The first 200 lines.
HOA ANH ĐÀO Dịch phụ đề: QKK
Tôi vẫn luôn muốn được đi Nhật cùng với ổng.
Chỉ để ngắm núi Phú Sĩ, ngắm hoa anh đào cùng với ổng.
Bởi vì tôi không thể hình dung ra chuyện đi chơi đâu đó mà không có chồng tôi.
Như vậy thì có đi cũng như không.
Làm sao tôi có thể tiếp tục sống mà không có ổng?
Chúng tôi muốn nói hết với bà trước.
Nếu bà nghĩ là chồng bà có thể đương đầu với căn bệnh...
người ta thường phản ứng khác nhau...
Căn bệnh tiến triển ra sao thì khó nói trước được.
Có thể ông nhà sẽ không có một triệu chứng nào trong một thời gian dài.
Có lẽ bà nên nghĩ tới việc làm một cái gì đó cùng nhau...
một cuộc du ngoạn...
một cái gì đó hơi phiêu lưu mạo hiểm...
Chồng tôi ghét những cuộc phiêu lưu.
Ổng sẽ thích hơn nếu không có gì thay đổi. Mãi mãi.
Không có gì. Không chút nào.
Mỗi ngày ổng đi chuyến xe lửa 7 giờ 28 tới Weilheim.
Ổng làm việc ở văn phòng cấp hộ chiếu.
Bây giờ ổng là trưởng bộ phận quản lý chất thải.
Tái chế thì tốt. Dùng lại được còn tốt hơn.
Ổng chỉ bị bệnh có một tuần trong vòng hai mươi năm. Năm 1991.
Bị cúm và viêm màng nhỉ.
Ổng ăn bánh mì sandwich tôi làm cho ổng vào lúc một giờ chiều mỗi ngày với một trái táo.
"Một trái táo mỗi ngày đuổi bác sĩ đi xa." Sáng nào ổng cũng nói vậy.
Một trái táo mỗi ngày đuổi bác sĩ đi xa.
Chào, Rudi.
Hôm nay thế nào?
Cũng bình thường...
Còn em?
Cũng tốt.
- Em không đói sao? - Không.
Thấp xuống nữa, Elke!
Và làm ơn nhớ mĩm cười!
Mọi việc sẽ dễ dàng hơn với một nụ cười.
Hăng hái lên! Thấp xuống!
Đã về rồi à?
Karl Angermeier, xin để lại lời nhắn sau tiếng bíp. Cám ơn.
À, Karl. Là Mẹ đây.
Mẹ... Mẹ muốn... nói...
mọi chuyện đều tốt. Sẽ gọi lại con sau.
Muốn đi thăm các con ở Berlin không?
Berlin? Anh không biết.
Nếu cuối cùng chúng ta cũng đi Nhật được thì sao?
Em biết không... Phú Sĩ cũng chỉ là một ngọn núi khác thôi.
Phải, nhưng chúng ta có thể đi thăm Karl.
Nếu nó tới thăm chúng ta thì đỡ tốn hơn.
Thôi được, Rudi!
Chúng ta đi tiếp nhé?
Anh đói.
Không có gì ăn sao?
Rudi, chúng ta mới lên đường chưa được 5 phút.
"Một trái táo mỗi ngày đuổi bác sĩ đi xa."
Em ăn không?
Không, em không ăn.
Vậy để anh ăn sau.
Hãy hình dung... xe lửa chỉ dừng ở Hanau trong 2 phút...
cho nên nếu em không xuống nhanh...
Nó nói đón chúng ta ở nhà ga.
Mấy giờ rồi? Nhìn đồng hồ của anh coi.
Anh sẽ cho nó 5 phút và rồi...
ta sẽ đi taxi hay gì đó.
Nè!
À...
- Chúng ta đang ở đâu? - Con đã ở đâu, Klaus?
Đường số 11...
- Đó là nơi xe lửa tới. - Đường số 11. Chúng ta đã ở đó.
- Klausi, chào. Klausi... - Chào, Mẹ.
Chúng ta đã chờ 20 phút.
Con cũng đã chờ 20 phút!
- Sao? - Để Cha.
- Đưa con xách cho. - Không.
Đi thẳng.
Mẹ, cái luống hoa!
Mẹ, cẩn thận được không!
Chào, chúng ta... ồ!
Chào.
Chào Emma.
Chào.
Robert, Celine!
Cho bà hôn một cái nhé?
Robert!
Ngồi đi. Chúng con nướng bánh rồi.
Cha đã có mua rồi.
Để tụi nó chơi đi.
Cám ơn.
- Muốn chơi game hay ăn bánh? - Để tụi nó chơi đi.
- Có ai muốn uống cà-phê không? - Cha không uống cà-phê. Có lẽ một chai bia.
Ơ...
Thôi bỏ qua đi.
Được.
Xin lỗi vì quấy rầy. Mẹ con tự nhiên nôn nóng muốn thăm tất cả các con.
Từng đứa một.
Karl nữa à? Hay lắm!
Không, không có Karl. Thật không may.
Tại sao không? Như vậy sẽ rất vui.
Có thể năm tới. Sau khi Cha nghỉ hưu...
Cha Mẹ sẽ có rất nhiều thời gian.
Cha có sao không?
Chỉ bị sặc thôi.
- Uống chút nước nhé? - Không, anh không sao.
- Nè, cô đã ở đâu? - Xin lỗi! Chào.
Sao họ lại quyết định tới đây, hoàn toàn bất ngờ vậy?
Không biết.
- Họ sẽ ở lại bao lâu? - Họ không có nói.
Em không có thời gian.
Chớ cô nghĩ chúng tôi có sao?
Chào!
Rudi, không phải bây giờ.
Phải cho nó vô tủ lạnh.
Cám ơn, Cha. Con đã ăn chay sáu năm rồi.
Cho chúng con. Chúng con thích lắm.
Nhưng không phải theo truyền thống là ăn nó trước buổi trưa sao?
Không, không, phải ăn nó tối nay.
Được rồi, vậy tối nay chúng ta sẽ ăn nó.
Tội nghiệp cháu, bị ông bà chiếm phòng rồi.
Không sao đâu ạ.
Con không thích cái này, phải không?
Không hẵn vậy.
Cám ơn.
- Vậy ăn thêm xúc-xích đi. - Cám ơn.
Ngày mai muốn đi ngắm cảnh không?
Con sẽ lái xe đưa hai người đi chơi một chút, được không?
Tham quan thành phố.
Ồ phải.
- Và chúng ta sẽ tới chỗ con uống cà-phê. - Vâng, hay lắm.
Mẹ con muốn đi xem múa...
Ôi, Chúa ơi, chúng ta phải đi hết hả?
Có một diễn viên múa Butoh nổi tiếng của Nhật đang ở thành phố.
- Butoh, đó là gì? - Một lối múa hiện đại của Nhật...
Thêm một chai bia nữa nhé?
Lấy cho con một chai luôn.
- Nhưng Mẹ không cần thiết phải đi. - Mẹ nên đi mà.
Hãy làm cái gì mà mọi người đều thích.
Chúng con thích đi với Mẹ.
Được rồi, Mẹ! Coi nào.
Làm ơn đi. "Kiếp Phù Du."
Đọc đi, Mẹ.
Mẹ, đọc cho chúng con nghe đi.
Coi nào, Mẹ, làm ơn đi!
"Thôi! Những gì các con đang làm là sát nhân
"Sự tàn ác đó là không cần thiết
"Con phù du không có gì ngoài một ngày ngắn ngủi
"Một ngày duy nhất để đau thương
- "Một ngày duy nhất để khát khao." - "Một ngày duy nhất để khát khao."
"Ôi, hãy để yên cho nó. Để cho nó đi tới hết cuộc đời.
"Thiên đường của nó sẽ còn mãi mãi. Để bù đắp cho cuộc sống chỉ một ngày."
Đúng không, Mẹ?
Thôi đi!
- Được rồi, chỉnh rồi! - Nhìn vô đó.
- Tới đây. - Nó đang nháy.
Nhanh lên!
Mọi người cười lên.
- Cha, cười đi! - Cha đang cười đây.
Chẳng cần đâu.
- Celine, con không muốn... - Nó không phải là người trong gia đình.
- Chính xác. - Lấy kính mát ra!
Coi nào! Được rồi, tất cả mọi người.
Tất cả nhìn vô máy ảnh...
Cháu làm rất tốt.
Thêm một chút nữa.
Cháu giỏi lắm
Cháu học cái đó từ đâu?
Cháu không biết. Từ cháu.
Từ cháu!
Nhưng cháu không thể làm được nữa.
Cám ơn cháu.
Dễ chịu lắm.
Mát-xa hay lắm.
Thấy chưa, bây giờ ông khỏe rồi.
Tôi đã quên gởi cho cha mẹ một ít.
Karl hay gởi thứ này.
Em chưa đụng tới kẹo của em.
- Tốt hơn nên ăn của anh chị. - Ngon quá!
Ngon quá! Hả?
Ôi, anh chợt nhớ ra.
Ngày mai anh có một buổi họp cả ngày.
- Chết anh rồi! - Không thể nào tin được.
Mình phải làm gì bây giờ?
Tất cả những gì bọn chính khách các anh làm chỉ là ngồi yên một chỗ!
Anh đã hứa là sẽ đưa họ đi tham quan thành phố.
Xin lỗi, chỉ tại anh quên!
Em không có thời gian.
Không đời nào. Em chỉ đãi họ cà-phê và bánh ngọt. Vậy là quá đủ rồi.
Họ sẽ ở lại với chúng tôi.
Họ đã làm em điên đầu rồi.
Ê, họ chỉ vừa mới tới.
Em cũng tự ghét mình vì chuyện đó nhưng họ làm cho em muốn điên.
Nhiều lúc em như mất trí.
Ôi, Chúa ơi và tôi còn giết một con ruồi nữa.
Chuyện đó thật tệ.
Phải, em biết. Cám ơn anh đã thông cảm. Chuyện đó thật tệ.
Phải, "Kiếp Phù Du."
Đúng. Và trong chúng ta họ chỉ thích có một người là Karl.
Hả?
Em nói dù sao họ cũng chỉ thích có mình Karl.
- Thì luôn luôn vậy mà. - Dù em có làm gì họ cũng không thích.
Cô tưởng họ có quan tâm tôi làm gì sao?
"Nhìn Karl kìa! Không dễ thương sao!
Hãy nhìn nó đang làm gì kìa, chẳng phải nó chơi thấy dễ thương quá sao...
No comments yet. Be the first to leave one.