The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
DỰA THEO BỘ TRUYỆN TRANH CỦA JIRO TANIGUCHI VÀ BAKU YUMEMAKURA
Đi.
Leo.
Leo nữa.
Luôn cao hơn.
Và để làm gì?
Tên tôi là Fukamachi Makoto.
Tôi chụp ảnh cho các tạp chí.
Năm đó, tôi theo một đội Nhật Bản lên mặt tây nam của Everest.
Đây là trại chính. Nghe rõ không?
Tanaka đây. Tôi đã nghe rõ.
Có một trận frông lớn đang tới. Quay lại.
Gần đến rồi, giờ chúng tôi không thể quay lại.
Các anh đã bị trễ lịch. Cơn bão sẽ đến trước.
Chúng tôi sẽ đánh liều.
Quá nguy hiểm. Các anh quá chậm so với kế hoạch.
Nghe rõ không? Tanaka?
Lần này không lên đỉnh. Thật phí thời gian.
- Sao? - Họ không vượt qua 8.000 mét.
- Kể cả khi có ô-xy? - Họ đã không chuẩn bị kỹ.
- Đó không phải cách leo ở mặt tây nam. - Họ đã tới đâu?
Ngay sau trại năm.
Tanaka và Goto làm rất tốt, nhưng không thể theo kế hoạch.
Điều kiện trên sườn núi không tốt. Họ đã phải quay lại.
Đủ cho hai trang đúp không?
- Đây là lần cuối tôi làm việc này. - Đừng than vãn.
Anh ở ngoài trời, ngắm thế giới.
Tôi đang phí thời gian. Ảnh của tôi không ra gì.
- Hẹn gặp ở tòa soạn vào thứ Hai. - Được. Tạm biệt.
Fukamachi, bia của anh đang ấm rồi.
- Đây. - Anh bị chậm một vòng.
Được rồi, đến đây.
- Này. - Xin chào.
Nhà báo à?
Phải.
Tìm tin sốt dẻo à?
Máy ảnh của Mallory thì sao? Xem đi.
Máy ảnh của Mallory. Xem đi.
Hàng thật. Nó đến từ trên đó.
Anh biết câu chuyện chứ? Đúng là tin sốt dẻo, nhỉ?
- Tôi sẽ cho giá tốt. - Anh đang nói gì vậy?
10.000 rupee, 200 đô. Một món quá hời!
Quên đi!
Tên khốn nghèo.
Mày không biết đang bỏ lỡ gì đâu.
- Chào… - Anh đang gọi Hãng hàng không Nepal…
Tất cả đường dây đều đang bận. Vui lòng gọi lại sau.
Tôi biết không thể may mắn mỗi ngày. Sự thật là vậy.
Nhưng tôi bắt đầu tự hỏi mình đã làm gì ở đó.
- Tôi không làm vậy. - Mày đã làm gì với nó?
Đừng tức giận. Tôi sẽ giải thích!
Dừng lại!
- Này. - Trả nó đây.
Được rồi, đợi đã.
Đây.
Này, chờ đã!
Habu.
Thôi nào!
ĐỊA LÝ HÀNG THÁNG
Đỉnh núi Everest đã được leo vào năm 1953.
Nhưng đó không phải lần đầu.
Năm 1924, vào ngày 8 tháng 6, lúc 12:50,
người Anh George Mallory và cộng sự leo núi...
được thấy lần cuối trên sườn núi phía bắc, gần đỉnh núi.
Họ chưa từng quay về. Không ai biết họ có thành công không.
Chúng tôi biết họ có máy ảnh để chụp làm bằng chứng về nhà nếu chiến thắng.
Chiếc Máy ảnh Tự động Bỏ túi.
Nếu có người tìm ra nó và rửa ảnh,
họ sẽ có đáp án cho câu hỏi được đặt ra suốt bấy lâu nay.
Mallory có phải là người đầu tiên chinh phục Everest?
Nhưng
chỉ có một vấn đề.
Tôi đã tìm khắp khu phố,
hỏi các chủ cửa hàng. Không có gì cả. Gã đó là ma.
- Nhưng chắc chắn là anh ta. - Habu Joji?
- Gã Habu Joji? - Còn ai khác à?
Người đã mất tích nhiều năm. Tự dưng xuất hiện với máy ảnh Mallory?
- Ngay trước mũi anh? - Anh ta leo núi rất giỏi.
Anh ta có thể đã thấy xác gần đỉnh núi và lấy máy ảnh.
Người ta đã tìm Mallory suốt 70 năm. Nếu thấy thì chúng ta đã biết.
- Anh không chắc đó là Habu. - Còn cái này?
Đâu phải mỗi anh ta mất ngón tay. Nó chả chứng minh được gì về máy ảnh.
Máy ảnh Bỏ túi rất phổ biến. Anh biết mà.
Không phải. Vậy tại sao Habu lại cãi nhau với gã đó?
Sao anh không hỏi hắn?
Tôi đã tìm khắp nơi, nhưng anh biết Kathmandu.
Vậy, trong lúc đó, tôi sẽ lấy tấm này làm ảnh bìa.
Tấm này không tệ, nhưng cần chỉnh lại.
Nếu Mallory đã thành công, nó có thể thay đổi lịch sử leo núi.
Người đầu tiên trên Everest. Chúng ta không thể bỏ qua.
Tôi phải tìm Habu. Người ở đây biết anh ta, họ có thể giúp.
Nghe này, máy ảnh bị vùi trong tuyết với Mallory.
Không ai quan tâm đến Habu cả. Thôi bỏ đi.
Nếu lấy được, tôi có thể nhận độc quyền ảnh của Mallory?
Và được chia tiền bản quyền.
Được thôi.
Sẽ rất khó để tìm ra Habu.
Anh ta không còn địa chỉ, gia đình, bạn bè ở Nhật.
- A-lô? - Vâng?
Tên tôi là Fukamachi Makoto. Tôi là nhà báo.
- Tôi muốn nói chuyện với cô về Habu Joji. - Ai cơ?
Habu Joji.
Vào những năm 1960, anh ta đã có sự nổi tiếng nhất định.
Vì tốc độ và phong cách độc đáo, anh ta được coi là thiên tài.
Anh ta đã hoàn thành nhiều việc lần đầu, leo vào mùa đông, kỷ lục tốc độ.
Trong giới leo núi, sự nghiệp của anh ta có vẻ đầy hứa hẹn.
Họ nói anh ta là một trong những người giỏi nhất thế hệ.
Bỗng một ngày, anh ta mất tích. Chỉ như vậy. Đã biến mất.
Anh ta đã gặp chuyện gì?
- Lấy túi đi. - Không sao. Tôi lo được. Cảm ơn.
- Có ai cầm túi có móc không? - Dưới ghế.
Ai đã cuộn sợi dây thừng này?
- Tôi cầm túi giúp anh nhé? - Còn gì nữa?
- Không sao đâu. - Đi mà, đi với tôi.
Chỉ một tuần. Có rất nhiều tuyến đường rất tuyệt.
Tôi không thể, Habu. Chúng ta vừa về.
Đây là việc mới, rất quan trọng. Tôi không thể bỏ.
Tôi có thể nói sếp anh rằng anh năng suất hơn sau khi leo núi.
- Nếu được. - Chơi bowling vào thứ Bảy?
- Được. Tôi sẽ thắng anh cách biệt. - Ý hay đấy.
Chơi bowling vào thứ Bảy. Các anh đi không?
- Chắc chắn rồi. Tôi là vua strike mà. - Chúng ta sẽ đi vào thứ Bảy.
- Anh không quên đấy chứ? - Tất nhiên là không.
Xin lỗi, thứ Bảy không được.
Đã có kế hoạch từ lâu rồi.
Tin tốt đây, các vị. Toshiro bị sa thải?
- Có xe mới? - Còn tuyệt hơn. Chúng ta sẽ đi Nepal.
Tôi đã tìm được nhà tài trợ cho chuyến thám hiểm Annapurna.
Nhưng họ chỉ trả một nửa chi phí. Các anh sẽ phải tự lo nốt.
- Được. - Được thôi.
Tôi e là không phải ai cũng đủ tiền đi.
Nếu thành công, chuyến thám hiểm tiếp theo sẽ được tài trợ tốt hơn.
Về thị thực, nhớ nộp đơn trước tháng sau.
Còn phải mua rất nhiều thiết bị. Tôi muốn chúng ta cùng bàn việc đó.
- Toshiro, lo chuyện giấy tờ. - Được, không vấn đề gì.
Tôi sẽ phát đơn xin giấy phép leo núi.
Chúng rất mất thời gian, nên đừng lề mề…
Họ không đủ kỹ năng để đi.
Họ chưa tập luyện đủ. Họ luôn tiệc tùng.
Họ còn không leo đủ 50 ngày một năm. Chúng ta nên đi. Chúng ta giỏi hơn!
Chỉ vì họ có khả năng chi trả.
Anh nghĩ có công bằng không?
Vứt thứ đó đi! Đó là lý do anh khó thở ở độ cao lớn.
Tiền, các nhà tài trợ…
Nếu nổi tiếng, chúng ta sẽ có các nhà tài trợ.
Chúng ta sẽ tạo tên tuổi cho mình.
Làm điều mà chưa ai từng làm. Anh dám chơi không?
- Dám. Anh có ý tưởng gì? - Tường Ác quỷ.
Vào mùa đông? Anh điên rồi. Bất khả thi. Chả ai làm vậy cả.
Chính xác.
Anh vẫn còn ở đây? Anh là người cuối cùng.
Mùa đông đầu tiên leo lên Tường Ác quỷ. Thời gian không tệ.
Phải. Anh có kế hoạch chưa? Anh có manh mối nào không?
Tôi đã gọi đại sứ quán.
Habu đã đến Nepal tám năm trước, nhưng đã hết thị thực.
Anh ta đang lẩn trốn. Vậy nên anh ta đã chạy khi bị tôi nhận ra.
Có liên quan gì đến chiếc máy ảnh?
- Tôi sẽ tìm nó. - Được thôi. Chúc vui vẻ.
Các thành viên câu lạc bộ khác đến Annapurna đã thất bại.
Họ trở về an toàn, nhưng không ai leo được tới đỉnh.
- Tôi nâng ly chúc mừng Inoue và Habu. - Phải, cảm ơn. Cụng ly.
- Hoan hô. - Habu đã phục thù.
Các anh giỏi lắm. May là anh ở đây để cứu hình ảnh câu lạc bộ.
Những người khác nên chú ý.
- Bọn tôi rất cẩn thận. An toàn là nhất. - Hãy chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, Tường Ác quỷ, thật phi thường, và với thời tiết đó!
- Này, họ chỉ ăn may thôi. - Không phải ăn may.
Chúng tôi đã dựng trại và chờ thời điểm thích hợp.
Anh cần ngày đẹp. Mặt trời làm tan tuyết và thông đường.
Đông lạnh qua đêm cho đóng tuyết để tuyết không rơi vào người. Rồi mới đi.
Trừ khi ban ngày trời có tuyết rơi. Chúng tôi phải dùng búa.
Tuyết rơi thực sự là một nỗi đau.
- Chúng tôi phải nhanh. - Chúng tôi không được lề mề!
Phần khó nhất là lở băng và mỏm đá.
Mọi người nên xem, thực sự là chướng ngại vật!
Tôi đã tìm ra cách vượt qua.
Không dễ thấy, nhưng ta phải thử. Tôi đi là có chủ đích.
Vậy lúc đó anh đã ở đâu, Inoue?
- Thôi nào, cụng ly. - Đợi đã.
Inoue đã xử lý mọi việc rất tốt, nhưng tôi luôn leo đầu nên…
Như thể anh đã leo qua tường một mình.
- Không, nhưng theo cách nào đó, đúng. - Habu.
Sao? Đó là sự thật. Tôi đã dẫn đầu cả đường.
- Anh nghĩ gì vậy? - Gì?
Học cách bớt khó tính với cộng sự đi. Còn tinh thần đồng đội?
Tôi không muốn chỉ trích Inoue. Chỉ là…
Nhưng anh biết anh ta bị tổn thương?
Tôi đã giải thích. Tôi không nghĩ nó sẽ gây tổn thương.
Anh ta tìm xung quanh, hoảng sợ. Anh ta không thấy khóa.
Chúng tôi đã tìm khắp nơi. Một giờ sau, anh ta thấy chúng trong ví.
Anh tin không?
Nhắc đến đội, Buntaro sẽ không ngừng nói về việc leo núi với anh.
Không thể. Thằng bé quá trẻ. Nó sẽ cản đường tôi.
Tôi biết vài nhà leo núi trẻ khá giỏi.
Có đứa thậm chí còn tìm tôi, muốn nhập hội, nhưng chưa đủ tuổi.
Thằng bé nói gì ý nhỉ?
"Chú Ito, đồng ý đi. hãy cho cháu nhập hội."
Thôi nào, nghĩ đi. Thằng bé rất thích.
Sẽ luôn có rủi ro. Hình dung hai người cạnh nhau.
No comments yet. Be the first to leave one.