The first 200 lines.
Sub by chi.lechat
Hãy cho vương quốc Auradon nếm hương vị ác quỷ nào.
❄ HẬU DUỆ 2 ❄
Hỡi những thứ hung ác ẩn dấu dưới làn da...
hãy để những kẻ nếm thử nào cùng tham gia.
Lên nào!
Yeah!
-Mal, ở bên này! Mal! -Chỉ với ba ngày đến với lễ hội Hoàng Gia Cotillion.
Cô có bao giờ nghĩ rằng một người con gái như cô sẽ trở thành Nữ Quan chưa?
Cô cảm thấy thế ra sao khi là cô gái được ghen tị nhất xứ Auradon?
Vậy, cô có thích tóc màu vàng không?
Mẹ cô vẫn là một con thằn lằn sao?
Okay. Được rồi. Xin thứ lỗi.
Uh, chúng tôi sẽ cho mọi người biết thời điểm
nếu chương trình đặc biệt có gì hay dổi.
Cậu có bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành Cậu Bé Phản Diện hay chưa?
Chúng ta trả lời xong rồi.
Được rồi. Suỵt, suỵt. Suỵt, suỵt.
Shoosh, shoosh.
Đây vẫn là trường họcl, vì thế nếu mọi người còn ở đây,
đừng có nhảy hay chạy lung tung nhé.
-Chỉ một câu hỏi nhanh nữa thôi. -Shush. Shush.
- Bà tiên! - Shhh.
Shhh. Shhh.
- Cảm ơn mọi người. - Cảm ơn.
Cảm ơn. Cảm ơn. Mal. Ben.
-Fairy Godmother. -Fairy Godmother.
Phù...
Đừng để ý đến họ.
Nói thì dễ hơn làm phải không?
Tớ biết. Tớ biết.
Cậu biết đấy, tụi mình nên làm điều gì đó.
Chúng ta nên đến một nơi nào đó. Rời xa chỗ này.
-Yeah. -Cậu biết đấy, mình...
Mình có một cuộc họp hội đồng. Trễ lắm rồi!
-Không sao đâu. -Chúng ta..sẽ làm điều đó lúc khác nhé
Nếu chúng ta không làm một chiếc áo choàng vừa vặn cho cậu bây thờ,
cậu sẽ phải nhảy với chiếc áo choàng tắm đấy, được không?
Chào Ben. Đi thôi. Đi thôi nào.
-Tạm biệt Ben. -Tạm biệt.
Vua Ben! Vua Ben! Vua Ben!
Uh...
Oh! Được rồi, Evie, Tớ không thở nổi.
Well, cậu có thể thở sau buổi lễ Cotillion.
Thực tình thì mình nghi ngờ điều đó.
Mình còn có ít nhất 20 sự kiện nữa sau khi nó kết thúc,
và tớ thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên chúng.
Hoàn hảo.
-Evie? -Hmm?
Cậu có bao giờ nghĩ về việc chúng ta sẽ làm gì nếu quay trở về đảo ngay bây giờ?
Buồn cười thật đấy.
Ah! Nhìn xem ai ở trên TV này.
Là một cặp đôi hoàng gia
tiếp tục tham quan khắp vương quốc,
họ ăn tối với Aladdin và Jasmine.
- Sáu tháng trước... - Yeah.
không ai nghĩ Vua Ben và bạn gái của cậu ấy
từ phía bên kia cây cầu lại có thể kéo dài đến thế này.
Yeah. Không đùa đâu.
Mal hẳn đếm từng ngày cho đến ngày hội Hoàng Gia Cotillion...
ngày mà cô ấy chính thức trở thành Nữ Quan.
Đọc nhanh như tốc độ ánh sáng.
Nhớ tất cả những gì mình cần thiết.
Tớ biết bí mật của Mal,
và Ben sẽ không thích nó tí nào đâu.
Hai người còn chưa đủ bí mật nữa sao?
Evie, cậu nhớ tớ ra sao
trước khi tớ bắt đầu sử dụng sách phép thuật mà.
Ý tớ là, tớ hoàn toàn là một thảm hoạ.
Cá nhân tớ như một người bạn tốt của cậu,
tớ hoàn toàn tin rằng cuốn sách này-- -Ah!
thuộc về bảo tàng cùng với cái gương của tớ.
Nào đừng làm mặt như thế.
Bỏ nũng nịu đi.
Mm-hmm. Cậu biết tớ đúng mà.
Cậu không hề nhớ những lúc chúng ta phá phách
và hay phá luật hay sao?
Như là ăn trộm, nói dối và đánh nhau ư?
-Yeah! -Không!
- Gì chứ? - Tại sao chúng ta phải thế?
M, nhìn này.
Nhìn xem chúng ta đang ở đâu. Chúng ta ở xứ Auradon!
Và bây giờ chúng ta à những cô gái Auradon .
Kể từ khi Mal bày tỏ tình yêu của cô với dâu tây,
cô ấy đã nhận được một trăm thùng dâu từ những người hâm mộ.
Và đây cô ấy đang thưởng thức vết cắn ấm áp...
Xem đi, đây là vùng đấy của cơ hội.
Chúng ta có thể trở thành bất cứ gì chúng ta muốn ở ngay đây.
Vậy nên, xin cậu
hãy để quá khứ ở lại phía sau, được chứ?
Bên cạnh đó, Ý tớ là, hãy nhìn đôi giày này.
Nhìn chúng đi.
Mm. Tàn khốc.
-Hi, Jay. -Hey.
-Jay. -Hey, xin chào
-Hi. -Sao cậu lại tra tấn họ?
Chỉ cần chọn một người đi cùng đến lễ Cotillion cho xong.
Tớ sẽ đi một mình.
Bằng cách đấy, tớ có thể nảy với tất cả bọn họ.
Ah! Cậu đúng là chuyên gia.
Um, Jay...
nêu cậu muốn hỏi ai đấy đi cùng,
thì nên hỏi như nào là tốt nhất?
Nghe này, tất cả những việc cậu cần làm...
là trở nên giống tớ.
Oh, ha-ha.
-Mal. -Hey, Jane.
Hey.
Tớ thắc mắc rằng...uh...
liệu cậu có thích....
bánh cà rốt tối qua không.
Tớ ăn bánh bí ngô tối qua.
-Oh, tuyệt. Um, uh-- -Mượt lắm.
Tớ bắt đầu thử đồ lúc 3 giờ?
Tớ! Xin lỗi.
Tuyệt. Tớ sẽ chọn cậu sau.
-Okay, được rồi... -Mal?
-Ừ? -I ghét phải làm phiền cậu,
nhưng ban trang trí muốn nhiều câu trả lời hơn.
Vì vậy,như tớ ghét, um...
cậy biết đấy, um...
-làm phiền tớ ấy hả? -Phải.
Yeah, Jane, tớ rất muốn. Nhưng tớ phải đến lớp.
-Cậu biết đấy, chỉ cần gật đầu cái cậu thích thôi. -ĐƯợc rồi.
Ghế đám cưới. Banner cổng chào. Đèn lấp lánh.
Thiết kế khăn ăn. Khăn trải bàn.
Và cậu cũng chưa chọn được quà cảm ơn cho khách tham dự.
Thật lòng mà nói thì, Jane, cái gì mà cậu nghĩ--
Ý tớ là, chúng ta có thể làm dây chuyền, lắc khoá, bút trang trí.
Tớ khá thích mấy cái bút trang trí,
nhưng chúng ta có thể làm cả ba.
Tớ chọn bút trang trí.
-Yeah? -Yeah.
- Cậu sẽ không hối tiếc đâu. - Okay.
Thật khó có thể chờ để xem đám cưới của cậu!
Tớ cũng vậy. Từ đã! Cái gì cơ?!
Lễ Hoàng Gia Cotillion kiểu là chính thức
của chính thức của đính hôn.
- Tớ biết mà! - Well, mọi người đều biết điều đó
Tớ không hề biết! Sao không ai nói với tớ điều đó.
rằng cả cuộc đời tớ đã được lên kế hoạch ngay trước mặt tớ... -Hi, Mal.
Hi, Ben.
Oh, oh. Nhanh thôi.
-Uh... -Được rồi, chúng sắp hoành thành rồi
để làm ngạc nhiên cho buổi tối quan trọng của Mal.
Bạch Tuyết, Belle.
Nhưng cái cậu thiết kế là cái tớ ưng ý nhất.
Hãy chắc chắn là mắt cô ấy có màu xanh.
Uh... gặp cậu sau nhé.
Okay.
-Chúng ta dùng màu xanh nào đây? -Uh...
Cái này.
Áo choàng lông công thì thế nào?
Yeah,tớ cá là không ai có chúng ở lễ Cotillion đâu.
Chad, khi tớ nhìn cậu,
tất cả điều tớ nghĩ là ...
"vua."
-và lông giả... -Uh-huh.
...lông giả nói lên tất cả.
To và rõ ràng.
Nhà hát ngoài trời trong năm phút nữa!
Tại sao huấn luyện viên lại để cậu ta làm đội tưởng thay vì tớ?
Rõ ràng là tớ gỏi hơn. "Vua Chad," dù sao thì.
Tớ thích câu đó.
Câu biết ai thích câu đó nữa không?
-Ai? -Audrey.
-Cậu ấy sẽ thích cho xem. -Chad, đi nào.
Tớ đến đây. Yeah.
Oh.
- Đi nào. - Chỉ là...
- Không mạnh mẽ được rồi. - Không mạnh mẽ được rồi.
Ai đó chắc hẳn đang đối mặt với vấn đề
chia tay với Audrey.
Đúng.
Tớ đã tính toán rồi.
Yeah?
Sau khi chúng ta thu nhập toàn bộ số tiền từ áo choàng của các cô gái
và cả của Chad...
Wow!
Bảo sao mọi người lại làm việc.
Tớ phải làm gì với số tiền này đây?
Tớ nghĩ trong vài năm tới,
cậu có thể mua được toà lâu đài mà cậu hằng mong ước.
Theo cách đó, cậu không cần đến một chàng hoàng tử.
Cậu nói đúng, tớ không cần. Bởi vì tớ đã có cậu.
Hi, Mal.
Hi.
Tớ có một bất ngờ nhỏ cho cậu.
Lần nữa sao? Wow.
Như kiểu mỗi ngày luôn ấy.
Hoặc cả những ngày khắc. Ngày hẹn hò.
Bởi vì cậu...
thậm chí còn tuyệt vời hơn những gì tớ nghĩ.
Là tớ đó. Hoàn hảo.
Thôi nào, để tớ làm hư cậu tí nào.
Cậu đã không có thời gian để trưởng thành lắm.
Chúng ta có thể sắp xếp được mà.
Hey, cậu chưa tặng sách này cho bảo tàng sao?
Tại sao nó vẫn còn đó nhỉ?
Um, giờ tớ phải vào lớp. Tớ thực sự không muốn bị muộn chút nào.
No comments yet. Be the first to leave one.