The first 200 lines.
Trước đó trên DOOM PATROL ...
"Cục Tiêu chuẩn" là gì?
Một tổ chức mật của chính phủ,
điều hành bởi một lũ cuồng tín bại hoại.
Chào mừng tới cơ sở hoạt động mới của anh, Đại úy Trainor.
Tôi là đặc vụ Charles Forsythe, Bộ Quốc phòng.
Darren Jones là ai?
Vài năm trước, Darren Jones đã thất bại
trong một nhiệm vụ tìm-và-diệt đối với Danny.
Tôi đã giết mẹ của mình.
Thật là vớ vẩn!
Grid, xác minh đoạn ghi hình này.
Có cái giọng nói này trong đầu tôi tin lời Mr. Nobody khi hắn nói rằng...
MR. NOBODY as SILAS: Ngươi thậm chí không có ký ức.
Ngươi đã bị lập trình.
Những người còn lại không được biết. Họ sẽ lo là tôi sẽ biến thành...
gã cuồng sát đó trong bức vẽ của Jane.
Grid đã bị trục trặc.
Giờ Grid sao rồi? - Tôi tắt nó rồi.
Máy móc đang nắm quyền kiểm soát. Và tôi không thể ngăn nó.
ĐẶC VỤ CỤC TIÊU CHUẨN: Nhìn cùi chỏ tôi này.
ĐẶC VỤ CỤC TIÊU CHUẨN: Nhìn cùi chỏ tôi này.
JANE as HAMMERHEAD: Nhìn nắm đấm tao này, con mẹ mày luôn!
Vic!
Xin chào, Victor.
Chào mừng tới Trại Kiến.
=== Tập 1x12 - Cyborg Patrol ===
TRẠI KIẾN
...làm tôi nhớ tới những sự kiện cách đây không lâu.
Cuộc đột kích thất bại, là đầu tiên.
"Thất bại thu phục Đặc vụ Morris Wilson."
Wilson là một kẻ phản quốc. Một kẻ phản bội.
Dù là gì, hắn vẫn chưa bị bắt giữ.
Và đã biến mất cùng với... "Con đường Danny"?
Tôi nghĩ Tư lệnh cũng sẽ đồng ý,
rằng chúng tôi nên bắt đầu nghi hoặc khả năng của Cục
trong việc thủ tiêu các đối tượng ưu tiên một cách hiệu quả, Đặc vụ Jones.
Về "Chiến dịch Dolores"...
Chiến dịch theo dõi và nghiên cứu dài hạn
mà anh đã khởi động nhiều năm trước đã tốn của Cục hàng triệu đô.
Chỉ mới hôm qua, một đặc vụ anh gửi đi trong chiến dịch đó đã bị thương.
Nhưng ngoài ra không có tiến triển gì mới.
Không hẳn là không có gì, thưa ngài.
Với sự tôn trọng,
tôi đã bỏ ra một vài chi tiết nhất định trong báo cáo chính thức.
Về thực tế, chiến dịch hôm qua đã thu về được một thứ
khá là...thú vị.
Cyborg sao?
Tôi hiểu đó là một... "tài sản" khá nhạy cảm.
Nhưng những ứng dụng là vô hạn.
Việc này có thể hủy hoại mối quan hệ giữa chúng ta và S.T.A.R. Labs.
Còn chưa kể nếu tin đồn lộ ra
rằng chúng ta đã bắt giữ một cá nhân nổi tiếng như vậy.
Tôi hiểu mối bận tâm của ông.
Nhưng chúng ta và S.T.A.R. Labs đã là đối tác ngầm một thời gian rồi.
Dù chúng ta vũ khí hóa,
hoặc chúng ta phân rã cậu ta ra để dùng làm công nghệ riêng,
kiến thức chúng ta thu được cũng sẽ khiến
mối quan hệ đó trở nên không cần thiết nữa.
Mạo hiểm,
nhưng lợi ích thu về rất nhiều.
Tướng quân?
Chúng ta, không được, làm phiền, mấy cái mông!
Được rồi, Jones. Anh phải cho chúng tôi biết.
Làm thế nào đội của anh bắt được Cyborg?
Đơn giản một cách bất ngờ,
thưa ngài.
Các người không được làm vậy với tôi.
Các người không được làm vậy với tôi.
Có biết tôi là ai không?
Biết bố tôi là ai không?
Ông ấy thuộc S.T.A.R. Labs, Silas Stone.
Tế bào nano tự động tái tạo ở đây.
Có nghe không hả?!
Ở đây thì không có tái tạo.
Chà, chúng ta đã xác nhận được rằng hệ điều hành của cậu ta đã biến mất.
Điều tôi không ngờ là
những chức năng của cậu ta bị giới hạn đến mức nào mà không có nó.
Cái gì? Đừng sủa những gì mình không biết!
Thả tôi ra mau!
Đây mà là Cyborg nổi tiếng sao?
Đây là thứ cô đã thấy ở công viên?
Cái này trông cũ hơn, nhưng ừ.
Đó là gì?
Cục Tiêu chuẩn.
Mấy gã mà anh và Vic đã đánh nhau trên Con đường Danny?
Ừ.
Trước khi Cục được thành lập vào cuối thế kỷ trước,
nó đã được gọi là Cục Dị thường.
Đó là một cơ quan mật của chính phủ
có nhiệm vụ điều tra những điều dị thường và kỳ lạ.
Không lâu sau Thế Chiến I, nhiệm vụ của họ đã thay đổi.
Mục tiêu của họ thay đổi.
Trở thành bắt giữ,
vũ khí hóa,
và tiêu hủy.
Sao anh biết rõ vậy?
Bởi vì tôi từng là tài sản của chúng.
Trong nhiều năm.
Chúng đã nghiên cứu tôi.
Tra tấn tôi.
Chúng tôi.
Larry...
Ở đâu?
Trại Kiến.
Đó là cơ sở nghiên cứu và giam giữ của Cục.
Nó cực kỳ tối mật, nằm sâu dưới lòng đất.
Nó giống như Quân khu 51 kết hợp
với Hỏa ngục của Dante.
Vậy thì chúng ta sẽ đến đó, giải cứu Vic--
Không. Không, không được. Chúng ta không thể đâu.
Không có cách nào vào hay ra Trại Kiến.
Tôi chỉ có thể thoát được là nhờ Niles đã cứu tôi ra.
- Thì, Niles mất tích rồi. - Phải, nhưng Silas thì không.
Ông ta có thể biết cần làm gì. Ông ta có quan hệ.
Nếu ai đó có thể cứu Vic ra--
- Không. - Không.
Vic sẽ không muốn chúng ta để bố cậu ta can dự.
Cậu ấy không tin tưởng ông ta.
Chuẩn. Silas là thằng lồn hạng-A.
Có cách nào để chúng ta không phải làm gì không?
Vic đâu như chúng ta! Thằng cu là Cyborg đó!
Một thằng lồn siêu nhân hàng hiệu. Nó có thể dùng cái máy tính trong đầu,
tự giải thoát cho mình, biết đâu được,
có thể là nhắn tin cho Batman!
Trừ khi cậu ta không còn cái máy tính nào cả.
- Cậu ta đã tắt Grid. - Tại sao?
Grid bị trục trặc.
Vic đã gặp vấn đề.
Kể từ khi Mr. Nobody nổ banh tay cậu ta,
và chúng ta ấn nút reset,
hệ điều hành của cậu ta đã nắm quyền kiểm soát.
Cậu ta đang dần trở nên giống máy móc hơn.
Và cả hai người đều biết chuyện này?
Đĩ mẹ!
Vic!
- Chúng tôi đã bảo... - Vic không có ở đây.
Ừ, nó đã đi làm nhiệm vụ. Siêu nhân gì đó.
Tôi biết nó ở đây.
Tôi biết Victor đã khóa truy cập của tôi,
nhưng tôi vẫn nhận được cảnh báo hệ thống.
Grid đã bị xâm phạm 12 tiếng trước bên trong căn nhà này.
Cái quái gì đã xảy ra ở đây thế?
- Không thể nào. - Sao vậy?
Là Grid.
Nó nhét cái máy tính của nó vào cái máy tính nằm đó...?
Nếu Grid ở đây,
thì con trai tôi ở chỗ quái nào?
Ờ, tôi chỉ muốn nói mấy thằng chỉ điểm thường ăn đòn.
Ở Trại Kiến.
Thả tôi ra!
Các người không thể làm vậy với tôi!
Ê!
Ê, cu? Mày đang muốn tìm lối ra?
Đang cố gắng trốn thoát?
Bởi vì chuyện đó đéo bao giờ xảy ra đâu.
Mày nên biết.
Mày là ai?
Tao là 722.
722?
Ờ, đó là tên tao.
Mày có chắc đó không phải số xà lim của mày không?
Cũng như nhau thôi, cu à.
Ê, cu.
Đừng buồn bã quá. Nó...
Ở trong đây cũng không tệ đến vậy. Thật đấy.
Mày sẽ được ba... Ba bữa một ngày,
và tất cả đều là bánh kẹp.
Và ai lại không thích bánh kẹp chứ?
Với lại, mày sẽ được phụng sự tổ quốc.
- Quá được, phải không? - Phụng sự...
- Phụng sự tổ quốc? - Ờ, đúng rồi.
À, thỉnh thoảng họ sẽ đến gọi mày, và...
Và rồi mày đi...
Chà...
Và rồi...
Ờ, tao cũng không biết chuyện gì sau đó.
Nhưng thường là, khi mày trở lại, sẽ có...
phần thưởng cho mày.
Tao đã được tặng một cái ghế bành.
Và một cái TV màu.
Tao còn có một đôi dép bông.
Rất ấm cúng.
Chính xác là mày đã ở đây bao lâu rồi thế?
À, tao cũng không thể nhớ chính xác.
Mày biết vở opera, "Secret Hearts"?
Nó vào khoảng thời gian vở đó
bắt đầu công chiếu.
Tao nghĩ vào khoảng những năm 60...
Mà, nói chúng là, không lâu sau đó.
Hay là trước đó?
Mĩ đẹ.
Cái quái gì?
Không hợp lý tí nào.
Cái gì cơ?
Vic.
Nó đã chạy chẩn đoán liên tục. Một cách ám ảnh.
Như kiểu nó cho rằng...
Cậu ta bị xâm phạm bởi chính công nghệ của mình?
Công nghệ cài đặt bởi chính người cha bảo bọc quá mức?
No comments yet. Be the first to leave one.