The first 200 lines.
Kể từ lúc Bàn Cổ khai thiên lập địa,
Thứ nhẹ và trong
Bay lên hình thành trời.
Thứ nặng và đục
Chìm xuống hình thành đất.
Oán niệm thù hận của con người
Chôn sâu dưới đất, tích tụ không tan.
Dần dần
Khí xấu càng lúc càng nhiều.
Và lan tràn ra ngoài.
Gây hại đến nhân gian.
May mắn thay, xuất hiện một ngoại thế cao nhân
Sử dụng pháp bảo trời cho,
Thu phục ma khí.
Ông ấy đã khắc nên một trận đồ lớn.
Dùng viên Linh Ngưu Thạch,
Trấn thủ bát quái trận đồ.
Sau đó,
Đưa dân làng vào sinh sống, sinh khí ngập tràn.
Xoay chuyển trận pháp,
Giải trừ kiếp nạn tà ma.
Sau đó,
Tuy rằng tà ma đã bị trấn áp,
Nhưng đã dùng ác niệm tạo ra lời nguyền.
Truyền vào huyết mạch của vị cao nhân đó.
Truyền từ
Đời này sang đời khác.
Phía trước là thị trấn Thạch Ngưu mà chúng ta phải đi qua.
Sư phụ,
Truyền thuyết mà thầy kể thật hay giả?
Truyện cổ tích thôi.
Ta nhặt được cuốn truyện đó ở trên đường.
Câu chuyện cổ tích này thầy đã kể hơn 10 lần rồi.
Giờ ta vừa bị lạc đường mà vừa đói nữa.
Con thấy thầy nên tiết kiệm sức lực đi. - Cái thằng heo ngu ngốc này.
Đều là lỗi tại con khi tối qua đi hóa duyên
Làm người ta sợ chết khiếp.
Sau này con lại như thế nữa
Ta sẽ...
Liên quan gì đến con chứ? Đau quá.
Sư phụ.
Khí hắc ma này là thật hay giả vậy?
Trong truyện đồng thoại có nói mà.
Khí hắc ma đã bị trấn áp rồi.
Vậy...
Vậy đó là gì?
Quái vật mau xuất hiện cứu ta đi.
Truyện cổ tích đều lừa người thôi.
Hình như nó đang bay về phía chúng ta.
Ngộ Không. Giờ sao đây?
Sao đây đại sư huynh?
Đại sư huynh, sao đây? - Được rồi. Được rồi.
Mọi người đi trước đi.
Cứ để yêu quái cho ta.
Mau chạy thôi.
Đợi tôi với.
Chờ chút.
Ta là đại đường cao tăng
Lại bị yêu quái dọa chạy trối chết.
Chính nghĩa sẽ chiến thắng tà ác.
Ma cao 1 thước,
Đạo cao một trượng.
Bọn này lại không bỏ chạy sao?
Dũng cảm vậy.
Chạy hết nổi rồi.
Ta chọn lựa nghỉ ngơi.
Không chạy nữa đâu. Chết thì chết.
Mẹ nó.
Pháp lực của mình đang bị luyện hóa.
Yêu nghiệt.
Rốt cuộc ngươi từ đâu đến?
Mau hiện nguyên hình đi.
Sư phụ.
Đại sư huynh sắp không chịu nổi rồi.
Chúng ta mau thu dọn hành lý đi.
Rồi chạy thôi.
Hai cái tên vô dụng này.
Các ngươi xem Bạch Long Mã kìa.
Ngay cả ngựa Bạch Long cũng muốn giúp Ngộ Không một tay,
Hai người các ngươi
Chỉ biết nghĩ đến chạy.
Sư phụ
Bạch Long Mã chạy rồi.
Ta biết Bạch Long Mã
Sẽ không bỏ chúng ta mà đi đâu.
Nếu Ngộ Không đã không đấu nổi với hắn,
Bạch Long Mã cũng bỏ chạy
Chúng ta chia nhau tìm quân cứu viện.
Đành phải từ biệt tại đây thôi.
Gậy kim cang, bảo vệ họ.
Tạm biệt.
Yêu nghiệt,
Lão Tôn chơi khô máu với ngươi.
Tây du ký lạ truyện
Kiếp nạn 82
Một ngày trước.
Tôi tên là Vương Đại Chùy.
Là một yêu quái. Bởi vì tôi rất mạnh
Nên bách tính ở thị trấn lúc nào cũng e dè tôi.
Gió thổi làm rối tóc
Cũng bởi vì nó ghen tị với vẻ đẹp của tôi đây.
Này nhóc. - Tránh ra, tôi đang làm bài tập.
Cả ngày chỉ biết học học học,
Không có chút tài nghệ gì cả.
Vậy sao có thể xây dựng thị trấn chứ?
Đừng có học hoài học mãi,
Phải động tay động chân mới được.
Phải không?
Nhìn bức tượng điêu khắc của tôi nè.
Còn nhỏ xíu
Mà đã nghĩ đến những thứ tục tĩu.
Nhìn đứa bé rơi những giọt nước mắt hối hận như thế này
Tôi cảm thấy rất an ủi.
Tôi cũng thường hay quan tâm thăm hỏi người dân ở thị trấn.
Lưu đại nương.
Cút.
Bà xay đậu nành bao năm nay
Chả có chút đổi mới gì hết.
Đậu hũ cầu vồng.
Đây là đậu hũ cầu vồng trong truyền thuyết sao?
Bà cũng già rồi
Vậy mà vẫn làm mấy thứ đồ màu mè.
Đua đòi quá.
Bà...
Không ngờ bà lại ép tôi ăn đậu hũ của bà.
Bà ơi,
Chính anh ta bắt nạt con.
Lưu đại nương, bà nghe tôi nói.
Đéo
Còn đánh nữa là tôi sẽ không để yên đâu.
Tôi rất chú trọng việc đề bạt hậu bối.
Thanh niên ở thị trấn rất ngưỡng mộ tôi.
Tôi thấy tư chất của huynh không tệ, có muốn làm tiểu đệ của tôi không?
Được. - Thật không?
Tôi đã là người của võ quán.
Cái gì?
Học cái này có ích gì? Có thể giúp huynh mạnh lên như tôi không?
Vậy thì phải hỏi quán chủ của chúng tôi.
Ngươi nói bọn ta vô dụng?
Dám xé cả truyền đơn của ta?
Còn dám lôi kéo đàn em của ta?
Dưới sự giúp đỡ của tôi,
Võ công của mọi người càng lúc càng tiến bộ.
Tôi cảm thấy rất hài lòng.
Tất nhiên,
Người ưu tú như tôi cũng không thể tránh được sự đeo bám của các cô gái.
Các cô gái lại lén lút si mê tôi.
Có muốn chia bánh nướng với tôi không?
Bế Nguyệt, Tiếu Hoa, chúng ta đi thôi.
Đừng vội.
Để tôi cho các cô xem một thứ rất vui.
Đây là hoa mẫu đơn. Tặng cho cô gái thuần khiết như cô.
Trời ơi.
Đây là hoa đỗ quyên. Tặng cho cô gái u buồn như cô.
Sao hả, có động lòng không?
Có muốn mua bánh không?
Mua mua mua.
Vương Đại Chùy
Huynh không đi giao thức ăn.
Mà lại ở đây chọc ghẹo phụ nữ nhà lành.
Tiểu Mỹ.
Nói gì vậy? Chúng tôi là con gái nhà lành.
Xin lỗi nha.
Cái tên này hay làm hỏng chuyện.
Huynh ấy đã quen với việc bị tôi đánh rồi.
Đi thôi
Tạm biệt.
Cô ta thô lỗ như vậy
Làm sao mà có thể xuất giá được?
Người xấu lắm trò.
Sao mà giống chúng ta được.
Chỉ cần đẹp như hoa là được.
Hoa trên đầu tôi là hoa gì vậy?
Có u buồn không?
Tôi giúp cô bán được nhiều bánh như vậy
Mà cô lại ra tay độc ác như vậy?
Bánh huynh bán ra không bằng số bánh huynh ăn nữa.
Lúc nãy xém nữa là bán được rồi.
Vì cô mà tôi mới cố gắng vậy đó.
Vì tôi?
Tôi thân với huynh lắm sao?
Huynh đã lấy tiền công rồi thì phải làm việc cho tốt.
Loại tiểu yêu quái như huynh,
Lẽ ra phải thật cố gắng mới phải.
Tiểu yêu quái?
Tôi là yêu vương ở đất này.
Cả thị trấn này đều do tôi bảo vệ.
Này ngươi có là gì chứ?
Chúng ta đây đều nhờ vào Mộ Dung công tử.
Bên ngoài thị trấn này có nhiều yêu quái hung ác.
Ăn thịt người, phóng lửa đốt nhà, làm đủ mọi điều ác.
Đều nhờ Mộ Dung công tử. Một thân một kiếm,
Mới có thể bảo vệ chúng ta, bảo vệ mảnh đất này được bình an.
Đồ tiện nhân.
Ngươi.
Tôi tặng huynh một cái bánh nướng.
Đừng hồ đồ như anh ta.
Nể mặt Tiểu Mỹ
Tha cho ngươi.
Đúng là đồ vô dụng.
No comments yet. Be the first to leave one.