The first 200 lines.
Tại sao cái Thác lôi tôi ra đây vào 5 giờ sáng như vầy ?
Để cho tôi thấy nó to lớn cỡ nào và tôi nhỏ bé cỡ nào?
Để nhắc nhở tôi rằng nó vẫn tồn tại mà không cần một sự giúp đỡ nào?
Được rồi, vậy là nó đã đúng. Nhưng có gì lạ đâu?
Nó đã trải qua 10.000 năm để tự khẳng định mình.
Có gì quá phi thường đâu?
Tôi nghĩ tôi cũng có thể được vậy, chỉ là có lẽ cần thêm ít thời gian.
Rose?
Rose?
- Chào. - Chào.
- Hai người tới đâu ở Canada? - Thác Niagara.
- Hai người trọ ở đâu? - Nhà nghỉ Cầu Vồng.
- Hai người tên gì? - Ông và bà Ray Cutler.
- Hai người sống ở đâu? - Toledo, Ohio.
- Ông sinh ra ở đâu? - Toledo.
- Và bà sinh ra ở đâu? - Seattle.
Có mang gì khác ngoài hành lý cá nhân không?
Không.
- Định ở lại đây bao lâu? - Ba ngày.
- Trăng mật? - Đúng vậy.
Chắc không có rượu trong cái va-li này hả?
Ồ, chỉ là sách. Tôi định đọc cho hết.
Đọc?
Hay thiệt.
Em nói với ổng chúng ta đang đi trăng mật và anh lại lôi ra một quyển Winston Churchill.
Chắc ổng nghĩ là em hâm.
Em nên nói với ổng là chúng ta đi trăng mật trễ.
Trễ hay không, chúng ta đã đồng ý là làm giống y như thiệt, phải không?
Sao cũng được. Nó cũng sẽ tốt như trăng mật bình thường.
Có lẽ nên tốt hơn.
Bây giờ em đã có thẻ hội viên rồi.
- Chào. - Chào, chúng tôi là vợ chồng Cutler.
- Chúng tôi đã đánh điện đặt chỗ. - Ồ, phải.
Để coi. Vợ chồng Cutler hả?
Phòng nhìn ra Thác. Cabin B.
Nhìn kìa, em yêu. Em có thể thấy nó từ đây!
- Cái Thác phía bên này. - Ảnh muốn nói nhà máy ngũ cốc.
Tôi làm việc cho họ, nhưng tôi mới thấy nơi này lần đầu,
nơi làm cho bữa sáng ngũ cốc trở thành tập tục quốc gia.
Sao họ không có viết cái đó trong quyển sách của em?
- Có ai gọi cho tôi không? - Gọi? Không.
Anh nên gọi điện nói cho họ biết là anh ở đây. Em theo ổng coi phòng nghe cưng.
- Có điện thoại trong văn phòng của tôi. - Cám ơn.
Ồ, một quang cảnh thật đẹp.
- Cabin B là của chúng tôi? - Mấy người trong đó vẫn chưa trả phòng.
Vậy chúng tôi chưa vô được sao?
Đi nào. Tôi đã báo với họ tối qua rồi.
A-lô? Làm ơn cho tôi nói chuyện với ông Kettering.
Đây là Ray Cutler ở chi nhánh Toledo.
Không, tôi không gọi từ Toledo. Tôi đang ở Niagara.
Ông Kettering đã viết thư dặn tôi liên lạc với ổng khi tôi tới.
Tôi là người đã trúng thưởng trong chiến dịch bán hàng đầy sáng tạo đó.
- Bà còn trong đó không, bà Loomis? - Suỵt!
Đừng gõ nữa. Chồng tôi đang ngủ. Có chuyện gì?
Khách trọ mới đã tới. Đáng lẽ bà đã phải rời đi sáng nay rồi.
Chờ một chút.
Tôi vô cùng xin lỗi về việc trả phòng này, nhưng chồng tôi không được khỏe.
Xin đừng bắt tôi phải gọi ảnh. Ảnh chỉ mới vừa ngủ được.
- Giấc ngủ ngon đầu tiên cả tuần nay. - Ổng bị bệnh sao, bà Loomis?
À, ảnh kỳ cục lắm. Cứ ngồi quanh đây và...
Tối qua ảnh thức dậy và đi lang thang đâu đó vào 3, 4 giờ sáng. Tôi rất lo lắng.
- Bà có đi bác sĩ chưa? - Có. Chúng tôi đã tới vài chỗ.
Nhưng tôi không muốn làm phiền bà.
- Bà tới đây để thư giãn phải không, bà...? - Bà Cutler.
Chúng tôi cũng đã có thời kỳ vui vẻ, hai năm trước khi chúng tôi đi hưởng trăng mật.
Nên tôi nghĩ nó sẽ tốt cho ảnh sau khi rời Letterman. Đó là một sai lầm.
Tôi rất tiếc, thưa bà Loomis. nhưng phòng này đã có người đặt trước.
Không sao đâu. Chúng tôi sẽ lấy phòng khác cũng được. Anh không phiền phải không, anh yêu?
Chúng ta tới đây không đúng lúc. Không có phòng, không có ông Kettering.
- Ổng sẽ không quay lại cho tới đầu tuần. - Cái đó cũng không làm nên khác biệt gì.
Cám ơn vì đã rất tử tế. Tôi sẽ rất mang ơn.
Và, ông Qua, tôi phải đi chợ trong khi George còn ngủ.
- Nhờ ông để mắt tới ổng dùm được không? - Tất nhiên.
Cám ơn ông. Cám ơn.
- Tùy vào quý khách. Phòng K đang trống. - Nó có nhìn xuống Thác không?
Không nhìn thẳng xuống Thác, nhưng nó có nhiều ánh nắng.
Được rồi. Đi thôi.
- Để tôi lấy chìa khóa. - Cám ơn.
Để anh.
Cổ nói chồng cổ đã ở Letterman. Đó là cái gì?
Đó là một bệnh viện quân đội, hầu hết là tâm thần.
Ồ.
Xin mời lên tàu. "Trinh nữ Sương mù", chiếc tàu nổi tiếng nhất châu Mỹ.
Chuyến kế tiếp sẽ khởi hành trong hai phút.
Cho hai vé, làm ơn.
Hai vé, làm ơn.
Cám ơn.
- Giày cỡ mấy? - 44.
Cám ơn.
- Cỡ mấy, thưa ông? - 8, thưa cô.
- Thẻ của ông, thưa ông. - Cám ơn.
Sẵn sàng chưa, em yêu?
Lui lại!
Lui lại!
Xa hơn nữa, em yêu!
- Có chuyện gì? Anh đang xuống đó. - Bà Loomis đã nói là đi chợ phải không?
Phải. Sao?
Vậy là bả đã mua được đầy một ôm hàng hóa rồi. Đi nào.
Rose?
Rose? Em có mua thuốc lá không?
- Em chưa đưa cho anh sao? - Chưa.
Vậy thì ở trong túi áo khoác của em.
Đốt cho em với, Georgie.
Dễ chịu quá. Lau lưng cho em đi.
Chắc là có rất nhiều thanh niên đăng ký. Nghe được tiếng cười để thay đổi cũng tốt.
- Vậy mà em tưởng là anh đã quên nhảy rồi chớ. - Vẫn còn ít nhà máy ngũ cốc trong anh.
- Em khát. - Vậy hả? Đi nào.
- Chào, ông Qua. Ăn tối à? - Không. Trái sung tươi. Ăn một trái đi.
- Vị thuốc tốt nhất đó. - Không, cám ơn. Tôi uống coca.
Em nhìn kìa. Xin nước chữa lửa đi.
Sao em chưa từng mặc một cái áo giống như vậy?
Nghe nè, để có một cái áo như vậy anh phải chuẩn bị từ năm 13 tuổi.
- Anh chơi cái này được không? - Vâng,tất nhiên, thưa cô.
"Nụ hôn."
Cảm thấy thế nào, thưa bà?
Khá hơn.
- Coca hay pha với thứ khác? - Không, chỉ uống coca thôi. Anh có thích uống một lon không?
Không, cám ơn.
Bà có thích bài hát này không, thưa bà Loomis?
Tôi chỉ thích bài hát này.
Gee, tôi xin lỗi. Trước đây hắn ta rất tốt?
Tôi nghĩ rằng có lẽ anh ta bị chảy máu tay. Nếu cô muốn, tôi có một ít thuốc đỏ đây.
- Bây giờ tôi không dám đến đó. - Nếu cô đồng ý tôi sẽ làm việc này cho.
Vâng, cám ơn.
Hình như chồng bà không thích nhạc cho lắm.
Cũng tùy. Ảnh sẽ thích nếu anh cho ảnh một cái ghế xích đu...
với một giai điệu cổ xưa như "Dưới Bóng Hoàng Hôn."
Cái gì vậy?
Tôi mang ít thuốc đỏ cho anh. Tôi là Polly Cutler.
Tôi đoán cổ nhờ cô tới coi tay tôi có bị chảy máu hay chưa.
- À, nói với cổ là không sao đâu! - Anh muốn tôi bôi thuốc đỏ cho anh hay không?
Tôi...
Tôi nghĩ chuyện tôi làm thật ngu ngốc.
Nhưng bài hát đó...
Dám cá là cổ không có nói với cô về điều đó.
Tất nhiên là không.
Cổ không nói cổ nghe nó lần đầu tiên ở đâu và với ai.
Vâng, cổ cũng không nói với tôi.
Làm ơn giữ yên.
Phô trương tùm lum, tự khoe mình trong chiếc áo đó,
khoét cổ sâu xuống để cho người ta thấy xương bánh chè.
- Đó là một cái áo lộng lẫy. - Nếu là cô, cô có mặc nó không?
Tôi không phải loại người để khoe xương bánh chè. Cổ là một cô gái đẹp. Tại sao phải che giấu?
Đừng bận tâm về chuyện đó.
Cổ thích mặc nó nơi mọi người có thể nhìn thấy, trong sân bóng chày Yankee.
Cổ là một người lẳng lơ!
Tôi nói cho cô biết để cô sẽ khỏi phải hỏi.
Anh yêu cổ rất nhiều, phải không?
Làm sao cô biết?
Anh không thể rời bỏ cổ.
Nếu không, anh đã bỏ đi và quên cổ.
Tôi...
Tôi chỉ đoán vậy thôi.
Đó là một lời thú tội, phải không?
Đây. Để tôi dán đoạn cuối của nó lại.
- Cái gì vậy? - Tám giờ rưỡi.
Hãy nhìn ra cửa sổ.
Ồ!
- Hãy ra ngoài với mọi người. - Bây giờ tôi không thể gặp ai. Tôi...
Tôi thấy thật ngu ngốc sau những chuyện vừa rồi.
Để tôi nói với cô một đôi điều.
Cô còn trẻ. Cô đang yêu.
Để tôi cho cô một lời cảnh báo.
Đừng để nó tuột khỏi tay như cái Thác ngoài kia.
Phía trên kia...
Có bao giờ cô thấy dòng sông phía trên cái Thác không?
Nó êm đềm và thanh thản.
Nếu cô thảy xuống một khúc gỗ nó chỉ quay tròn.
Ném xa xa hơn một chút nó sẽ bắt đầu tăng tốc.
Nó va phải mấy tảng đá và trong chốc lát nó đã rơi xuống ghềnh thác phía dưới rất nhanh.
và không có gì trên đời, kể cả Chúa, có thể giữ được nó lại.
Nó chỉ rơi.
Đừng lo. Tôi chỉ là một khúc gỗ còn đang xoay vòng ở chỗ yên bình.
Chào.
Ê, Polly, đi nào. Em đang bỏ lỡ một màn trình diễn lớn.
- Em đang có một góc nhìn thật đẹp. - Ồ.
Nhìn kìa. Những sắc màu mà tôi chưa từng nghe nói tới.
- Đây là chồng tôi, anh Loomis. - Chào.
- Anh có một cô gái hoàn hảo. - Đôi khi là vậy.
Chào.
Chúng ta nên đi.
- Cái gì đây? - Đó là một chiếc Maxwell đời 1907.
Làm từ những bộ phận lắp ráp nhỏ.
Có vẻ hơi đẹp nếu để trên mặt lò sưởi... nếu hai người có lò sưởi.
- Dễ thương quá. - Đúng vậy nếu tôi không làm hư nó.
Tôi thường làm hư mọi thứ.
- Đừng ngớ ngẩn vậy. - Dù sao gần đây tôi hay vậy.
Mọi thứ tôi đụng tới, kể cả từ khi ở Duluth.
Tôi gặp cô ta trong một quán bia. Cổ là hầu bàn được ưa chuộng nhất.
Tôi đoán nhiều người mê cô ta là do cái cách cổ dọn bia lên bàn.
Lúc đó tôi có một trại nuôi cừu. Rồi đột nhiên đàn cừu trở nên ngớ ngẩn, hay là tôi ngớ ngẩn không chừng.
Mùa đông đó đàn cừu thi nhau chết.
- Ai cũng có khi gặp vận xui. - Không bào chữa được gì đâu.
Tôi thuê nó của một chủ trại khác. Ổng có một mùa đông còn tệ hơn nhưng đã vượt qua được.
Cổ chán cái nông trại. Chúng tôi đã trải qua phân nửa thời gian ở thành phố trong các quán bar và hộp đêm.
Sau đó tôi thất bại trong vài việc khác.
Rồi chúng tôi tới Đại Hàn. Tôi tới đó chỉ để chứng tỏ với cổ là tôi vẫn còn trẻ trung.
Họ đã cho tôi về nhà vì chấn thương tâm lý chiến tranh!
Nên đừng nói tôi không thể làm hư một chiếc Maxwell 1907!
Không chịu dưỡng cái tay. Anh thích chịu đau khổ.
No comments yet. Be the first to leave one.