The first 200 lines.
Cảm ơn vì đã đồng ý gặp em.
Em muốn được ngồi lại thế này để làm rõ mọi chuyện.
Theo em thấy, việc em làm không nên bị xem là đạo văn.
Trưởng khoa đang chờ, đi thôi.
Chỉ bởi...
có những phần của bài luận...
không có dấu ngoặc kép...
Xét cho cùng, nếu em muốn đạo văn,
ít ra em cũng cố giấu giếm nó rồi, phải chứ?
Em sẽ không làm quá lộ liễu như thế.
Đạo văn đâu phải chuyện diễn dịch.
Em hiểu là có thể nhìn nhận như thế, nhưng...
Nó không phải chuyện nhìn nhận.
Em cảm thấy mình bị đối xử cực kỳ khắc nghiệt và bất công đấy ạ.
Em nghĩ mình bị đối xử tệ hơn các sinh viên khác sao?
Chính cô nói nhé, giáo sư, không phải em.
Để tôi nói thế này nhé,
dù cho em đã tự mình viết bài luận này,
hay là em chẳng học
và chỉ việc đi nhờ ai đó viết hộ,
thì đạo văn vẫn là đạo văn.
Giờ em vẫn trả lời được các câu hỏi mà. Em đã học hết mọi tài liệu trong năm học.
Có thể qua được môn này bằng bài kiểm tra miệng trong mùa hè.
Em chọn không làm thế.
Không may là em không thể, vì phải quần quật làm ca đúp
để hỗ trợ tài chính cho việc học.
Tomasz, có một câu tiếng Latinh thế này:
Bút sa gà chết.
Em van xin đấy.
Đừng làm thế này với em.
Em đã phá luật...
ở ngay Khoa Luật.
Thầy không thể nào giúp em được.
Quyết định đuổi học đã chốt rồi.
Nếu thế...
Giáo sư, liệu có thể đề tặng cho em được không?
Sách của cô thay đổi nhận thức của em về luật.
Và cảm ơn cô...
vì cả năm qua.
Cô là nguồn cảm hứng lớn cho em.
Những kẻ thù của tổ quốc phải chết!
Cậu ấy đã cố thăm ta cả năm rồi, hiểu chứ?
Cả năm đấy!
Cậu ấy gọi điện, viết email, nhắn tin, rõ ràng là có quan tâm.
- Con làm thế này là ý gì? - Đừng làm quá lên mà. Con đã về
- nếu không gặp đám Tử thần Thực tử. - Ai?
"Châu Âu trắng hoặc không Châu Âu".
Mẹ thấy rồi. Kinh khủng thật.
Được rồi. Cả nhà sẽ ăn trước đây, nhưng con nhanh lên nhé. Khó xử quá.
Chết tiệt.
Trời đất.
Chào con!
Chào.
Tomek, ôi chao.
Trông cậu khác quá.
Cậu thì không. Ý tớ là có, nhưng...
khuôn mặt cậu vẫn thế.
- Chào bố. - Chào con.
Xin lỗi con về muộn, đám đần đó phong tỏa cả thành phố.
Đừng nói thế.
Con không nên nói thế về người khác.
Thật khó tin rằng vào thế kỷ 21 mà đám phát xít vẫn tràn ra đường.
- Một đám đầu đất. - Robert...
Tomek nói ở Wilkowyz đã thay đổi nhiều lắm, con biết chứ, Gabi?
Họ đã đóng cửa trại ngựa, lập một nông trại.
Phải.
Nhưng vẫn còn ong chứ?
Ừ, về đàn ong...
Nó hút khách du lịch mà.
Khi dân thành thị không đến nữa, tớ và bố...
đành bán chúng đi.
Tomek à, nhà chú...
Nhà chú thật sự muốn tiếp tục đến chơi, nhưng lúc nào cũng có chuyện...
Hẳn rồi.
- Nên đành chịu. - Cháu hiểu.
Nhà cô chú đã có những kỳ nghỉ hè thật tuyệt ở đó.
Cô chú không đến chơi, nên cháu đến thăm vậy.
Cứ gọi cô chú bằng tên đi, Robert và Zofia.
Thế còn gọi "cô" và "chú" như lúc trước thì sao ạ?
"Cô" và "chú" à?
Được, sao lại không chứ?
Ngon thật đấy. Cô nấu món này ạ?
Thôi nào. Công thức của em đấy.
Em chế ra đấy nhé.
- Ngon quá! - Nếu có thời gian rảnh.
Họ chọc cô tức chết kìa.
Cái cặp hay chế giễu này.
Hai bố con đúng là tệ quá đấy.
À...
Cháu không muốn lạm dụng lòng hiếu khách.
Cô chú à...
Cháu cảm kích sự giúp đỡ của cô chú.
Không, Tomek, thôi nào.
Ít ra hãy kể gì đó về chuyện học của cháu.
Kể đi mà.
Năm học đầu tiên thật khó khăn.
Rất là khó khăn.
Nhưng năm thứ hai thì dễ hơn nhiều.
Cháu còn được giáo sư Hoff-Studnicka đề tặng sách.
Người hay lên bản tin, chuyên gia về nhân quyền ấy à?
Tốt quá.
Và cháu sống ở đâu?
Trong ký túc xá.
- Nhưng nó ở xa lắm. - Miễn cháu học tốt là được.
- Tomala, cô chú rất tự hào về cháu. - Giỏi lắm.
Cháu có biết là hai đứa sẽ học chung không?
Gabi đã bảo lưu một năm, nhưng giờ sẽ đi học lại.
Phải, ngành lịch sử nghệ thuật.
Vậy hai đứa đã chuyện trò rồi?
Không, bọn cháu có bạn chung.
Cháu có quà tặng nhà mình này.
Cảm ơn nhiều, Tomala.
Mứt!
Dâu.
Mứt dâu. Thích quá.
- Cháu không nán lại lâu hơn được à? - Cháu không muốn mạo muội.
- Để chú tiễn cháu. - Thích thật đấy.
Cảm ơn cô.
Vui thật đấy, cô à.
Bảo trọng nhé.
- Tạm biệt. - Hẹn gặp lại.
Tạm biệt. Cảm ơn cháu đã đến thăm.
Không đói sau chuyện hôm qua à?
Cho con xin đi mà.
- Con có ngủ chút nào không vậy? - Có ngủ, thưa "cô".
Nghe ghê thật đấy, nhỉ?
- Con nghĩ thế à? - Đừng làm quá lên.
Sao cậu ấy biết khóa học của con?
- Con có ngủ chút nào không vậy? - Có ngủ, thưa "cô".
Nghe ghê thật đấy, nhỉ?
- Con nghĩ thế à? - Đừng làm quá lên.
- Sao cậu ấy biết khóa học của con? - Cậu ấy đã bảo là có bạn chung.
Bạn chung cái con khỉ! Cậu ấy tìm trên Google thì có.
Thế thì ghê thật.
Chẳng biết thật ra lũ ong bị gì nữa?
Bố mẹ nghĩ sao? Họ đã đầu độc chúng.
Con nói gì thế? Người nuôi ong đâu có đầu độc ong.
Mẹ à, họ còn làm nhiều chuyện tệ hơn ấy chứ.
Vẫn không thể phủ nhận cậu ấy có tham vọng.
Một cậu bé ở nơi hẻo lánh, từ gia đình như thế,
mà vào trường luật và học tốt.
Mừng cho cậu ấy!
Nhân tiện, con nộp đơn chưa?
Rồi ạ.
- Thật hả? Chắc không? - Thôi, mẹ à, hôm nay đừng thế.
Oksana, cô thích mứt không?
- Cảm ơn ông. - Không có gì.
Im nào.
Sao thế? Cô ấy hảo ngọt mà. Thích mấy thứ có đường.
Nhưng cậu ấy ăn mặc được đấy chứ.
Có ngửi thấy mùi nước hoa của cậu ấy không?
Nước hoa là một chuyện,
nhưng thấy cách cậu ấy vật lộn với con tôm chứ?
- Có. - Tội nghiệp, cậu ấy ăn cả đuôi.
Giòn mà.
Con đến ký túc xá cậu ấy chưa?
Thế quái nào con lại đến đó? Con biết nó thế nào mà.
Đám con trai nhễ nhại, súp ăn liền và chờ chực để đi vệ sinh.
Chào.
- Cậu tuần hành ở góc nào thế? - Phía cuối đoàn ấy.
Robert, ta trả "học bổng" bao nhiêu cho cậu ấy?
Năm trăm một tháng.
Có lẽ ta nên cho thêm nhỉ?
Nhỡ cậu ấy bu bám ta thì sao?
Không, thôi nào. Cậu ấy đâu có kiểu đó.
- Cậu ấy có tự trọng mà. - Đúng thế.
- Cậu ấy đâu đến để xin thêm. - Vậy cậu ấy đến đây làm gì?
Gì cơ?
Thôi đi nào!
Cậu ấy tia con nhiều lắm đấy.
Gabi.
Thôi mà bố.
Ai thế?
Ra mở cửa đi.
- Tomek. - Xin lỗi vì làm phiền cô chú.
- Tomala. - Tomala, gặp cháu vui quá.
Lâu rồi không gặp.
Cháu để quên điện thoại đâu đó ở đây.
Nó đây rồi.
À... Cảm ơn cô chú lần nữa nhé.
Tạm biệt.
Sao nào? Hẹn gặp ở trường nhé?
Hẳn rồi.
- Và nhớ kết bạn Facebook với tớ. - Được, gửi đề nghị kết bạn đi.
Tớ gửi rồi. Từ bảy năm trước.
Thế thì tớ sẽ chấp nhận.
Gặp cậu vui lắm, Gabi.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Cậu nghe gì thế?
- Hài độc thoại. - Chắc là không vui lắm nhỉ?
Vui mà.
Chẳng rõ ai sẽ là bạn cùng phòng với tớ đây?
- Đừng gợi lại vụ đó. - Chào.
- Cậu quên à? - Có thấy trên Facebook...
- Cảm ơn nhé. - ...về sự kiện Silent Disco không?
Silent Disco?
- Không. - Ta đi nhé?
Tớ vừa mời cậu đấy.
Nó diễn ra ở đâu?
- Xưởng đồ họa nào đó. - Thứ Sáu này.
No comments yet. Be the first to leave one.