The first 200 lines.
Cô đã bao giờ cho cô ấy biết cảm xúc thật của mình chưa?
Dĩ nhiên là chưa.
Tại sao?
Vì cậu ấy sẽ quát vào mặt tôi.
Hoặc là khóc.
Cô còn chọn che giấu cảm xúc thật để đối phương không quát cô
hay khóc lóc vào những lúc nào nữa?
Như lúc tôi nói chuyện với bố á?
Đúng.
Còn ai nữa?
Chị tôi.
Và?
À, và Leonard.
Gần như tất cả mọi người.
Andrea, việc người khác quát cô hay khóc lóc tệ đến thế sao?
Vâng.
- Tệ kinh khủng. - Vậy ư?
Tệ hơn cả cảm giác "bị cô lập và vô hình
như cái hố đen trống rỗng ngoài vũ trụ"?
Đôi khi cái cách cậu kể về đời cậu…
làm tớ thấy khá tệ.
Đây, ví dụ, cậu kiếm rất nhiều tiền,
nhà cậu y như cung điện.
Cậu chỉ mặc vừa đồ cỡ nhỏ
khi cậu đầy bụng.
Nên khi cậu thấy buồn vì tăng có vài cân
hay phàn nàn vì mức thuế cao phải trả
mà không thèm đoái hoài nhắc đến việc tớ còn thảm hại hơn cậu…
- Tớ… - …thì tớ mới thấy như
cậu chẳng coi tớ là một con người.
Tớ thực sự xin lỗi.
Chắc tại tớ chỉ mải chăm chú vào vấn đề của bản thân.
Tớ rất vui vì cậu đã nói ra suy nghĩ.
Em chỉ mong thi thoảng chị hãy nghĩ xem những gì chị nói
sẽ làm em cảm thấy thế nào.
Khi bố nói là chỉ muốn nghe tin tốt,
con cảm thấy như thể
bố sẽ chỉ yêu con nếu con đính hôn hay được thăng chức.
Thế nên con thực sự không muốn gọi bố
nếu không có tin tốt gì để kể, mà tin tốt thì thi thoảng mới có.
Bố?
Trời ạ, chẳng đúng tí nào.
Em chỉ nói ra cảm xúc của mình thôi.
Anh không để ý đến cảm xúc của em?
Anh tặng em một đống quà. Kiểu…
Chúa ơi, Andrea! Nhìn cái căn hộ này đi.
Nhìn đống đồ đẹp đẽ anh tặng em đi.
Cái gương cổ này? Gạt tàn thuyền gandola của Ý này?
Vỉ lò đồng thau này!
Anh à, em không hút thuốc.
Em không có lò sưởi và cũng không thích đồ cổ.
Anh thích đồ cổ, và anh biết em thích kiểu hiện đại.
Đồ hiện đại của em không đẹp bằng.
Nhưng em thích, và anh không quan tâm em thích gì cả.
Được thôi. Biết gì không? Anh lấy lại hết.
Leonard! Vấn đề không phải là mấy món đồ
hay thậm chí là phản ứng của anh.
- Em muốn nói ra cảm xúc thật… - Trả ghế đây.
- Đi ra. - Anh làm gì thế?
- Không thích thì trả đây! - Em đang cố giãi bày cảm xúc.
Leonard!
Andrea?
Andrea?
Chúa ơi!
Andrea, đừng thế mà!
Trời đất ơi, phải làm sao đây?
Anh cảm thấy thế nào?
Tràn đầy sức sống, nên là anh rất vui.
Em cài cho nó cố định được không?
Ghim hỏng rồi. Không chọc qua được.
Thế là Nate kết hôn mà không đâm chọc được rồi.
Mẹ nghĩ sao? Có lời khuyên gì không?
Lời khuyên á?
Claire, mẹ chịu thôi.
Đừng bỏ cuộc.
Ngay cả khi bắt đầu có trắc trở. Rồi chắc chắn sẽ đến lúc đó.
Đừng bao giờ ngừng cố gắng.
Chúa ơi! Suýt thì tôi bỏ mạng trên đường đến đây!
Mụ già nào đó suýt thì tông xe tôi bay khỏi đường
với con Lexus SUV!
Claire, David đâu? Phải lấy nhẫn rồi.
Hình như anh ấy ở đằng kia.
David, đến giờ rồi!
Đưa nhẫn cho cặp song sinh để lên gối.
- Đây, giữ cho khỏi mất thôi mà. - Rồi.
Cảm ơn. Đi nào.
Đúng rồi, nhất quyết
không chịu rời mẹ ra xíu nào ấy nhỉ?
- Chị thấy thế nào ạ? - Như thể…
Từng giây phút trong đời đều dẫn tới khoảnh khắc này.
Mọi chuyện xảy ra đều có lý do.
Như thể đây chính là định mệnh vẫn luôn chờ đợi chị.
Chị biết mơ mộng về "hạnh phúc trọn đời" nghe thật ngốc,
nhưng đó chính là cảm giác của chị hiện tại.
Được rồi, vào việc thôi.
"Vào việc thôi" á?
- Này, cấm phân tích. - Em có phân tích đâu.
Em thấy hay mà. Cảm ơn anh.
- Không ngửi nổi mùi cà phê luôn ấy. - Xin lỗi.
Chúng ta cùng tới đây vào một ngày đẹp trời
để chứng kiến và ăn mừng lễ thành hôn của Nate và Lisa.
- Em thề sẽ yêu và săn sóc anh… - Tua đây.
- Không sao. Em xem lời thề cũng được. - Em xem sau.
Thế đã học được hết mọi tinh hoa chưa?
Em muốn xem thôi mà.
Để tránh làm giống vậy một cách kỳ quặc
và làm mọi người không thoải mái.
Thực ra tôi là người đầu tiên quay ở địa điểm này.
Quay cho phim Pack Up Your Sorrows: The Mimi Farina Story.
- Đẹp không cơ chứ? - Đám cưới này sẽ khác.
Em muốn phải thật hoàn hảo.
Trời có mưa làm mọi người ướt sũng
- thì cũng hoàn hảo sẵn rồi. - Thế mới chuẩn bị lều.
Kể cả khi ban nhạc chơi dở tệ và đồ ăn ôi thiu.
Thế nên mình mới chỉ phục vụ món khai vị.
Tôi mê cái cách đám cưới xóa nhòa quá khứ như một lớp sơn lót trắng.
Đeo cái mạng che mặt lên thì cô ả lẳng lơ nhất quả đất
cũng trở thành nàng ngây thơ.
Em nôn mất.
Xin lỗi nhé. Tại mùi cà phê à?
Em ổn không, Bren?
Khỉ thật!
Ừ, bà ấy lại nói khác đấy.
Ai muốn ăn cá ngừ nào?
Chứa thủy ngân đấy!
- Ông đúng là đồ ngốc! - George?
Tôi cho ông thủy ngân.
Trong máu chúng ta đã đầy thủy ngân rồi.
Sông suối nhiễm độc, nước đầy thủy ngân.
Đại dương cũng ô nhiễm rồi!
- Dượng George. - Không!
Không!
Không!
Tôi không hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra.
Tôi cứ tưởng hai đứa hòa thuận lắm.
Chưa từng có xích mích.
Tôi thực sự không hiểu.
Có nhiều chuyện trên đời…
Ta sẽ chẳng bao giờ hiểu tại sao chúng lại xảy ra.
Nhưng thật bất công. Con bé mới bắt đầu sống đúng với bản thân
lần đầu tiên trong đời.
Vâng, khổ thật…
Khi người ta vừa mới bắt đầu lại như thế.
Tôi biết mà.
Chồng bà đang mắc một chứng bệnh
có tên trầm cảm loạn thần.
Gặp ảo giác, hoang tưởng và ảo tưởng đều là triệu chứng.
Thường sẽ có kết quả điều trị tốt khi kết hợp
thuốc chống trầm cảm ba vòng và thuốc chống loạn thần.
Nhưng sao lại bị thế?
Bất cứ sự kiện căng thẳng nào cũng có thể gây bệnh.
Người nhà qua đời, áp lực ở chỗ làm, xung đột trong hôn nhân.
Nhưng khi gặp tôi ông ấy vẫn ổn mà.
Ông ấy rất… dễ mến.
Bệnh có thể tạm khỏi và tái phát trong suốt cuộc đời,
và theo con gái của bệnh nhân
thì chồng bà đã có tiền sử bệnh tâm thần từ lâu.
Tôi muốn cho bệnh nhân bắt đầu uống thuốc ngay
và cho ông ấy ở đây vài ngày để theo dõi
xem phản ứng với thuốc thế nào.
Tôi khá ưng cô Janine. Anh nghĩ sao?
- Về cái gì? - Cô chị gái ấy.
Tôi nghĩ cô ấy là người tốt.
Chắc là thế. Cô ấy đang sốc
nên cũng khó mà đoán được đi hẹn hò thì sẽ như thế nào,
- nếu đấy là điều cậu muốn hỏi. - Trời.
Anh ta làm gì thế, đâm vào mắt cô ấy à?
Kết cục của mấy cặp đôi không học cách giải quyết bất hòa đấy.
"Ricky, anh có đó không?"
- Ricky? - Thôi chết.
Tôi phải xử lý cô này đã.
- Cô nào? - Một cô tôi hẹn hò vài buổi ấy mà.
Vậy sao?
Mừng cho cậu, anh bạn ạ.
- Giờ phải chia tay đã. - Qua tin nhắn á?
Ừ, tôi không muốn chơi đùa cô ấy.
Anh thấy sao?
"Anh đang tìm một người có thái độ sống tích cực hơn".
Có hơi tàn nhẫn đấy.
Cho mà rút kinh nghiệm lần sau. Cô này ủy mị lắm.
Cậu chu đáo quá, Ricky.
Đáp ứng thuốc không được tốt như chúng tôi mong đợi.
Tôi và George đã thảo luận
và thống nhất rằng lựa chọn tốt nhất là liệu pháp SĐ.
- SĐ? - Là gì…
Liệu pháp sốc điện.
Điều trị sốc điện?
Không tệ như cái tên đâu.
Đại loại là kích dòng điện nhẹ vào não để phục hồi dây thần kinh thôi.
Nhưng không phải là…
Liệu pháp rất hiệu quả với dạng trầm cảm này.
Các cách khác đều không ổn.
George?
- Bác ấy sao rồi ạ? - Khá hơn nhiều rồi.
Họ nghĩ là chỉ cần thêm vài lần nữa thôi.
Tối nay ư? Ông ấy vẫn đang ngủ mà.
Nửa tiếng nữa là sẽ dậy.
Có thể sẽ bị buồn nôn hoặc nhầm lẫn, nhưng tối nay là về được rồi.
- Cậu chắc chứ? - Không sao đâu.
Trường hợp xấu nhất là tạm quên mất vài chuyện,
No comments yet. Be the first to leave one.