The first 200 lines.
Max?
Max, chú đây.
Max, chú muốn cháu đi cùng chú, nhưng cháu cần phải im lặng.
Không được tạo tiếng động dù có gì xảy ra.
Cháu có hiểu không?
Các cháu ổn chứ?
Chết tiệt.
Bố!
Không. Bố ơi.
Ari.
Cả cuộc đời, tôi đã phải chạy trốn.
Nó là tất cả mọi thứ tôi biết.
Và tôi luôn biết về một sự thực duy nhất.
Nó là thứ duy nhất bạn phải nhớ lấy.
Thứ duy nhất bạn cần tin tưởng.
Không quan trọng mọi việc sẽ tệ thế nào,
sẽ luôn luôn có một lối thoát.
Max, tỉnh đi.
Dậy rồi.
Chậm lại đi.
Tớ đang vội.
Tớ giúp được gì nào?
Không.
Được thôi.
Nhớ dọn dẹp sau khi xong. Cậu không phải người duy nhất sống ở đây.
Cậu được đấy, MẸ ạ.
Chào buổi sáng, ban mai.
Iggy có chuyện muốn nói với cậu.
Về hàng hóa.
Cậu ấy đã tính toán cái dự án dài kì cả buổi sáng đấy.
Ừ, tớ thì cần ăn sáng trước đã.
Chọn được đấy.
Cậu đúng. Một bánh là ăn vặt, hai bánh thì thành bữa ăn.
Đúng.
Cách đây 5 dặm.
Chị chỉ mong thoát khỏi cái nhà này.
Em thấy chị hay có mấy cái ý tồi tệ...
nhưng cái này đang là cái tệ nhất đó.
Sao nào? Không có vẻ là sẽ có ai biết chuyện ư?
Chị sẵn sàng đặt cược mạng sống chỉ vì một cái áo sao?
Chị sẽ về trước khi ai đó kịp nhận ra.
Chị đang đùa em chắc?
Thật hả, Nudge?
- Cậu tỉnh rồi. - Đừng giỡn mặt với tớ.
- Ý cậu là gì? - Tớ biết rồi.
Đừng nhìn nó.
Ra khỏi đầu chị mày ngay, con chuột nhắt này.
Này, để Angel yên, không phải lỗi của em ấy.
Chị đang lên cái kế hoạch ngu ngốc ấy.
Lời nói từ thằng đần đang làm quả bom trên bàn ăn sáng kìa.
Đó là bom sao? Một quả bom thật sự ư?
Không.
Đừng lo. Nó không nguy hiểm gì cả.
Chỉ cần 2 mảnh này không chạm nhau thì quả này có thể tắt được.
Oh, hiểu rồi. Đừng lo. Hoàn toàn ổn.
Nếu chúng tìm thấy ta, chúng sẽ phái những kẻ xóa sổ.
Những kẻ có thể xé nát bức tường này chỉ bằng tay trần.
Em xin lỗi khi nghĩ rằng ta cần phải có thêm chút hỏa lưc.
Phải, chúng sẽ chả phải gửi lũ xóa sổ...
nếu em làm thay chúng làm việc đó bằng cách cho cả lũ xuống mồ trước.
Còn cậu,
cậu thực sự định đặt tất cả mọi người vào nguy hiểm chỉ để vì đi mua sắm sao?
Thư giãn đi. Có gì to tát chứ? Tớ sẽ trở lại ngay...
trước khi cậu biết là tớ đã đi.
Tớ thấy mệt mỏi khi suốt ngày bị giam trong cái nhà này.
Thế cậu có kế hoạch gì nếu bị bắt?
Tớ quá nhanh để bị bắt.
Cậu nghĩ mình nhanh?
Vậy để tớ nói cậu điều này, Nudge.
Tớ nhanh hơn, lớn hơn, mạnh hơn.
Và nếu cậu có bao giờ nghĩ về việc...
tự mình rời khỏi căn nhà này lần nữa,
tớ sẽ hạ cậu xuống rất mạnh đến mức cậu còn không biết cái gì vừa đánh cậu đâu.
Được rồi, John Wayne.
Nhìn gì thế?
Cậu không phải khắt khe với họ như vậy.
Phải có người chịu trách nhiệm quanh đây chứ.
Mọi chuyện nghe có vẻ tốt.
Nghe trộm nữa sao?
Tớ có thể mù,
nhưng lại không thể phủ nhận rằng tớ nghe tốt hơn cậu.
- Cậu muốn nói chuyện với tớ? - Phải đó.
Ừ thì, quyết định là ta không phải chết đói vào ngày mai,
nhưng giữa lượng thực phẩm và số tiền mà Jeb để lại cho ta,
ta chỉ đủ cho nhiều nhất là 6 tháng.
Tuyệt, chừng đó đủ thời gian cho ta nghĩ ra kế hoạch gì đó.
Kiểu gì? Ăn trộm? Hay làm nông dân?
Có thể đây chính là lúc để ta rời đi.
Ta sẽ không đi.
Có thể ta không còn lựa chọn đâu Max.
Thay đổi sẽ đến dù ta đã chuẩn bị hay chưa.
Phải, tớ đồng ý với Iggy vụ này.
Tớ không thể đổ lỗi cho Nugde hay người khác...
khi muốn ra ngoài để trải nghiệm nhiều hơn.
Những đứa trẻ này cần nhiều điều khác, Max.
Những thứ bình thường như kết bạn hoặc là thấy thứ khác...
ngoài phạm vi căn nhà.
Ừ, ít nhất họ không bị nhốt trong lồng.
Ta sẽ không đi đâu cả.
Jeb cho ta ở đây có lí do cả. Chú ấy biết ta sẽ an toàn.
Cậu vẫn nghĩ rằng chú ấy sẽ quay lại, phải không?
Sao cháu có thể tự làm điều này khi không có chú?
Cháu là thủ lĩnh của họ, Max.
Chỉ ra con đường và họ sẽ đi theo.
Chị sẽ lên tầng.
Được rồi.
Chị ấy để nó ở đâu?
Được thôi. Anh không cần em giúp.
Anh sẽ tự tìm lấy.
Hoặc chỉ cần làm thêm cái khác là được.
Chào.
- Chào. - Chào.
Cậu ổn chứ?
Tớ ổn.
Tớ biết cậu nghĩ Max không quan tâm.
Nhưng cậu ấy có đấy.
Tớ không cần Max thành mẹ tớ. Tớ có thể tự lo được cho bản thân.
Không. Không ai trong chúng ta có thế.
Chúng ta cần nhau.
Tớ chỉ muốn làm một đứa trẻ bình thường.
Muốn đi ra ngoài, vui vẻ, có một cuộc sống.
Ta không thể, Nudge.
Dù cố gắng thế nào, ta ko thể.
Ta không thể mạo hiểm để bị lộ hành tung.
Max chỉ quan tâm đến cậu ta.
Cậu ta có kế hoạch riêng, tớ phát mệt vì phải theo nó.
Nếu cậu nghĩ Max không quan tâm thì cậu sai rồi.
Cậu ấy có mà.
Rồi, tớ biết cậu ta quan tâm.
Tớ chỉ không muốn ở đây vì chỉ vì ta sợ hãi.
Tớ phát ốm vì sự sợ hãi này...
Ta còn đợi gì nữa?
Chúng có thế nghe thấy không?
Giữ nguyên vị trí.
Angel.
Angel!
- Angel! - Angel!
Angel!
Angel!
Angel!
Angel!
Angel.
Họ không muốn mày nữa, Max.
Họ chỉ muốn Angel ngọt ngào quý giá của mày.
Ari.
Chào.
Muốn chơi không?
Cậu đang vẽ gì vậy?
Đây là nơi chúng tớ sẽ đi khi thoát ra ngoài.
Trông hay đấy.
Họ là ai?
Là gia đình tớ.
Là bố mẹ cậu à?
Bọn tớ không có bố mẹ. Chỉ có chúng tớ thôi.
Người này là ai?
Đó là Jeb.
Sao cậu lại vẽ bố tớ?
Ông ấy chăm sóc chúng tớ.
Ông ấy chăm sóc tất cả.
Ông ấy đang làm việc gì đó rất lớn.
Ông ấy sẽ cứu thế giới.
Công việc đó rất quan trọng.
Cậu có thấy ông ấy nhiều không?
Hằng ngày.
- Ari. - Tớ phải đi.
Ari...
Vùng này là vùng cấm.
Nhưng tại sao?
Con biết luật mà.
Con bé rất đặc biệt.
Con hiểu ko? Giờ, đi đi.
Chào, Max.
Max!
Angel. Em ấy đâu?
Không biết.
- Cậu có tìm thấy chúng? - Không.
Chúng chắc phải có máy bay.
Sao chúng tìm được ta?
Quan tâm làm gì. Ta phải giành lại em ấy.
Chúng đưa em ấy đi đâu?
Trường học.
Không.
Ta phải quay lại đó.
Ta còn không biết nơi đó ở đâu.
Jeb biết.
Này, nhìn cái này đi.
Cái gì vậy?
Nhìn đây.
Được rồi, chú ấy đánh dấu một con đường, điểm cuối ở căn nhà,
và bắt đầu từ thung lũng chết.
Không có gì ở đó.
Theo Jeb thì không phải thế.
Tớ khá chắc là nó đấy. Tớ nhớ ta từng lái xe qua cồn cát.
Nếu rời khỏi bây giờ, ta sẽ đến đó trong 1 ngày rưỡi.
Đây, có chỗ nghỉ tại gần hồ Mead.
Điểm dừng giữa đường. Ta sẽ nghỉ ở đó qua đêm.
Ai biết chúng sẽ làm gì em ấy đến lúc đó?
Angel rất mạnh mẽ, em ấy sẽ tìm ra cách giữ vững đến khi ta đến.
Vậy còn chờ gì nữa? Đi thôi.
Em sẽ không đi.
No comments yet. Be the first to leave one.