Eric Andre: Legalize Everything

Eric Andre: Legalize Everything

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Eric Andre Legalize Everything 2020 WEBRip XviD MP3-XVID
Eric Andre Legalize Everything 2020 WEBRip x264-ION10
Eric Andre Legalize Everything 2020 1080p WEBRip x264-RARBG
A Commentary by Mymoviz6
💖مای موویز 💖 mymoviz10.pw 💖

Tags

webrip
web
x264
BRip
1080
XviD
Published on: 2020-06-23
Downloads: 29
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

‎CẢNH SÁT

‎Tôi trộm cái này từ phòng chứng cứ.

‎Hợp pháp hóa nó.

‎Anh đúng là đần.

‎Thật sao?

‎Anh là cảnh sát?

‎Ừ.

‎Thế à?

‎Nấm.

‎Thưa bà, tôi đang phê lên tận nóc đây.

‎- Này, mọi người dùng ma túy không? ‎- Cái quái gì thế?

‎Tôi đã trộm thuốc và nấm ‎từ phòng chứng cứ.

‎Anh trộm và lấy hết đi?

‎Thứ này sẽ làm cô ngất đến thứ ba ‎tuần sau luôn. Phê với tôi đi.

‎- Anh đang gặp rắc rối đấy. ‎- Vâng.

‎Cô phải đi tìm mấy cái lỗ tình dục ‎ở thành phố chứ. Hiểu ý tôi không?

‎Vâng.

‎Có thật là cần không?

‎Ừ.

‎- Cho tôi một hơi nhé? ‎- Không!

‎Tuyệt!

‎Hợp pháp hóa mọi thứ!

‎Hãy vỗ tay

‎cho Eric Andre!

‎Lên thôi, New Orleans!

‎Cái quái gì thế!

‎New Orleans, cái quái gì thế này!

‎Tuyệt!

‎Chết tiệt!

‎Dân hút cỏ đâu hết rồi? Nhiệt lên nào.

‎Vì tôi là cớm ngầm. Bắt hết lại!

‎Anh bị bắt rồi, El Chapo!

‎Các bạn có bao giờ như thế này không? ‎Hút một điếu cần lớn,

‎và phà thẳng vào mặt một đứa bé?

‎Ta phải làm cho bọn trẻ ngầu lên. ‎Phải không các dân chơi?

‎Lấy sách của Jack Kerouac,

‎và nhỏ một chút dầu CBD vào mắt đứa bé đó!

‎Hồi nhỏ các bạn đã làm thế này chưa? ‎Đã bao giờ rắc cocaine

‎lên bàn chải của em trai mình,

‎ngay trước khi vào mẫu giáo chưa?

‎Nó kiểu...

‎Nó đang ở sân chơi, đeo tai nghe ‎bluetooth trên tai,

‎và tay dính chặt một cái cặp da.

‎Nó cứ đi đi lại lại trong sân chơi,

‎"Mua! Bán! Giao dịch!

‎Đừng nhìn nó! Ăn nó đi!"

‎Tôi thích LSD.

‎Loại thuốc tôi thích nhất đấy.

‎Parkour xuống dưới này đi!

‎Parkour từ bên này sang bên kia, ‎John Wilkes Booth!

‎Chứng tỏ lòng trung thành của bạn ‎với đám đông này.

‎Tôi cũng như các bạn. Tôi thích LSD.

‎Nhưng mỗi lần dùng nó,

‎tôi lại thủ dâm với phim hoạt hình, nhé?

‎Tôi nói, "Được đấy. Thủy thủ Mặt trăng ‎năm nay được đấy".

‎Tôi có thắt lưng quanh cổ.

‎Tôi kiểu, "Tôi không quan tâm nếu ‎đây là cửa hàng giảm giá!

‎Quyền của Dân chiếm nhà!",

‎Biết rõ quyền hạn của mình nhé ‎các Dân.

‎Tôi muốn... Bạn có bao giờ đi xem ‎bóng bầu dục

‎và thấy mấy người với cái mũ bia chứ?

‎Tôi muốn làm một cái mũ cocaine

‎với hai túi lớn ma túy ở mỗi bên.

‎Tôi muốn ống hút thò ra từ mỗi túi.

‎và muốn nhồi nhét chúng vào từng lỗ mũi,

‎và phê lên nóc,

‎đi xem một trận bóng thực sự

‎và ủng hộ trọng tài suốt thời gian đó.

‎Chỉ cần kiểu, "Đúng rồi! Anh đang đưa ra ‎các quyết định đúng đấy, anh bạn!

‎Email của anh là gì?

‎Hãy cùng mở một tài khoản Hotmail nào!

‎Anh bạn, nếu ta lập một ban nhạc,

‎vào thời điểm này năm tới, ‎ta có thể diễn chính ở Lễ hội Fyre!"

‎Tôi đã dùng thứ cocaine tệ nhất đời ‎ở New Orleans.

‎Có chuyện gì vậy?

‎Thật xấu hổ cho những kẻ buôn ma túy ‎ở New Orleans!

‎Pablo Escobar đang lăn lộn trong mộ.

‎Thề với Chúa, tôi đã mua ‎3,5 gam từ gã này.

‎Tôi trả anh ta 100 đô.

‎Tôi nghĩ anh ta chỉ đi quanh tòa nhà,

‎và cào nát tường cho vào một cái túi zip.

‎Tôi đã kiểu...

‎Tôi có tin tốt đây. Cuối cùng tôi đã ‎hút cần sa với mẹ rồi.

‎Xong.

‎Mất 36 năm để vận động mẹ.

‎Cuối cùng cũng được.

‎Giờ thì hãy nhớ,

‎mẹ tôi‎ ‎là một người Do Thái 700 tuổi, ‎được chứ?

‎Không dễ đâu.

‎Không, bà đến nhà tôi. ‎Bọn tôi ở Los Angeles.

‎Tôi đang lái xe với mẹ và nói, ‎"Hút bình với con đi".

‎Và mẹ nói, "Không. Nó là phạm pháp".

‎Tôi nói, "Không phải. Giờ hợp pháp rồi". ‎Và mẹ nói, "Được rồi".

‎Ước gì dễ thế.

‎Bọn tôi đến nhà tôi. Tôi đang cố hút bình ‎với mẹ, và bà không thể hít vào.

‎Bà ấy nhìn như Dizzy Gillespie suốt.

‎Nên tôi cho bà ăn một ít bánh quy cần, ‎và bọn tôi chơi trò Scrabble,

‎và sau 20 hoặc 30 phút thì mắt bà ‎bắt đầu đỏ lên.

‎Mẹ nhìn sang tôi và nói,

‎"Miệng mẹ khô quá.

‎Đây là trông nó phải thế à?

‎Rồi bà gục luôn. Kiểu, "Đến gần hơn đi.

‎Bill Cosby không làm đâu.

‎Mẹ làm đấy".

‎Và tôi đã không gặp bà ấy kể từ đó.

‎Nhân tiện, Bill Cosby là khách mời ‎pha chế tối nay,

‎nếu các bạn muốn uống gì đó thật mạnh.

‎Bạn muốn biết thứ mở đầu cho ‎chương trình Netflix của tôi là gì không?

‎- Có! ‎- Tôi đã định ra ngoài.

‎Bước lên sân khấu, ‎nhảy xuống trước khán giả và nói,

‎"Giải phóng Louis CK!

‎Yên nghỉ nhé, Louis!

‎ông bạn Louis của tôi bị giam!"

‎- Có cần sa y tế ở đây không? ‎- Không.

‎Không. Ai là thống đốc?

‎Bobby Jindal à?

‎- Không! ‎- Ai?

‎Malcolm-Jamal Warner trong ‎The Cosby Show‎?

‎L. Ron Hubbard?

‎Được rồi.

‎Tôi rất phấn khích. ‎Tôi vừa có thẻ dùng ma túy đá.

‎Bác sĩ nói, "Anh không có đủ vảy trên mặt, ‎anh bạn.

‎Để tôi viết đơn thuốc cho anh".

‎Có lẽ bác sĩ của tôi là Foghorn Leghorn. ‎Tôi không biết giọng nói đó là gì.

‎Đó là điệu bộ duy nhất tôi có thể nhái. ‎ "Cái gì... Tôi nói, cái..."

‎Hầu hết các phần diễn...

‎Lần phê nhất ngoài công cộng ‎của các bạn là gì?

‎Anh nghĩ sao, anh bạn?

‎Chết tiệt. Gượm đã, anh bạn.

‎Lần phê nhất ngoài công cộng của anh ‎là gì?

‎Lần phê nhất ngoài công cộng của anh ‎là gì?

‎Nói chuyện với tôi đi nào.

‎Chúa ơi.

‎Có một gã từ đâu ra.

‎Tôi nghĩ lần phê nhất ngoài công cộng ‎của tôi, đầu tiên khá hạn chế.

‎Được rồi, đó là lần đầu tiên tôi chơi...

‎MDMA...thuốc lắc.

‎Và lần khác

‎là khi tôi đi xem ảnh ba chiều của Tupac ‎ở Coachella.

‎Lần đầu tiên tôi dùng thuốc lắc ‎là mười năm trước.

‎Tôi đã đến lễ hội hài kịch này, ‎và mua một đống viên thuốc lắc nhỏ,

‎và tôi muốn xem chương trình hài. ‎Với ông bạn Carl của tôi.

‎Tôi cho anh ta một viên. ‎Tôi cắn một viên,

‎bọn tôi cảm thấy như có một triệu đô, nhé?

‎Súng máy Serotonin bắn vào đầu tôi.

‎Tôi cảm thấy rất tuyệt, ‎đến nỗi quay sang bạn mình, và nói,

‎"Nếu chúng ta cắn, bốn hay năm viên nữa,

‎chúng ta sẽ cảm thấy tốt hơn ‎gấp bốn, năm lần".

‎Đó là phép tính cơ bản mà!

‎Vậy là bọn tôi cắn nhanh một mớ nữa.

‎Đúng là sai lầm,

‎bởi vì mắt tôi bắt đầu hoạt động độc lập,

‎như một con tắc kè hoa.

‎David Attenborough từ ‎Hành tinh Trái đất ‎bắt đầu thuật lại suy nghĩ của tôi.

‎"Tên khốn này đã cắn nhiều thuốc ‎hơn khả năng của hắn,

‎và giờ tim hắn sẽ chơi phần trống ‎độc tấu của Slipknot".

‎Mắt tôi như kiểu, tiếng kèn của Diplo.

‎Nên tôi cực kì hoảng loạn.

‎Tôi chạy ra ngoài, ‎tim đập thình thịch, nhé?

‎Kiểu như, tôi sẽ phải đến bệnh viện. ‎Tôi đang bị khủng hoảng.

‎Và tôi nói, "Không. Mình làm được mà. ‎Mình sẽ tự đi nôn".

‎Hay ta gọi là "bóp cò", hiểu ý tôi chứ?

‎Hoặc ta gọi thế trong lớp múa ba lê.

‎Tôi không biết bạn gọi là gì.

‎Nên tôi chạy ra ngoài... và ‎ấn mạnh ngón tay vào cổ họng.

‎Vấn đề là, tôi có quá nhiều MDMA

‎chảy qua tĩnh mạch,

‎nó không làm tôi nôn được.

‎Cảm giác như tôi đang chạm vào ‎một điểm G bí mật...

‎ở sau cổ họng,

‎và lưỡi gà của tôi như ‎một âm vật khổng lồ.

‎Nên tôi đã kiểu...

‎Và tôi chưa bao giờ xuất ra nhiều hơn ‎trong cả đời tôi!

‎Lần đầu tiên và duy nhất

‎tôi đạt được cực khoái.

‎Cảm ơn các bạn.

‎Được rồi, rồi đến cái ảo ảnh Tupac. ‎Nghe nhé.

‎Tôi đến Coachella. Cuối tuần thứ hai.

‎Tôi háo hức muốn xem ‎cái ảnh giả lập Tupac này.

‎Thật ngu ngốc, nhưng tôi đã tranh thủ... ‎Tôi kiểu, "Tuyệt!

‎Mình rất háo hức để xem

‎hình ảnh CGI củaTupac ‎kiểu-Grand-Theft-Auto".

‎Nên tôi đã uống cả ngày. Chúng tôi ở ngoài ‎cánh đồng lớn vào khuya.

‎Cả ngàn người. Chúng tôi đều đang xem ‎Snoop Doog và Dr. Dre trên sân khấu nhé?

‎Và bạn tôi Brian,

‎đưa tôi một thanh Xanax to đùng.

‎Nhé? Kiểu một thanh...

‎cực to kiểu George Clinton, nhé?

‎Nhưng Xanax không hợp cho tiệc tùng.

‎Nó làm bạn ngất đi trong và ngoài ý thức.

‎Bạn mất trí nhớ.

‎Nhưng tôi không nghĩ gì cả. Tôi cắn nhanh,

‎và nói với bạn tôi, Brian, tôi nói, ‎"Đợi đã. Tôi đi tè đã".

‎Tôi đến nhà vệ sinh di động.

‎Tôi trở lại.

‎Não tôi chắc đã đâm vào một lỗ đen Xanax,

‎bởi vì bạn tôi, Brian kiểu,

‎"Anh bạn, cậu đã ở đâu đấy?"

‎Tôi nói, "Cậu đang nói gì thế?" ‎Anh ta nói, "Cậu đã đi được 45 phút rồi.

‎Ảnh giả lập Tupac

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left