?
Thế là đủ để Jack đồ tể giết được mấy cô gái mại dâm rồi.
Và nó cũng là sai lầm nữa.
- Anh muốn em cho cô ấy ở khách sạn à? - Phải, cho cô ta vào khách sạn.
Cho cô ta vào tàu vũ trụ, cho cô ta vào nòng pháo và xem cô ta bay xa được bao nhiêu.
Charlie, em không thể làm thế với cô ấy.
1 lần nữa, chú đã bao giờ thử chưa?
- Cô ấy sợ lại có cơn động đất nữa. - Ờ, thế còn thứ anh sợ thì sao?
- Anh sợ cái gì? - Ồ, xem nào. Bọn chim lớn. Lũ bọ nhỏ.
Thai ngoài ý muốn. Và vợ cũ của chú sống trong nhà anh.
Thôi nào, Charlie. Cô ấy chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé luôn sợ hãi.
Không phải người phụ nữ nhỏ bé luôn sợ hãi. Cô ta là một huyền thoại.
Được tạo ra bởi một người phụ nữ điên cuồng, to lớn trong những thứ khó đoán trên trái đất này.
Em nghĩ sẽ tốt hơn cho Jake khi nó nhìn thấy bố và mẹ ...
... sống cùng nhau như bạn bè.
Ôi, Alan, trưởng thành đi.
Miễn là thằng bé có pizza pho mát với truyền hình 150 kênh ...
... nó cũng đếch thèm tìm hiểu 2 đứa làm cái gì.
Giờ nghĩ đến việc đó, anh cũng đếch quan tâm
Tốt nhất đó là một con chim chửa to lớn phủ đầy mạng nhện.
- Em không biết làm sao để cảm ơn anh. - Anh rất vui khi em không sao.
Charlie, tôi biết việc này hơi quá đáng. Tôi thực sự đánh giá cao vì anh đã mời.
Em nghĩ cô ấy nên biết đây là ý của anh.
Thực ra, tôi còn một vài ý tưởng khác nữa. Muốn nghe chúng không?
Sao em không nói Jake em đang ở đây. Anh sẽ cầm túi cho em.
Cám ơn anh, Alan, cám ơn cả hai.
Tôi hứa sẽ chỉ ở lại đây vài ngày thôi.
Tiếng Balan: Bỏ tay ra khỏi tóc tao.
- Judith, ngồi xuống đi. Anh làm cho. - Không, em có thể làm mà.
Anh để cái trộn salad ở đâu thế? Chờ đã, em thấy rồi.
- Tốt hơn là dùng cái bằng gỗ. - Cái này thì làm sao?
Tôi dùng nó mỗi khi bị rơi đồng hồ vào toa lét.
Điều đó hay xảy ra thế sao?
- Cô nghĩ tôi muốn rút ra bài học chắc. - Và anh để nó trong nhà bếp sao?
Tôi thường treo nó ở nhà tắm nhưng nó lại làm mấy em sợ vãi ra.
Anh ấy đùa thôi, dùng cái bằng gỗ đi.
Con không muốn ăn salad.
- Có chứ, con phải ăn một ít. - Bố không bắt con phải ăn salad.
Alan?
Thằng bé phóng đại thôi. Bọn anh ăn salad suốt ngày.
Con chỉ không ăn nó.
Kiểu như một dạng thỏa hiệp của bọn anh.
Được rồi. Tốt. Nhà anh, quy tắc của anh.
Về mặt kỹ thuật, đây là nhà tôi, quy tắc của tôi.
Tất nhiên. Chỉ 1 chút salad thôi.
Vậy, anh đã nói chuyện với công ty cấp nước...
... Và họ sẽ có mặt ở đó vào buổi sáng.
Nên anh sẽ đưa Jake đi và gặp họ trên đường đi làm.
- Cảm ơn anh, Alan. - Không có gì.
Điều này thực sự rất lạ.
Tại sao? Mẹ con và bố không thể sống cùng nhau nữa nhưng chúng ta vẫn là bạn.
Con không chỉ ngón tay thối với bạn bè con khi nói chuyện với họ trên điện thoại.
Chơi hay đấy.
Một viên đạn trúng hai chim.
Ồ, thực sự nếu một trong hai đã làm thế, thì đó là không đúng.
Điều quan trọng là bố mẹ đang xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp hơn với nhau.
Rất đúng, và việc mẹ ở đây là một ví dụ tốt cho chuyện đó.
Rất dễ thương đó, Alan.
Nếu chúng ta đi bây giờ, có thể đến được Mexico trong 2 giờ nữa.
Chào.
Chào.
- Alan đâu? - Không biết.
Không phiền nếu tôi xem cùng chứ?
Không đâu.
Một lần nữa, cảm ơn vì lòng hiếu khách của anh.
Không có gì.
Cô biết không, có TV trong phòng cô đó.
Vâng, tôi biết rồi.
Tôi vừa ru Jake ngủ. Thằng bé rất quý anh.
Phải, tôi cũng quý nó lắm.
Cô có truyền hình cáp, vệ tinh, đầu DVD đó. Tất cả mọi thứ.
Tuyệt vời.
Tôi rất ngạc nhiên khi anh ở nhà vào tối thứ 7 đó.
Cái gì đã xảy ra với lối sống độc thân vui vẻ của anh.
Ờ thì tôi vừa ấy ấy sáng nay.
Nên tôi nghĩ tối nay mình sẽ bình tĩnh lại.
Ôi trời. Ờ, điều đó thật ấn tượng.
- Cô ta xinh không? - Chắc là có.
Cô ấy không nói được tiếng Anh.
Này, chào. Mọi người đang làm gì vậy?
Chỉ là xem chút TV thôi.
- Có gì trên đó à? - Em không biết. Em mới ngồi thôi.
Ồ, chúng em đã xem phim này trước kia rồi.
- Không, chúng ta chưa. - Chắc chắn rồi.
Cô bạn gái của anh ta hóa ra là kẻ giết người.
Thật không? Tôi không biết đấy.
À, phải rồi. Và cô ấy không phải là cô gái thực sự.
Tôi cũng không biết cái này nữa.
- Chúng ta xem nó bao giờ nhỉ? - Bộ phim đầu tiên sau khi sinh Jake.
À, phải rồi.
Thật khó khăn để khi đưa nó cho cô giữ trẻ.
Ngay khi chúng ta vừa bước qua cửa, tiếng thổn thức đã cất lên.
Ờ, nó thật khó khăn với anh.
Anh thật nhạy cảm.
Rượu.
Tiện thể đứng lên thì anh làm ít bỏng ngô nữa nhé?
- Chắc rồi. - Tôi không ăn bơ.
Đã hiểu.
- Chào, Charlie. - Chào, Rose.
Có ai ở nhà không?
Tốt.
Trời.
- Xinn lỗi. Tôi tưởng anh vẫn ngủ. - Không sao đâu, bình tĩnh.
- Anh chắc chứ? - Vâng, vâng. Ổn mà.
- Alan đâu? - Anh ấy đưa Jake đến trường ...
- .. rồi đến gặp thợ sửa ống nước. - Ồ, phải, được rồi, tôi sẽ để cô 1 mình.
Charlie, chờ đã.
Đây là nhà anh mà. Ngồi xuống. Và uống Cafe của anh đi.
Được rồi.
Ồ, mình đúng là kẻ vô công rồi nghề.
Anh là giống gì vậy, súc vật sao?
- Cái gì? - Đó là vợ cũ của em trai anh.
Tôi biết cô ta là ai.
Ồ, không, không. Cô ta chỉ ở đây vì trận động đất.
Tôi không. Tôi sẽ không bao giờ. Tôi không thể.
Được rồi, tôi có thể. Nhưng tôi không.
Đúng. Đó cũng là cách tôi đã dùng để ở 1 chỗ với anh ghẻ tôi, Cousin Dewey.
No comments yet. Be the first to leave one.