The first 192 lines.
Này, hai người?
Một, hai, ba, uống!
Ah! Đầu quay quay rồi!
- Hai người nè... - Thắng rồi nhé!
Đầu quay quay?
Đầu quay quay.
Cứ uống cái gì đó lạnh quá nhanh là rồi đầu lại bắt đầu quay quay choáng choáng.
- Mấy người Anh lúc nào cũng có từ ngữ trẻ con cho tất cả mọi việc nhỉ. - Nè hai người...
- TV, xie tải, không thích, khăn khố, cảnh sát! - Hai người.
Thì, ngôn ngữ của bọn em cũng có mấy từ ngu ngốc mà.
- Như là? - "Ý niệm biệt lệ Hoa Kỳ."
Hay đó. Đáng đời chế độ địa chủ.
Hai cậu!
- Chuyện gì?! - Xin lỗi nhé!
- Cậu thật sự quá là thô lỗ đấy. - Bộ không thể thấy là
bọn mình đang bận chuyện à?
Đây là đêm thứ năm liên tục rồi đó. Hai người có thể thôi cho đêm nay được không?
Không làm được đâu, Hoss. Jimmy chưa bao giờ xem 'House Party' cả.
- Thật á? - Đúng vậy.
Vì hóa ra 'House Party' không có phổ biến trong khu vực phân biệt chủng tộc,
rồi công nghiệp hóa này đâu.
Anh ấy nghĩ Play là nhân vật phản diện.
Ah, không, thật ra, mình đã cập nhật các tình huống bi đát từ cảnh đầu tiên rồi.
Play là nhân vật quân tử đó.
- Mm. - Kid là người tìm kiếm,
Stab là nhân vật phản diện còn Martin Lawrence là đồ ngốc.
Tớ còn phải đi làm rất sớm đấy.
Cậu đang nói về chuyện nấu bữa sáng cho tớ đấy à?
'vì tớ không gọi 10:00 giờ s.a. "là rất sớm đâu".
Tớ làm việc tại gym mà.
Oh, không, Edgar, bọn mình gọi thế là "tập thể dục" ở gym đó.
Cậu thật sự có việc sao?
Đương nhiên! Tớ lau máy móc và giữ cho buồng tắm được huyên náo đó.
Với cả cậu biết không? Đấy là tớ vẫn chưa nói đến chuyện
là cậu phải tự thích nghi, nhất là khi Gretchen đã chuyển sống ở đây.
Tất cả chúng ta đều nên học cách chia sẻ.
- Cảm ơn nhé. - Vậy cả nhà cùng bình bầu nhé.
Và câu hỏi hiện tại là:
Chúng ta có nên có giờ giới nghiêm cho các buổi tối không?
Những người tán thành?
Những người phản đối?
Ah.
Cái tay lạnh lẽo, bình đẳng của quí bà Dân chủ
lại ghi bàn rồi.
- Chúa hãy phù hộ cho Nữ hoàng. - Chúa hãy phù hộ cho Nữ hoàng.
❃ - Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi ❃
Đây nhé. Bữa sáng lasagna.
- Không đâu, xin cảm ơn. - Không có đói.
- Nhưng hai người lúc nào chả đói. - Quá say.
Mà, còn hình như có ăn, mới, lúc, 5:00 sáng à?
- Mm. - Có làm thêm Bagel Bites này.
Với cả, vì mình đã làm rất nhiều lasagna, nên có lẽ chúng ta nên mời Lindsay qua nhỉ.
Cô ấy cũng thích bữa sáng lasagna lắm.
Chó đâu có ăn khoai nacho.
Với cả, chẳng phải chúng ta đều lo là cô ấy đang đối mặt
- với chuyện chia tay Paul thế nào mà. - Cậu ấy ổn mà.
- Một lúc nữa em sẽ gặp. - Thôi được, vậy, thì,
uh, chuyển tình yêu của anh nhé.
Nhưng, không phải "tình yêu anh yêu em", mà chỉ như là "Có gì mới không? Cố lên nhé, nhóc."
Em biết đó. Một cái gì thoải mái và như bạn bè vậy.
Lái xe Uber của em gọi, phải đến, sáu lần mà cái máy không hề đổ chuông!
Salvatore! Salvatore?!
- Anh ta có ở ngoài đó không? - Không.
Nhưng có cái xe Zoiddle mới chạy qua với cái camera ngu ngốc đấy.
Khỉ thật! Đáng lẽ phải 'chớp' cái xe đó.
- Siêu ghét cái xe Zoiddle đó. - Sao vậy?
Như thế là xâm phạm.
Đăng nhà mình lên mạng rồi bất cứ mấy người fan cuồng nào cũng có thể thấy.
Xin chào? Có nghe thấy tôi nói không?
Ở đây địa chỉ là gì vậy?
Không biết địa chỉ ở đây sao?
- Không. - Nè, đang sống ở đây đấy nhé.
- Thì có ai biết địa chỉ của mình đâu? - Con người. Mấy đứa trẻ bị bắt cóc.
Con chó mình xem trên Dateline tự đi xe buýt ra công viên kìa.
- Phố 696969. - 6969...
Xin chào?
- Khỉ thật! Đừng có thế nữa chứ. - Em nên đổi sang mạng
của Jimmy đang dùng đó. Cậu ấy có sóng rất tốt
và gói thuê bao gia đình có thể rẻ hơn cho cả hai người đấy.
Ew! Ugh!
- Kinh thế. - Sao cậu không theo gói gia đình đi?
Thì, mình làm gì có ai.
Thôi được, em sẽ gặp hai người sau nhé.
Nè, có chắc là không muốn cầm một ít đi đường không?
Thật đó, em cảm ơn. Không thể thêm dù là một miếng nào đâu.
Tớ bảo cậu này, Gretch, tớ thấy rất tuyệt. Sống một mình rất vui là đằng khác.
Tớ lúc nào cũng nuy, lau-mông lên mọi thứ.
100%, 24/7 lăn dài.
- Oh, tớ cũng thích nằm dài. - Như thế là tuyệt nhất mà.
Chắc chắn rồi, với cả chính Paul mới là người làm rối loạn trật tự thiên nhiên:
mấy cô nàng cáo gợi cảm như mình thường bỏ mấy tên mọt sách giàu giàu,
chứ không phải là ngược lại.
Nhưng không sao cả.
Paul cũng quá là khép kín để phù hợp với một người như mình,
người mà thật sự muốn sống đó.
Và nằm lăn dài ra.
Đúng vậy, Gretch. Nhất định phải làm thế.
Vậy vẫn chưa gặp lại nhau à?
Anh ta vẫn đang bận lên kế hoạch cho tương lai với cái cô ở phòng chat đó.
- Nàng bia hả? - Nàng bia.
Thật ra thì, một lúc nữa anh ta có qua để gửi tớ chìa khóa.
Cậu có cần tớ ở đó không? Cho anh ta mấy cái nhìn chằm chằm tử thần của tớ?
Ooh!
Nhưng không sao đâu. Tớ đang thấy tốt về chuyện đó rồi.
Chắc chứ? 'Vì tớ có thể...
Oh, trời ơi.
Tớ không sao. Hết rồi.
Cậu trông khiếp lắm đấy.
Kể từ khi tớ chuyển về sống với Jimmy, bọn tớ chỉ tiệc tùng không ngừng.
Nếu như tớ không nghỉ dù chỉ là một tối thôi,
thì tớ nghĩ gan của tớ sẽ tự tuột ra khỏi người, cậu biết rồi đó?
Không, Gretch. Tớ không biết điều đó.
- Cái gì cơ? - Cậu không được dừng lại.
- Nhưng tớ mệt lắm rồi. - Cậu vừa chào đời ngày hôm qua đấy à?
Em vừa mới tuột khỏi bụng mẹ hôm qua à, Gretchen?
Đấy là gương mặt vừa-được-sinh hôm qua đấy à?
Tại sao lại tự nhiên xấu tính với tớ vậy?
"Hôm qua em vẫn còn an toàn trong bụng mẹ,
và rồi em chào đời
và thế giới này thật lạnh lẽo và khác nhiệt. Wah!"
Mình thật sự chỉ muốn uống trà và đọc một cuốn sách và thoải mái ấm cúng.
- Cậu im ngay đi cho mình! - Lindser!
Những ngày đầu, Paul và tớ cũng đã từng rất vui, vui thật đó.
Và rồi, sớm thôi, đã thành máy laptop trên giường, tắt đèn lúc 10:00
và điều tiếp theo mà cậu biết, tớ đã chỉ gọi anh ta là "phu quân"
và anh ta chỉ có thể phóng được trên tay tớ.
Cái gì?
Sẽ có một ngày mà tất cả các mối quan hệ
trở nên kinh khủng, lỗi thời và buồn chán.
Như Ben Affleck và Jennifer "Gardener" đấy.
Đừng có bỏ cuộc sớm như vậy. Cậu cần giữ không khí tuyệt vời đó càng lâu càng tốt.
Tớ biết rồi.
Vây tối nay chơi chỗ khác đi!
Nhưng tối nay tớ không muốn làm vậy.
Ow!
Cậu cần về nhà tối nay và ăn mặc thật khiêu gợi vào,
và cậu sẽ làm chỗ khác với bạn trai của mình.
Điều đó là giành cho những người mà đã chết một cách bình thường.
Hãy vì những người áo len, Gretch. Những người áo len.
Khoan. Cậu lúc nào cũng mặc áo len đó thôi.
Đấy là ẩn dụ mà.
Này. Này.
Có nhận được tin nhắn khẩn cấp rồi.
Oh, trời ơi, thật cảm động và chắc mình đến được một giây gần cảm xúc rồi.
Ah! Đầu quay quay.
Cậu và Gretchen thật sự nên chậm lại một chút đó.
Dĩ nhiên là không rồi. Tớ đang rất vui mà!
Thì, đúng, tớ có tiểu ra máu
và gần như quên từ điện thoại bàn,
nhưng đó chỉ là bọn tớ đang sống-chung
và càng không có nghĩa là bọn tớ sẽ trở nên bình thường một cái kinh dị đâu.
Nếu như cậu không ngủ, thì sẽ chết đó.
Tớ đã chết lúc còn là một đôi với Becca rồi. Lúc đó đã chết rồi.
Còn với Gretchen, tớ đầy quyết tâm sống.
Trong khi tớ ở đây... thì một người bạn của tớ đang có vấn đề đấy.
Là cậu hả?
Không, bạn tớ Gabriel, ở chỗ làm cơ.
Cậu làm gì có bạn bè.
- Là cậu chứ gì? - Nhưng tiện đang nói, Gabriel rất thích cô gái này
mà đang phải vượt qua nhiều thay đổi trong cuộc sống.
Edgar, cậu rõ ràng đang nói về cậu và Lindsay.
Làm sao cậu biết được?
Thì, cậu la hét tên cô ấy trong khi ngủ.
Vì thường sẽ là những thứ như,
"Lên trực thăng ngay đi!"
hay "Rodriguez đâu rồi?"
hay "tôi đâu có biết đấy là trường học!"
Tớ không biết đấy là trường học thật.
Vấn đề chính là, nếu như cậu đang nói về chuyện giữa cậu và Lindsay, thì không có chuyện giữa cậu và Lindsay đâu.
- Và sẽ không bao giờ thành được. - Không cần lo đâu.
- Vậy giờ tớ quay lại chỗ làm được chưa? - Cậu có việc thật à?
Xin chào, Lindsay.
Paul, không cần phải hồi hộp đâu mà. Em thấy ổn lắm.
Thật ư? Vậy. Tốt quá.
Vậy chắc không cần cái xịt hơi cay này.
- Thư của anh đây. - Xin cảm ơn, quí cô.
Thật ra, anh cũng có mang mấy cái này để em kí.
- Là gì vậy? - Chỉ ít giấy tờ thôi.
Như cái này là để bỏ tên em khỏi tài khoản trò chơi chung của anh.
Cái này, thẻ hội viên tháng quán hummus.
Còn cái này là tách em ra khỏi quyền thành viên
của bảo tàng về Luyện kim thời tiền sử,
nhưng anh đã mua thẻ thành viên riêng cho em rồi
nên em cũng không có lỡ điều gì đâu.
Vậy, thế nàng bia...
- Amy? - Tốt lắm.
Anh định mai sẽ bay đến Boulder
để gặp Amy lần đầu tiên "T.Đ.T.", trong đời thật.
Hay quá.
- Đúng nhỉ. - Quá hay là đằng khác.
Nhưng anh cần tân trang một chút trước khi đi, nhỉ?
- Cái gì cơ? - Oh, không có gì. Em chỉ nghĩ là
No comments yet. Be the first to leave one.