The first 200 lines.
Tân Tam Quốc Tập 5
Lữ tướng quân, ngài là một đấng anh hùng hào kiệt,
Đổng Trác là loạn thế gian tặc,
tại sao ngài lại giao thân cho giặc,
tại sao không quy thuận triều đình,
vì Đại Hán mà lập nên công nghiệp muôn thuở?
Lúc này nếu ba anh em ta muốn lấy tính mạng của ngài
thì dễ như lấy đồ trong túi
Có điều anh hùng trân trọng anh hùng ta không nỡ giết ngài
Nghe ta một lời, mau mau bỏ chỗ tối về chỗ sáng
Ca ca, đừng lôi thôi với hắn nữa
Thằng đầy tớ ba họ, xem xà mâu đây
Đại ca cẩn thận
Không đã, không đã Thằng tiểu tử này, sao lại chạy mất rồi
Người này võ nghệ cao cường,
quả không hổ là nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố.
Đáng tiếc thay, anh hùng như thế lại nằm trong tay gian tặc
Đại ca, anh lại động lòng trắc ẩn rồi
Người này không thể giáo hóa đâu
Đại ca, nhị ca,
bây giờ thừa thắng đuổi theo mới là đúng đó
Đại quân của Đổng Trác chắc chắn là giấu ở sau núi,
nhị đệ, tam đệ, không cần đuổi theo nữa
Đổng tặc nếu có ở đó thì lấy luôn đầu của hắn,
giết tới đi
Tam đệ, tam đệ, quay lại
Viên minh chủ, giặc đã lâm vào đường cùng, thời cơ tốt hiếm gặp
mau truyền lệnh tiến quân đi
Được! Chúng tướng nghe lệnh
- Mở rộng cổng thành, xuất chiến Đổng Trác - Tuân mệnh
Viên Thiệu tự Bản Sơ
Xuất chiến
- Mau - Xuất chiến
Tào Nhân
Có
Tướng sĩ của ta ở đâu?
Tào Nhân tự Tử Hiếu
Tất cả đã tập kết xong, đang đợi lệnh ở phía đông thành
Tốt. Theo ta trực chỉ Hổ Lao Quan, công phá Lạc Dương
Vâng
Giết ...
Đêm qua lão phu nhận được mật báo,
vương sư do Viên Thiệu soái lĩnh đã công phá Hổ Lao Quan,
- … giành được thắng lợi lớn - Hay
Vương Doãn tự Tử Sư
Quân Tây Lương đại bại,
Đổng Trác bị ba anh em Lưu Quan Trương đâm ngã ngựa,
- … sống chết chưa rõ - Hay!
Sống chết chưa rõ, vậy là chết rồi
Hỡi trời cao, thương sinh hữu hạnh,
nhật nguyệt quang phục rồi
Nghĩ đến chuyện quân Tây Lương bại trận, giờ đang hoảng hốt rút chạy,
vương sư của ta đến dưới chân thành,
trong chớp mắt lập tức phá thành,
Đại Hán ta nay mai có thể phục hưng ...
Ta phải đem tin này gấp rút báo cho thái hậu cùng thiên tử
Các ông mau mau chiêu tập nhân mã chuẩn bị ứng biến đi
Được được
Tư đồ đại nhân, trời chưa sáng
Tướng quốc đã đem theo giáp sĩ xông vào hoàng cung rồi
Tướng quốc ở trong điện à?
50 vạn quân của Viên Thiệu
đã bị ta đánh cho tan tành mây khói thương vong gần hết
Tuy nhiên vẫn còn một phần tàn dư,
có khả năng phạm đến kinh thành, cướp đoạt thánh giá.
Vì vậy ta không thể không phòng bị
À đúng rồi, gần đây có câu đồng dao rằng
Phía đông một nhà Hán, phía tây một nhà Hán
Dời đô sang Trưòng An, mới tránh được tai nạn
Hay, rất hay
Đông đô Lạc Dương đã trải 200 năm, khí số đã tận
Ta xem thiên tượng thì thấy đế khí xông lên ở Trường An
Vì vậy, ta quyết định hộ giá về Tây,
dời đô đến Trường An
Vậy thì bá quan văn võ
hãy mau mau chuẩn bị đi,
nhanh chóng thu xếp khởi hành đi
Khởi bẩm tướng quốc!
Từ sau giặc Hoàng Cân đến nay, chinh chiến liên miên
Trường An đã sớm trở thành hoang tàn đổ nát
Nếu Tướng quốc dời đô về Trường An
thì cũng như bỏ cung thất mà lấy đá sỏi vậy
Ngàn vạn lần không ổn,
khẩn xin tướng quốc suy xét kỹ
Biết cái gì là quốc gia đại kế?
Dời đô đến Trường An ấy là trung hưng vương triều Đại Hán
ấy là đại kế cho trăm họ
Lạc Dương tối tăm, Trường An xán lạn,
dời đô đến Trường An ấy là bỏ chỗ tối về chỗ sáng
Khởi bẩm tướng quốc,
kinh đô Lạc Dương vốn là huyết mạch của triều đình
nếu vô cớ rời tôn miếu, bỏ hoàng lăng
thì sẽ khiến triều đình đại loạn, trăm họ lầm than
Một việc trọng đại thế này
rất mong tướng quốc cẩn trọng suy xét
Cẩn trọng suy xét?
Ta có gì không thận trọng?
Trường An có Hàm quan che chở, Lũng Sơn bảo vệ
sửa sang cung điện dùng gỗ đá gạch ngói chỉ trở bàn tay là kiếm được thôi
Trong vòng nửa tháng
đã có thể dựng lại hoàng cung,
có khi còn thoải mái hơn cả cung Trường Lạc nữa
Phải rồi, ta đã đặt tên cho cung này là Vạn Lạc cung
Tướng quốc, ngài đột ngột dời đô,
xe ngựa làm sao mà lo liệu? Bá quan phải an trí thế nào
trăm họ làm sao mà thu xếp? Tướng quốc ...
Ta có chiến xa và binh mã, bá quan lấy mà đi thì không phải là xong rồi sao?
Đến như dân đen trong thành, thấp hèn như cỏ rác
muốn sống muốn chết, ta không lo được nhiều đến thế đâu
Tùy bọn chúng, tùy bọn chúng
Đại kế dời đô của tướng quốc đã định,
xin hỏi ngày nào sẽ khởi hành?
Đây mới là câu mà ông nên hỏi đó
Nghe đây Trước nay ta hành sự đều như gió cuốn chớp giật,
dời đô chính ngay hôm nay
Hôm nay giờ ngọ một khắc khởi hành Dời đến phía Tây
Tướng quốc, đột ngột dời đô sẽ khiến triều cương đại loạn,
việc này ngàn vạn lần không thể được, ngàn vạn lần không thể được
Thằng giặc nhà ngươi khẳng định là đã tư thông cùng Viên Thiệu,
cản trở đại kế của ta, mưu đồ làm loạn
Hôm nay nhà ngươi chết chắc
Các vị ái khanh,
còn có ai có kiến nghị gì nữa không?
Mau nói ra đi
Ta ở đây mà nghe. Nói đi.
Có hay không?
Chúng thần tuân mệnh
Tốt, tốt
- Người đâu? - Có
- Phò thiên tử khởi giá - Vâng
Tướng quốc có lệnh,
hoàng cung, tôn miếu, lăng tẩm, đài các,
- thiêu hủy toàn bộ - không để quân giặc có chỗ trú ngụ
- Đốt hết - Không để quân giặc có chỗ trú ngụ
Đổng Trác dời đô đến Trường An,
kinh đô mấy trăm năm của nhà Hán bị thiêu thành tro bụi,
kẻ hào phú giẫm lên nhau mà qua ải quan,
tông miếu lăng tẩm bị vét sạch sành sanh
Tôn Sách tự Bá Phù
Tôn Kiên tự Văn Đài
Tào tướng quân tấn kiến chúa công
Các huynh cuối cùng đã đến rồi
Văn Đài huynh
Mạnh Đức huynh Tại hạ trông ngóng các huynh đến chết đi được
Viên Thiệu ở đâu? Đại quân ở đâu?
Các lộ chư hầu ở đâu?
Bọn họ ...
bọn họ đang uống rượu ở cách đây 600 dặm
Cái gì?
Đổng Trác cướp vua chạy về phía tây, thành Lạc Dương trở thành biển lửa,
quân Tây Lương thua chạy,
Viên Thiệu tại sao không thừa thắng truy sát?
Viên Thiệu lo là Đổng Trác ngầm đặt phục binh,
các lộ chư hầu thì là ta chờ ngươi, ngươi đợi ta,
ai cũng không dám lãnh quân đi trước.
Vì một chút binh mã, lương thảo, thành trì
đã nhanh chóng đánh nhau rồi.
Chỉ có tôi dẫn hơn một vạn kị binh bản bộ
trong đêm đến tiếp cứu cho huynh
Minh chủ của chúng ta quả thật đã bỏ lỡ thời cơ tốt rồi
Này Văn Đài huynh, huynh quá đề cao Viên Thiệu rồi
Cơ hội ngàn năm có một như thế này,
nhìn cũng nhìn không ra,
nói gì đến bỏ lỡ
Mạnh Đức huynh có cao kiến gì?
Văn Đài huynh, trước mắt có một công lao lớn như trời
đang bày trước mắt hai ta
Buổi đầu liên minh, các lộ chư hầu ước định,
ai đánh vào kinh thành trước nhất
thì thánh thượng sẽ phong người đó làm Phiêu kị đại tướng quân
Trước mắt, Lạc Dương trống không, Đổng tặc thua chạy,
sao hai ta không chia quân hai đạo,
một đạo tập trung bộ binh mở đường vào Lạc Dương,
một đạo kia tập trung kị binh,
trong đêm truy sát Đổng tặc
Tôn tướng quân, huynh muốn chọn đạo nào?
Con em Giang Đông trong quân của tôi phần lớn là bộ binh,
kị binh không đến 3000,
Còn tôi soái lĩnh toàn bộ là kị binh
Tôn tướng quân,
có thể giao 3000 kị binh của huynh cho tôi hay không?
Tôi sẽ đích thân soái lĩnh bọn họ trong đêm truy sát Đổng tặc,
huynh dẫn bộ binh tiến vào Lạc Dương.
- Thật sao? - Thiên chân vạn xác.
Như vậy … thật là làm phiền Mạnh Đức huynh rồi
Vì nước trừ giặc, hà tất phải so đo
Văn Đài huynh, sao chúng ta không lập tức chia ra hành động?
Được
Đại ca, sao huynh lại nhường Lạc Dương cho Tôn Kiên
còn mình lại phải truy sát Đổng Trác?
Đệ bảo một cái thành quan trọng
hay là thiên tử quan trọng?
Tất nhiên là thiên tử quan trọng rồi
Lạc Dương giờ đã là một tòa thành hoang phế, một vật vô dụng
thiên tử mới là vật báu trong các báu vật
Nếu chúng ta có thể cướp lại thánh giá
thì đó sẽ là công lớn với nhà Hán
Sau này các lộ chư hầu
đều phải nhìn ta bằng cặp mắt khác
Ít nhất triều đình cũng phải phong cho ta
No comments yet. Be the first to leave one.