The first 200 lines.
Đây là câu chuyện
về loại vũ khí hủy diệt hàn loạt được dùng đầu tiên từ trước đến nay.
Mới gần đây thôi thứ vũ khí chúng ta nói đến đã được thử nghiệm thành công ở các Bang.
Chúng ta nhận được lệnh thả nó xuống nơi quân địch.
Nó là thứ vũ khí nguy hiểm nhất từng được sản xuất.
Nhân tố chủ đạo của thứ vũ khí bí mật này là.
máy bay ném bomd cảm tử.
Tôi tự huấn luyện bản thân rằng mình có thể chết bất cứ lúc nào.
Chúng ta có các mục tiêu sau Nayagata, Kukuro, Nagasaki và Hiroshima.
Hiroshima là một căn cứ quân sự quan trọng.
Tổng Hành Dinh Quân Đội Thứ Hai...
giữ vai trò quan trọng trong việc chống lại các cuộc xâm lược có thể xảy ra.
Chỉ dẫn - Lấy bomb làm gốc
Nó là Hiroshima!
Hiroshima, phần 2.
Thả bomb rồi!
Nó mấy khoảng 45 giây
từ lúc được thả đến khi phát nổ.
Và tôi nghĩ ko có một ai trên máy bay xem thử thời gian đang trôi bao lâu.
hay quan tâm, hay làm thứ gì đó Tôi chắc chắn rằng quả bomb ko nổ, ko còn hoạt động nữa.
Sau khi rơi xuống khoảng 43 giây.
Cò hẹn giờ và khí áp tự động kích họat cơ chế khai hỏa
1 đầu đạn uranium sẽ bắn ra từ nòng , xuyên phá 1 tâm uranium.
Cùng thực hiện chuỗi phản ứng hạt nhân
Vật chất rắn bắt đầu phân rã.
giải phóng không biết bao nhiêu năng lượng.
Có ánh sáng trắng ngoài của sổ Ánh sáng lóe lên, cứ như màu của magie vậy.
Quả bomb nổ tung lan tỏa trên một pham vi rộng.
một quả cầu lửa khổng lồ rộng 300 dặm.
Tôi thật sự ngạc nhiên Nó là thứ ánh sáng khiến người ta sững sốt.
Kể cả khi bạn quay lưng đi rồi.
bạn cảm thấy sự hoảng loạn lướt qua đến lạnh gai óc
Tại thời điểm ấy, bất cứ vùng da nào lộ ra đều trở nên nóng bỏng
Nóng. Nóng. Như lửa đốt.
Nhiệt độ thật sự bên dưới quả cầu lửa là 4000 độ C
Tia lửa bắn ra ngoài
Những chiếc thang, những song chắn, kể cả người
đều tan theo cát bụi
Mọi thứ trong không khí đều bốc hơi cả
hoặc biến thành than ngay tức khắc
Lúc này đây, vụ nổ làm giải phóng ra tia hồng ngoại và tia gamma
Những tia phóng xạ này có thể xuyên qua tường và phá hoại các tế bào của con người
Sau khi từ từ mở mắt ra
và điều đầu tiên tôi thấy được là thứ ánh sáng đó
Ngay lúc này đây, một đám khói hình nấm xuất hiện
Người ta thấy nó ở Hiroshima nơi cận kề cái chết
Ai cũng có thể thấy được sự xuất hiện của nó ngay lập tức
Lần phát nổ thứ hai
chuyển thành loại sóng xung kích đầy sức mạnh di chuyển theo tốc độ âm thanh
Vụ nổ lan tỏa ra phá tung từng cửa sổ và các bức tường thành các mảnh tro tàn
Chẳng bao lâu sau vụ nổ này Tôi bị đánh văng dọc theo phòng
Tôi bị ném lên từ bức tường này sang bức tường khác
và rơi từ trần nhà xuống sàn
Tôi bị ném văng đi khắp mọi nơi cứ như quả bóng vậy
Vành đai đám khói của vụ nổ lan đến nơi tôi đang ở
Nó đến đây qua dãy núi nghìn trùng
Đám khói đen mù lan rộng ra giữa các dãy núi
cuồn cuồn đến theo tôi nghĩ xoáy tít như thế này này.
Chỉ thế này thôi, tôi đã bị đánh bật ra!
Luồng gió đáng sợ Nó thổi tôi bay xuyên qua ngôi nhà
Ánh sáng chói lòa và thoáng qua trong thời gian ngắn ngủi
Chỉ lướt qua vài giây thôi
Chúng tôi ko nhìn thấy bất cứ ai ở được hay bất cứ thứ gì đại loại thế
Bạn ko thể nhìn thấy bất kỳ tòa nhà nào bị sụp đổ bạn thật sự ko cảm nhận được những việc như vậy
Kể cả khi chúng ta có thể nhìn thấy, dù sao đi nữa chúng ta cũng ko thể làm gì được,
Bởi vì bầu trời đã bị che phủ bởi khói bụi, và mọi thứ cũng thế
Ko tí cảm xúc. Tôi tôi thật sự kinh ngạc và tôi phải kể với bạn nó là gì
Đó là phận sự, nhưng tôi quá căng thẳng khi nhiêm vụ thành công
bạn ko hiểu được đâu
Nhìn thấy những ngọn lửa trên mặt đất và đám khói bụi lan tỏa
kết quả bạn đã làm một việc đáng ghê tởm tàn phá thành phố
và mọi người phải chịu đựng đau đớn
Ko có con số chính xác về số người chết trong vụ nổ xảy ra ngay tức khắc như thế này
nhưng mười ngàn người trong khu vực gần quả cầu lửa
đã biến mất hoàn toàn trong vụ hợp phân thứ hai
Còn những người sống sót, sự thử thách chỉ mới bắt đầu
Hàng ngàn người bị thương và bỏng nặng
Nhiều người bị chôn vùi trong đống đổ nát
Chỉ cách 260 m từ nơi xảy ra vụ nổ hai người phụ nữ trong ngân hàng
đã được che chở thoát qua được vụ nổ tồi tệ đó nhờ vào tòa nhà chống động đất
Khi cố hết sức ra ngoài các cô ấy trông thấy một cảnh tượng đầy chết chóc
Bình minh lại lên
Cả thành phố chìm trong bóng tối, và bị che phủ bởi khói bụi Đường xá đầy rẫy xác chết
trong đầu tôi, Thành Phố Chết
Chỉ có xác chết Chúng tôi chỉ còn là những cái xác không hồn
Nó là buổi sáng làm thay đổi tất cả 8h15 sáng
Mọi người đi bộ trên đường thơ thẩn gặp người lại như xác chết
nhìn xa hơn chúng ta có thể thấy Họ chết ngay tức khắc, bị đốt trụi, bị cháy
Tôi tự hỏi tại sao? Và ko thể tìm thấy từ nào diễn đạt được
Hai chúng tôi chỉ biết khép mình lại và bật khóc mà thôi
Ko thể diễn tả được mọi thứ diễn ra kinh khủng như thế nào
Tại doanh trại quân y, cách 1 dặm từ trung tâm vụ nổ
Nữ y tá Kinuko bị ném văng ra từ ảnh hưởng bên ngoài
Cũng như nhiều thứ khác cô ấy bị các mảnh thủy tinh văng vào người
Tôi bị một mãnh thủy tinh đâm vào người khắp nơi đều thế
Từ đầu, đến mặt, khắp người
Khu tập luyện quân đội ở cách trung tâm vụ nổ ít nhất một dặm
Chàng trai 20 tuổi Cadet Morio Osaki
đã đi vào trong tòa nhà của doanh trại trước khi quả bomb được thả xuống
Các đồng sự của anh ấy bên ngoài đang bị chôn vùi trong khói lửa
Tất cả họ đều bị cháy đen
Pháo đài Hiroshima mới đây thôi ... đã sụp đổ,
Mọi người cố gắng che giấu nỗi kích động
Tòa nhà vững chải đã bị vỡ ra thành từng mảnh.
Tại nơi khác trong thành phố, bữa điểm tâm an bình của gia đình Shigei Hiratsuka
đã trở thành một đống hổn độn
Khi chúng tôi bước ra ngoài, chúng tôi thấy cả thành phố Hiroshima đã bị san bằng
Không một ngôi nhà nào không bị phá hủy
Ngọn lửa đã phá hủy những nơi khác nhau trên toàn bộ thành phố
Khi nhìn quanh tìm bọn trẻ
Con gái tôi Kasku Nó 6 tuổi
Nó bị cái rương đè lên và bị chôn trong đống gỗ đổ nát với vỡ tường
Tôi cố lôi nó ra, tôi thật sự tuyệt vọng
nhưng dù cố gắng thế nào tôi vẫn ko thể làm được gì cả
Lửa lan ra càng ngày càng gần tới đây
Ngọn lửa đang ở dưới chân tôi, và tiếng cháy nổ cứ vang bên tai
Chúng tôi ko còn khả năng chống cự lại với ngọn lửa và sự đau đớn dày vò
Trường học cũng bị sụp đổ, chỉ trong tí tắc
Takashito Tanemori 8 tuổi và bạn
thì đang bị mắc kẹt trong đống đổ nát cố gắng thét to cầu cứu
Thứ đầu tiên tôi thấy được, màn đêm tối đen
Sau đó tôi cảm giác thấy có vài người lính trên đầu
mang tôi ra khỏi đống đổ nát
Và cuối cùng cũng có một người lính lôi tôi ra được
Tất cả những gì tôi nhớ được, là người lính giữ chặc lấy tôi, trong vòng tay
len lỏi qua hết đám lửa này đến đám lửa khác
Chỉ có một nơi chúng tôi có thể trốn nó là dòng sông chảy qua trường
Gần sân ga, khoảng 2 dặm từ nơi bốc cháy
Teruko Fuji nghĩ rằng xe điện cô ấy lái bị đoản mạch đâu đó trên dây cáp phía trên
và cho rằng mọi việc là do lỗi của cô ấy
Tôi nghĩ tôi đã gây ra thảm họa nghiêm trọng rồi
Tôi nghĩ mình đã phá hỏng xe điện ngầm và làm điều gì đó cực kỳ tệ hại
Và rồi tôi nghĩ, có phải có bomb nổ ko?
Đó là lúc tôi nhận ra rằng đó ko phải lỗi của tôi
Đầu tiên tôi chỉ nghĩ khu vực nhà ga bị tấn công
Sau đó tôi thấy mọi người đi bộ tới phía tôi đầy thương tích mà thôi
và làn da cháy bỏng nặng
Mọi người nghĩ rằng, có lẽ nếu tôi đi về phía đó, tôi có thể bảo toàn mạng sống
Mọi người nghĩ đi từ phía tây sang đông sẽ tốt hơn
Mọi người đến từ mọi phía, trong sự im lặng đáng sợ
Trong tất cả sự phá hủy kinh hoàng cũng có ít nhất một phép màu nhiệm
Takashi Tanemori 8 tuổi được bế ra ngoài
xuyên qua đám cháy trong thành phố bởi bàn tay của người lính đã cứu sống mình
Cuối cùng, người lính cũng tới được dòng sông
và từ trong đám đông chàng trai nhỏ nghe thấy tiếng gọi của người thân
Bằng cách nào đó bố tôi đã nhận ra tôi!
Tôi đoán ông ấy đã gọi tên tôi và có lẽ tôi đã có chút phản ứng
và tôi gọi, bố ơi con đây!
Sau đó ông ấy nhận lấy tôi từ tay người lính
và ông ấy đã cuối đầu cảm ơn rất nhiều rất nhiều lần người lính ấy! Ông nói Anh chẳng khác nào đấng cứu tinh!
Sau đó, sau lúc đó chúng tôi bay về cuộc đối thoại bắt đầu từ đây
bạn biết đó, chiến tranh đã qua rồi nhưng hậu quả của quả bomb vẫn còn đây
Mặc dù chúng tôi đã gây ra cái chết cho nhiều người,
nhưng chúng tôi đã cứu được số người lớn hơn gấp nhiều lần ra khỏi cuộc chiến
cả bên phía Mĩ, cũng như phía Nhật
Lúc này đây, lòng căm thù trổi dậy trong lòng người dân Nhật
thà chúng tôi chết đi cho rồi còn hơn phải nghĩ về những gì chúng tôi đã làm
bởi vì điều đó sẽ tốt hơn
là chúng tôi chuẩn bị chiến đấu trong suốt cuộc chiến
Sau sáu giờ rời khỏi máy bay chiếc Enola Gay đã tiến tới đảo Tinian
Sau đó... Ba, bốn, 500 người ở đó
Và sau khi rời khỏi máy bay, tất nhiên chúng tôi đều rời khỏi, chúng tôi đều mệt mỏi
và tôi nhớ tôi ra ngoài với chiếc mặc nạ oxi, tôi ở bên cạnh Paul
và một số người đến chăm sóc chúng tôi
Tôi rời khỏi máy bay, như đã kể, anh ấy gài gì đó vào áo sơmi của tôi
Các chàng trai chụp hình chúng tôi, tôi nghiêm chào sau khi nhận được nó
Tôi quay lại nhiệm vụ của mình
Chúng tôi tường thuật lại sự việc trước báo giới
Họ biết chắc chắn cần hỏi gì, bạn thấy đó, bạn có hiểu đều này ko, trong chừng mực nào đó
Xác nhận rắng chúng tôi đã thả bomb đúng mục tiêu
Tôi đã nói một cách chắc chắn
Bác sĩ hida đã thoát ra khỏi đóng gạch vụn của trang trại cách 4 dặm từ Hiroshima
Sau khi kiểm tra lại đứa trẻ ông ấy đang điều trị
ông ấy ngước đầu nhìn về phía thành phố
Khoảng 6 kilomet từ Hiroshima
khi đi được nửa đường, đột nhiên một sinh vật lạ không xác định xuất hiện
Bởi vì trời đang là mùa hè, nếu là người, thì mặt mày sẽ ko tái mét như thế
Tôi thấy thứ đó chỉ một màu đen từ trên xuống dưới Tối đen như mực
Tôi nghĩ đó là người lạ
Phía trên có cái gì đó, tròn tròn như cái đầu Nó là đôi vai, thứ gì đó cứ như một con người
Nhưng nó không có mặt Chỉ một màu đen
Vùng quanh mắt thì sưng lên nó ko có mũi
thấp hơn khuôn mặt tí chỉ còn chiếc mũi Thật kinh khủng!
Vì tôi là bác sĩ, điều đầu tiên tôi làm là bắt mạch cho người đó
Nhưng khi tôi nắm tay, Không thấy da đâu nữa
Không có nơi nào tôi có thể nắm được
Vì vậy tôi đứng dậy, lẩm bẩm, làm ơn, ngồi dậy nào và đi đi quanh anh ấy
Người này bị co giậc nhẹ, và sau đó bất động, và anh ấy đã chết
Anh ấy vội vã chạy trốn đến 3 kilomet và rồi anh ấy chết nơi đây
Người đàn ông này là nạn nhân bất hạnh đầu tiên chết vì vụ thả bomb, đó là tôi nghĩ thế.
Tân binh quân đội, Shigeru Terasawa, đóng quân từ 7 dặm so với trung tâm vụ nổ
Đơn vị của anh ấy được gửi tới để cứu hộ
nhưng họ có mặt chưa được bao lâu thì một mâu thuẫn tồi tệ xảy đến
giữa tình người và những gì được huấn luyện
Kể cả bây giờ có gì xảy ra đi chăng nữa tôi cũng sẽ không bao giờ quên cảnh tượng đó
Tiếng ai đó van xin nước uống
Trong những ngày đó, chúng tôi được lệnh không được đưa nước để phòng trường hợp bị bỏng nghiêm trọng
Tôi kể cho bạn sự thật này, tất cả chúng tôi đã mắc những sai lầm lớn,
Mọi người van xin cho họ nước nhưng chúng tôi không đưa họ tí nước nào cả
Chúng tôi được cho biết nếu chúng tôi làm vậy họ sẽ chết ngay tức khắc
No comments yet. Be the first to leave one.