The first 200 lines.
CẢNH SÁT
Tôi trộm cái này từ phòng chứng cứ.
Hợp pháp hóa nó.
Anh đúng là đần.
Thật sao?
Anh là cảnh sát?
Ừ.
Thế à?
Nấm.
Thưa bà, tôi đang phê lên tận nóc đây.
- Này, mọi người dùng ma túy không? - Cái quái gì thế?
Tôi đã trộm thuốc và nấm từ phòng chứng cứ.
Anh trộm và lấy hết đi?
Thứ này sẽ làm cô ngất đến thứ ba tuần sau luôn. Phê với tôi đi.
- Anh đang gặp rắc rối đấy. - Vâng.
Cô phải đi tìm mấy cái lỗ tình dục ở thành phố chứ. Hiểu ý tôi không?
Vâng.
Có thật là cần không?
Ừ.
- Cho tôi một hơi nhé? - Không!
Tuyệt!
Hợp pháp hóa mọi thứ!
Hãy vỗ tay
cho Eric Andre!
Lên thôi, New Orleans!
Cái quái gì thế!
New Orleans, cái quái gì thế này!
Tuyệt!
Chết tiệt!
Dân hút cỏ đâu hết rồi? Nhiệt lên nào.
Vì tôi là cớm ngầm. Bắt hết lại!
Anh bị bắt rồi, El Chapo!
Các bạn có bao giờ như thế này không? Hút một điếu cần lớn,
và phà thẳng vào mặt một đứa bé?
Ta phải làm cho bọn trẻ ngầu lên. Phải không các dân chơi?
Lấy sách của Jack Kerouac,
và nhỏ một chút dầu CBD vào mắt đứa bé đó!
Hồi nhỏ các bạn đã làm thế này chưa? Đã bao giờ rắc cocaine
lên bàn chải của em trai mình,
ngay trước khi vào mẫu giáo chưa?
Nó kiểu...
Nó đang ở sân chơi, đeo tai nghe bluetooth trên tai,
và tay dính chặt một cái cặp da.
Nó cứ đi đi lại lại trong sân chơi,
"Mua! Bán! Giao dịch!
Đừng nhìn nó! Ăn nó đi!"
Tôi thích LSD.
Loại thuốc tôi thích nhất đấy.
Parkour xuống dưới này đi!
Parkour từ bên này sang bên kia, John Wilkes Booth!
Chứng tỏ lòng trung thành của bạn với đám đông này.
Tôi cũng như các bạn. Tôi thích LSD.
Nhưng mỗi lần dùng nó,
tôi lại thủ dâm với phim hoạt hình, nhé?
Tôi nói, "Được đấy. Thủy thủ Mặt trăng năm nay được đấy".
Tôi có thắt lưng quanh cổ.
Tôi kiểu, "Tôi không quan tâm nếu đây là cửa hàng giảm giá!
Quyền của Dân chiếm nhà!",
Biết rõ quyền hạn của mình nhé các Dân.
Tôi muốn... Bạn có bao giờ đi xem bóng bầu dục
và thấy mấy người với cái mũ bia chứ?
Tôi muốn làm một cái mũ cocaine
với hai túi lớn ma túy ở mỗi bên.
Tôi muốn ống hút thò ra từ mỗi túi.
và muốn nhồi nhét chúng vào từng lỗ mũi,
và phê lên nóc,
đi xem một trận bóng thực sự
và ủng hộ trọng tài suốt thời gian đó.
Chỉ cần kiểu, "Đúng rồi! Anh đang đưa ra các quyết định đúng đấy, anh bạn!
Email của anh là gì?
Hãy cùng mở một tài khoản Hotmail nào!
Anh bạn, nếu ta lập một ban nhạc,
vào thời điểm này năm tới, ta có thể diễn chính ở Lễ hội Fyre!"
Tôi đã dùng thứ cocaine tệ nhất đời ở New Orleans.
Có chuyện gì vậy?
Thật xấu hổ cho những kẻ buôn ma túy ở New Orleans!
Pablo Escobar đang lăn lộn trong mộ.
Thề với Chúa, tôi đã mua 3,5 gam từ gã này.
Tôi trả anh ta 100 đô.
Tôi nghĩ anh ta chỉ đi quanh tòa nhà,
và cào nát tường cho vào một cái túi zip.
Tôi đã kiểu...
Tôi có tin tốt đây. Cuối cùng tôi đã hút cần sa với mẹ rồi.
Xong.
Mất 36 năm để vận động mẹ.
Cuối cùng cũng được.
Giờ thì hãy nhớ,
mẹ tôi là một người Do Thái 700 tuổi, được chứ?
Không dễ đâu.
Không, bà đến nhà tôi. Bọn tôi ở Los Angeles.
Tôi đang lái xe với mẹ và nói, "Hút bình với con đi".
Và mẹ nói, "Không. Nó là phạm pháp".
Tôi nói, "Không phải. Giờ hợp pháp rồi". Và mẹ nói, "Được rồi".
Ước gì dễ thế.
Bọn tôi đến nhà tôi. Tôi đang cố hút bình với mẹ, và bà không thể hít vào.
Bà ấy nhìn như Dizzy Gillespie suốt.
Nên tôi cho bà ăn một ít bánh quy cần, và bọn tôi chơi trò Scrabble,
và sau 20 hoặc 30 phút thì mắt bà bắt đầu đỏ lên.
Mẹ nhìn sang tôi và nói,
"Miệng mẹ khô quá.
Đây là trông nó phải thế à?
Rồi bà gục luôn. Kiểu, "Đến gần hơn đi.
Bill Cosby không làm đâu.
Mẹ làm đấy".
Và tôi đã không gặp bà ấy kể từ đó.
Nhân tiện, Bill Cosby là khách mời pha chế tối nay,
nếu các bạn muốn uống gì đó thật mạnh.
Bạn muốn biết thứ mở đầu cho chương trình Netflix của tôi là gì không?
- Có! - Tôi đã định ra ngoài.
Bước lên sân khấu, nhảy xuống trước khán giả và nói,
"Giải phóng Louis CK!
Yên nghỉ nhé, Louis!
ông bạn Louis của tôi bị giam!"
- Có cần sa y tế ở đây không? - Không.
Không. Ai là thống đốc?
Bobby Jindal à?
- Không! - Ai?
Malcolm-Jamal Warner trong The Cosby Show?
L. Ron Hubbard?
Được rồi.
Tôi rất phấn khích. Tôi vừa có thẻ dùng ma túy đá.
Bác sĩ nói, "Anh không có đủ vảy trên mặt, anh bạn.
Để tôi viết đơn thuốc cho anh".
Có lẽ bác sĩ của tôi là Foghorn Leghorn. Tôi không biết giọng nói đó là gì.
Đó là điệu bộ duy nhất tôi có thể nhái. "Cái gì... Tôi nói, cái..."
Hầu hết các phần diễn...
Lần phê nhất ngoài công cộng của các bạn là gì?
Anh nghĩ sao, anh bạn?
Chết tiệt. Gượm đã, anh bạn.
Lần phê nhất ngoài công cộng của anh là gì?
Lần phê nhất ngoài công cộng của anh là gì?
Nói chuyện với tôi đi nào.
Chúa ơi.
Có một gã từ đâu ra.
Tôi nghĩ lần phê nhất ngoài công cộng của tôi, đầu tiên khá hạn chế.
Được rồi, đó là lần đầu tiên tôi chơi...
MDMA...thuốc lắc.
Và lần khác
là khi tôi đi xem ảnh ba chiều của Tupac ở Coachella.
Lần đầu tiên tôi dùng thuốc lắc là mười năm trước.
Tôi đã đến lễ hội hài kịch này, và mua một đống viên thuốc lắc nhỏ,
và tôi muốn xem chương trình hài. Với ông bạn Carl của tôi.
Tôi cho anh ta một viên. Tôi cắn một viên,
bọn tôi cảm thấy như có một triệu đô, nhé?
Súng máy Serotonin bắn vào đầu tôi.
Tôi cảm thấy rất tuyệt, đến nỗi quay sang bạn mình, và nói,
"Nếu chúng ta cắn, bốn hay năm viên nữa,
chúng ta sẽ cảm thấy tốt hơn gấp bốn, năm lần".
Đó là phép tính cơ bản mà!
Vậy là bọn tôi cắn nhanh một mớ nữa.
Đúng là sai lầm,
bởi vì mắt tôi bắt đầu hoạt động độc lập,
như một con tắc kè hoa.
David Attenborough từ Hành tinh Trái đất bắt đầu thuật lại suy nghĩ của tôi.
"Tên khốn này đã cắn nhiều thuốc hơn khả năng của hắn,
và giờ tim hắn sẽ chơi phần trống độc tấu của Slipknot".
Mắt tôi như kiểu, tiếng kèn của Diplo.
Nên tôi cực kì hoảng loạn.
Tôi chạy ra ngoài, tim đập thình thịch, nhé?
Kiểu như, tôi sẽ phải đến bệnh viện. Tôi đang bị khủng hoảng.
Và tôi nói, "Không. Mình làm được mà. Mình sẽ tự đi nôn".
Hay ta gọi là "bóp cò", hiểu ý tôi chứ?
Hoặc ta gọi thế trong lớp múa ba lê.
Tôi không biết bạn gọi là gì.
Nên tôi chạy ra ngoài... và ấn mạnh ngón tay vào cổ họng.
Vấn đề là, tôi có quá nhiều MDMA
chảy qua tĩnh mạch,
nó không làm tôi nôn được.
Cảm giác như tôi đang chạm vào một điểm G bí mật...
ở sau cổ họng,
và lưỡi gà của tôi như một âm vật khổng lồ.
Nên tôi đã kiểu...
Và tôi chưa bao giờ xuất ra nhiều hơn trong cả đời tôi!
Lần đầu tiên và duy nhất
tôi đạt được cực khoái.
Cảm ơn các bạn.
Được rồi, rồi đến cái ảo ảnh Tupac. Nghe nhé.
Tôi đến Coachella. Cuối tuần thứ hai.
Tôi háo hức muốn xem cái ảnh giả lập Tupac này.
Thật ngu ngốc, nhưng tôi đã tranh thủ... Tôi kiểu, "Tuyệt!
Mình rất háo hức để xem
hình ảnh CGI củaTupac kiểu-Grand-Theft-Auto".
Nên tôi đã uống cả ngày. Chúng tôi ở ngoài cánh đồng lớn vào khuya.
Cả ngàn người. Chúng tôi đều đang xem Snoop Doog và Dr. Dre trên sân khấu nhé?
Và bạn tôi Brian,
đưa tôi một thanh Xanax to đùng.
Nhé? Kiểu một thanh...
cực to kiểu George Clinton, nhé?
Nhưng Xanax không hợp cho tiệc tùng.
Nó làm bạn ngất đi trong và ngoài ý thức.
Bạn mất trí nhớ.
Nhưng tôi không nghĩ gì cả. Tôi cắn nhanh,
và nói với bạn tôi, Brian, tôi nói, "Đợi đã. Tôi đi tè đã".
Tôi đến nhà vệ sinh di động.
Tôi trở lại.
Não tôi chắc đã đâm vào một lỗ đen Xanax,
bởi vì bạn tôi, Brian kiểu,
"Anh bạn, cậu đã ở đâu đấy?"
Tôi nói, "Cậu đang nói gì thế?" Anh ta nói, "Cậu đã đi được 45 phút rồi.
Ảnh giả lập Tupac
No comments yet. Be the first to leave one.