Release info

That Obscure Object of Desire 1977 720p FLAC2 0 x264 EbP vie
A Commentary by v0danh
Fixed common errors

Tags

x264
720p
720
Published on: 2017-09-26
Downloads: 65
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

* DỤC VỌNG MƠ HỒ *

Chuyển thể từ tác phẩm "Nữ giới và con rối" của nhà văn Pierre Louys.

Tôi cần một chỗ thượng hạng chuyến Seville-Paris đêm nay,

và một giường nằm.

Cả hai loại đó tối nay đều không có.

Chuyến Seville-Paris không có giường.

Nhưng đêm mai tôi có thể sắp cho ông hai chỗ đi Madrid,

sau đó ông nằm giường đến Paris.

Cũng được. Tôi có cái rương và ba va li.

Anh có thể đưa chúng lên và chuyển đến Paris?

Không thành vấn đề. Tôi sẽ lo chuyện đó.

- Ông nói khoang hạng nhất? - Phải.

- Cô ta đâu? - Đi rồi, thưa ngài.

- Hồi nào? - Chừng 5 phút.

Ông đi với tôi.

- Cô ấy chảy máu. - Không việc gì. Chỉ ở mũi.

Đốt chúng đi.

- Cô ấy đi chân đất. - Vất hết đi.

Vâng.

- Một cái quần lót, thưa ngài. - Đốt nó đi.

Uớt đẫm. Chắc cô ấy sợ mất vía.

Ngày mai chúng ta về Paris. Hãy chuẩn bị hành lý.

Sẵn sàng, thưa ngài. Tôi phát mệt vì món thịt chiên.

Hồi trước tôi làm trong nhà hàng,

Có một nguyên tắc, một ông người Đức lớn tuổi,

lúc nào cũng trích dẫn lời của triết gia họ:

"Đi với phụ nữ phải mang một cây gậy lớn."

Chuyện đó không vui đâu.

Ra ngân hàng.

Chết tiệt! Thôi, không sao.

Lại khủng bố.

Quay lại, nhanh lên. Chúng ta muộn mất.

Toa của ông đây. Hẹn gặp ở Madrit.

Xin lỗi. Ngài đi Paris à?

Chắc chúng ta sống cùng một khu.

Tôi đã vượt qua ngài trên phố.

Tôi ở phố Rembrandt.

- Còn tôi ở Murillo. - Thật sao?

Chuyến đi này khá xa,

nhưng đơn giản là tôi không đi máy bay được.

Mấy ngày này, nếu bà đáp máy bay đi Brussels,

thì hãy cảm ơn hai cậu thanh niên rất dễ thương, bà kết thúc trong sa mạc.

Xin lỗi. Tôi e là bà đang ngồi chỗ tôi.

- Tôi xin lỗi ... - Xin bà cứ ngồi đấy.

- Ông không phiền chứ? - Hoàn toàn không.

Tôi phải ngồi quay ra trước, nếu không sẽ bị nôn.

- Bà về Paris? - Với con gái tôi.

- Ông cũng vậy? - Vâng.

Hình như tôi đã gặp ngài ở tòa án, trong phòng anh tôi?

Cũng có thể. Tôi là thẩm phán.

- Anh ngài tên gì? - Edouard Foucade.

Tôi biết ông ấy. Rất sắc sảo.

- Tôi là Vincent d'Olargues. - Mathieu Fabert.

Thật hân hạnh. Ông ấy cũng thường nhắc ngài.

Không, cảm ơn cháu. Ta không cần.

Ngài cũng người Pháp?

Vâng. Tôi sống ở Paris.

Có phải ngài đã xem đấu bò hôm chủ nhật?

Vâng. Xin đừng nhầm tôi với ai khác.

- Ngài đọc báo chứ? - Không, cảm ơn. Tôi đọc rồi.

Đã muộn ba phút.

Chuyện đó cũng bình thường mà.

Ông không thể đi như thế! Ông không hiểu đâu. Đừng đi.

Ông không thể làm thế.

Ông muốn đọc báo chứ?

Bà đi thẳng về Paris luôn sao?

Không, tôi sẽ ở Madrid ba bốn ngày.

Thưa ông, tại sao ông dội nước cô ấy?

Đừng con, lsabelle.

Hỏi như thế là thiếu lịch sự.

Không, thưa bà, cháu có quyền thắc mắc.

Nói cho cùng, ít ai làm như thế.

Đúng không, ông d'Olargues?

À, tôi phải nói ...

Không, quả thật, không phổ biến.

Thậm chí luật cũng chưa cấm. Nhưng tôi nghĩ ...

Xin cam đoan với ngài, tôi không mất trí.

Cháu chẳng có gì phải sợ.

Tôi không phải vô ý,

nhưng tôi sẽ bỏ ra thứ gì đấy để biết vì sao ngài làm thế.

Ngài khá tò mò đấy, thưa ngài.

Tôi là giáo sư tâm lý học.

Ngài dạy ở Sorbonne?

Không, tôi dạy trường tư.

Tôi hiểu.

Ngài Fabert ...

Ngài vẫn có vẻ bình thường.

Anh Edouard của ngài là một người bạn.

Vì thế tôi nghĩ, hành động của ngài cần được giải thích, thậm chí nếu nó bất thường.

Còn tốt hơn là bắt ai đó uống thuốc độc, phải không?

Có lẽ vậy.

Cô đấy là đồ cặn bã. Là thứ tồi tệ nhất trên đời này.

Tôi nghĩ, điều an ủi duy nhất là khi cô ấy chết,

Chúa sẽ không tha thứ cho cô ta.

Riêng tôi thôi nhé, tôi thấy trường hợp ngài rất thú vị.

Tôi cũng vậy. Tôi nói thật đấy.

Nếu quý vị muốn, tôi có thể kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Có một nhóm khủng bố bị đưa ra xét xử. Tôi đã quên tên chúng.

Như mọi khi, vào cuối phiên tòa

tôi đến chờ ông anh mình.

Xin chào, khỏe chứ?

Tốt.

- Cà phê, thưa ông? - Không, cảm ơn cháu.

Sao rồi anh? Họ bị tử hình chứ?

Hầu như không. Ông linh mục bị 8 năm, còn những người kia thì 3. Thật là thảm hại.

Tôi nghĩ Bồi thẩm đoàn đã bị dọa giết.

- Ai dọa? - R.A.B.J, rõ ràng.

R.A.B.J. "Quân Cách mạng của Chúa Hài đồng."

Kẻ đứng sau vụ đánh bom nhà thờ Thánh Damian.

Đúng đấy. 15 người thiệt mạng.

Vậy, ta ăn trưa ở chỗ cậu?

- Nó đã chuẩn bị xong. - Vậy thì đi thôi.

Chà, món gì vậy?

Khai vị trứng với nấm.

Tuyệt vời.

- Sau đó là gà với tôm hùm. - Chắc chắn là tôi sẽ thích nó.

Tôi nhìn tí nhé? Tôi muốn xem trước bữa ăn của mình.

Tôi sẽ đi với anh.

- Cô là người hầu mới? - Vâng. Em vừa làm sáng nay.

- Cô tên gì? - Conchita.

Cô là dân Tây Ban Nha?

Tiếng Pháp của cô khá đấy.

Tôi đã sống ở đây 10 năm. Xin phép ngài.

Cô ấy có vẻ không có nhiều kinh nghiệm.

Tôi cược cô ấy sẽ là người làm ngài sướt mướt.

Vâng, đã.

Ngài đoán hay đấy.

Cũng không khó mấy.

Đứa lên năm cũng đoán được.

Thời nay những gã khủng bố lại thích sự nguy hiểm.

Có thể, vài gã có động cơ chính trị,

nhưng hầu hết vì mạo hiểm, muốn nổi tiếng.

Ta chỉ cần chờ, sẽ có tên trên tờ thể thao buổi sớm.

Đừng, uống vang đỏ phải thay ly khác.

Không sao. Cảm ơn cô.

Xin lỗi, em vẫn đang học việc.

Phe Bonnot đã đi vào lịch sử. Họ có lý tưởng, ít nhất là như vậy.

Chỉ bằng súng ngắn, mà họ đã khủng bố Paris mấy ngày.

Họ không ích kỷ, mà hào phóng.

Thì chắc rồi, nhưng họ vẫn là găng tơ.

Rõ ràng là nàng ta chưa hề làm việc tay chân.

Anh thấy nàng thanh tú chứ?

Ngài đã bấm chuông, thưa ngài?

Bảo Conchita mang cho tôi một ly Sactrơ.

Màu vàng hay xanh lá ạ?

Xanh lá cây. Nó kích thích hơn.

Và hơi kích dục.

- Anh có học thức đấy, Martin. - Cảm ơn ngài.

Không, đừng đi. Đóng cửa lại.

Lại đây.

Gần tí nữa.

Tôi muốn hỏi ... Trước đây em làm gì?

Em làm văn phòng, trực tổng đài.

Rồi giữ hành lý ở quán bar trong một thị trấn nhỏ.

- Nhưng em bỏ rồi. - Tại sao?

Áp lực.

Em đã được dạy dỗ nghiêm ngặt. Em đi gấp chăn đây.

- Quê em ở đâu? - Andalusia. Seville.

Tôi biết Andalusia. Tôi rất thích nó.

- Bố em làm gì? - Bố em mất rồi.

Đừng bận tâm chuyện đó. Lại đây.

Tôi không có ý xem em như người hầu.

Và em cũng không phải người hầu. Như em thấy đấy.

Vui lòng ngồi xuống.

- Mẹ em sống ở Paris? - Vâng, ở ngoại ô.

Ông biết đấy, đôi khi em thấy mình hoàn toàn rối trí.

Em không tài nào quen được.

Quen với cái gì?

Với mọi thứ. Với mọi người, với những gì đang xảy ra.

Nó gây khó khăn cho em.

- Bên cạnh đó, em không thích làm việc. - Thật sao?

Em đi làm để giúp mẹ, bà ấy ở nhà thờ suốt.

Và thứ duy nhất em muốn làm là khiêu vũ.

Em là vũ công?

Đáng tiếc, nó không phải cuộc sống.

- Em bao nhiêu tuổi? - 18.

Em nghĩ gì về tôi?

Hầu như không biết gì về ông.

- Tóc của em như lụa vậy. - Ông nghĩ như vậy sao?

Em về ngủ đây.

Đừng đi. Tôi có chuyện nghiêm túc nói với em đây.

Conchita đâu?

- Cô ấy bỏ đi rồi, thưa ngài. - Bỏ đi? Như thế nào?

Hồi sớm. Bỏ luôn tiền công, chẳng giải thích gì cả.

- Anh có địa chỉ của cô ấy chứ? - Không, thưa ngài.

Sao lại không?

Tôi tìm cô ta qua mục rao vặt. Cô ấy xuất hiện cách đây hai ngày.

Tiếc nhỉ.

Rồi sao nữa, thưa ông?

- Quý vị không chán chứ? - Ngược lại.

Khoảng ba tháng sau,

tôi đã đến Thụy Sĩ làm ăn,

tạm trú tại một khách sạn quen thuộc.

Vui lòng xin chút lửa.

Không, không phải lửa, là tiền.

Nhưng tôi không có.

Chúng tôi cần tiền.

- Không, chỉ 800 franc. - 800 franc ư?

Báo của ngài đây.

Em làm gì ở đây vậy?

More Vietnamese subtitles for That Obscure Object of Desire

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left