The first 200 lines.
Ta không cần là một căn phòng- để bị hồn ám- Ta không cần là một ngôi nhà- Trí não có những ngưỡng cửa- vượt trội hơn- Mọi vật chất
Bản thân ta được giấu kín phía sau ta- Nên hoảng sợ nhất- Tên sát nhân lẩn trốn trong mái nhà ta- Là ít đáng sợ nhất. -Emily Dickinson
Tôi nghĩ về tất cả những điều
đã được viết về tôi.
Rằng tôi là một con quỷ cái vô nhân tính.
Rằng tôi là một nạn nhân của sự hèn hạ,
bất chấp ý nguyện của tôi và sự nguy hiểm đến tính mạng tôi.
Rằng tôi đã quá ngu dốt để biết phải nên hành động thế nào,
và án treo cổ của tôi là không chính đáng.
Rằng tôi ăn mặc đẹp và chỉnh tề,
rằng tôi đã trộm từ một người phụ nữ đã chết để có thể trông được như vậy.
Rằng tôi là một người ủ rũ
với tính hay gây gổ.
Rằng tôi có dáng dấp của một người
cao quý hơn thân phận thấp hèn của tôi.
Rằng tôi là một cô gái ngoan với tính tình dễ bảo
và không có ý hại ai cả.
Rằng tôi gian xảo vào quỷ quyệt.
Rằng tôi khờ dại
và chỉ hơi khá hơn so với một con ngốc.
Và tôi tự hỏi,
làm sao tôi có thể là tất cả những điều này trong cùng một lúc?
--Alias Grace-- Dịch bởi Trần Khánh An Fixed bởi Der Fuhrer
Tôi đã là một tù nhân ở Nhà Giam Kingston
suốt 15 năm nay.
Tôi đã bị kết án giết người khi còn rất trẻ.
Mặc dầu vào lúc đó tôi nghĩ mình đã là một thiếu nữ trưởng thành.
Mỗi ngày tôi đều được dẫn đến nhà ông Thống Đốc.
Họ nói tôi đến đó để làm công việc nhẹ.
Đến đây, đến đây nào, các cô.
Mặc dầu hầu hết thời gian tôi chỉ ở đây để là vật soi mói.
Họ nhìn ra mà không trông có vẻ thế, Bác Sĩ,
từ dưới những chiếc nón của họ.
Lý do họ muốn gặp tôi
là vì tôi là một nữ sát nhân nổi tiếng.
hoặc đó là điều đã được viết xuống
Lần đầu tôi nhìn thấy nó tôi đã rất ngạc nhiên,
bởi vì họ chỉ gọi là "nữ ca sĩ nổi tiếng,"
hay "nữ thi sĩ nổi tiếng" hay "nữ diễn viên nổi tiếng,"
nhưng có gì nổi tiếng về việc giết người?
Đều như nhau cả thôi.
"Nữ sát nhân" là một từ rất xấu để được gắn với người mình.
Cái mùi của nó, của từ đó.
Mùi xạ hương và sự áp bức, như những bông hoa đã héo trong lọ.
Đôi lúc vào tối, tôi lại thì thầm nó với chính mình.
Nữ sát nhân. Nữ sát nhân.
Nó có tiếng xào xạc như một chiếc váy vải taffeta kéo lết trên sàn.
"Kẻ sát nhân" chỉ tàn bạo một cách đơn thuần.
Nó chỉ như một chiếc búa hay một khối kim loại.
Tôi thà là một nữ sát nhân còn hơn là một kẻ sát nhân,
nếu đó là lựa chọn duy nhất.
Việc ngài đến Kingston
gợi lên nhiều sự phấn khởi, bác sĩ Jordan.
Những ai muốn tôi được ân xá đều tin rằng
một bản báo cáo từ ngài có thể trả lại tự do cho tôi.
Ngài được đánh giá cao hơn nhiều so với những bác sĩ khác
đã đến xét nghiệm tôi trong những năm qua.
Yên nào, Grace.
Bác sĩ Smith chỉ cần lấy số đo chính xác thôi.
Chẳng việc gì phải sợ cả.
Họ nghĩ ngài có thể tìm ra những đáp án
mà những người khác không thể.
Tôi sẽ cẩn thận nếu tôi là anh.
Cô ấy đã giết hai người trong máu lạnh.
Cô ấy vào đây là có lý do.
Chào buổi sáng, Grace.
Tôi hiểu là cô sợ bác sĩ.
Tôi phải nói cho cô ngay bản thân tôi cũng là một bác sĩ.
Tên tôi là bác sĩ Jordan. Bác sĩ Simon Jordan.
Tôi đoán ngài đến đây để lấy số đo đầu tôi.
Tôi không dám mơ đến chuyện đó.
Ngài có phải là người Mỹ?
Ngài có phải vị bác sĩ họ cử đến đây để viết bài báo cáo?
Vâng.
Ngài có một túi đồ nghề đựng dao trong đấy?
Không.
Tôi không phải là kiểu bác sĩ thông thường.
Tôi không mổ xẻ gì cả.
Cô có thấy sợ tôi không, Grace?
Còn quá sớm để nói.
Cho cô này.
Tôi không phải là chó.
Không, Grace, tôi có thể thấy cô không phải là chó.
Có gì vậy, Grace?
Nó có mùi ngoài trời.
Cô có biết đó là gì không?
Một quả táo.
Và quả táo gợi cô nhớ đến điều gì?
Chúng ta sẽ lấy ai đây?
Tôi xin lỗi ngài. Tôi không hiểu ý ngài.
Tôi nghĩ cô hiểu ý tôi đấy.
Bánh táo.
Ah. Một thứ cô ăn.
Well, tôi mong là vậy, thưa ngài.
Quả táo là để làm vậy cơ mà.
Có loại táo nào mà cô không nên ăn không?
Một quả táo hư, tôi nghĩ vậy.
Ngài có phải là mục sư không?
Không. Tôi không phải là mục sư.
Tôi là bác sĩ, nhưng không làm việc về cơ thể,
mà là về đầu óc.
Bệnh về đầu óc và não,
và thần kinh.
Không.
Tôi sẽ không quay trở lại nhà thương điên đâu.
Người phàm không thể chịu nổi nơi đó.
Họ hoạt động tự do, thưa ngài.
Họ không lắng nghe lý lẽ ở đó, thưa ngài.
Và đó là lý do tôi ở đây.
Để lắng nghe lý lẽ.
Nhưng nếu tôi lắng nghe cô, thì cô phải nói chuyện với tôi.
Ngài sẽ không tin tôi đâu.
Dù gì đi nữa, mọi chuyện đều đã được quyết định,
và lời tôi nói sẽ chẳng thay đổi được điều gì.
Ngài nên hỏi những tên luật sư hay thẩm phán,
hay những tên nhà báo,
họ dường như biết câu truyện của tôi còn tốt hơi tôi.
Dù sao đi nữa, tôi cũng đã mất hẳn đi một phần ký ức của mình.
Họ chắc đã phải nói với ngài điều đó.
Tôi muốn giúp cô, Grace.
Nếu như cô cố nói, tôi sẽ cố lắng nghe.
Ý định của tôi hoàn toàn mang tính khoa học.
Không chỉ riêng gì vụ giết người.
Có lẽ tôi sẽ nói dối ngài.
Có lẽ cô sẽ làm thế.
Có lẽ cô sẽ làm thế mà không có chủ ý,
Có lẽ cô sẽ cố tình làm thế.
Có lẽ cô là một kẻ nói dối.
Có những người đã bảo tôi là vậy.
Đó là cơ hội chúng ta phải đánh liều.
Liệu họ có dẫn tôi lại về nhà thương điên?
Không!
Hay liệu họ có giữ tôi lại trong buồng biệt giam
với chẳng có gì để ăn ngoại trừ bánh mì?
Tôi hứa với cô
rằng miễn là cô vẫn tiếp tục nói chuyện với tôi,
và không trở nên bạo lực, cô sẽ vẫn ổn cả thôi.
Tôi có lời hứa của ngài Thống Đốc.
Hãy đợi đến ngày mai vậy.
Quả táo của cái cây tri thức
là ý ngài muốn nói, bác sĩ Jordan.
Thiện và ác. Đứa trẻ nào cũng có thể đoán ra được.
Tôi đã nghĩ, "Em ấy về nhà và tự bảo với chính mình,
"'Tôi chọc ngón cái vào và rút ra một quá mận.
"Tôi thật là một đứa bé ngoan.'"
Nhưng tôi sẽ chẳng là quả mận của một ai cả.
Mày bây giờ là con phò của bác sĩ rồi, phải không,
Grace Marks?
Con phò của bác sĩ.
Im lặng!
Anh đã phát hiện được điều gì hôm nay
khi anh xét nghiệm Grace?
Tôi tin rằng để tiếp cận sự thăng hoa
trong giấc mơ và ký ức của bệnh nhân.
Điều quan trọng là cần xây dựng lòng tin trong mối quan hệ với bệnh nhân
và điều này thường không xảy ra chỉ trong một cuộc gặp mặt.
Mmm.
Rất nhiều người trông số chúng tôi,
đặc biệt những ai trong Hội Đồng
muốn ân xá Grace Marks,
họ rất nóng lòng muốn thấy Grace được thả tự do
càng sớm càng tốt.
Cô ấy đã tàn tạ quá lâu ở trong tù
cho một người còn quá trẻ và mỏng manh
vào thời điểm bị kết án.
Khi nào hội đồng chúng tôi mới có thể được nhìn thấy bản báo cáo của anh?
Tôi có vài câu hỏi về phiên tòa.
Tôi đến chỗ máy bơm nước, và trên đường quay về,
Tôi thấy McDermott kéo lê Nancy dọc sân
từ đằng sau ra phía trước bếp.
Khi cô ấy mới bị bắt, Grace bảo
rằng cô ấy không biết Nancy đã ở đâu.
Nhưng tại phiên tòa...
Anh ấy bảo rằng sẽ tốt hơn nếu ta làm nó cho xong.
"Đến đây và mở cửa sập ra đi
"và tôi sẽ quẳng cô ta xuống hầm."
Cô ấy khẳng định rằng đã thấy McDermott
cầm tóc Nancy kéo lê cô ấy,
và quẳng cô ấy xuống cầu thang.
Vậy à?
Tôi lại không nhớ.
Cô ấy... cô ấy có nói cô ấy rất tiếc Nancy đã chết .
Ai cũng có thể nói vậy.
Tôi nghĩ vậy.
Và còn nữa, ta có lời khai của McDermott
ngay trước khi hắn bị treo cổ.
Hắn nói rằng Grace đã thắt cổ Nancy
với chính chiếc khăn tay của cô ấy.
Hắn ta đã đã có
nhiều lời khai khác nhau
và hơn nữa hắn ta khét tiếng là một kẻ nói dối.
Grace Marks bắt tôi làm vậy!
Cô ta là con phò.
Kẻ sát nhân!
Theo một phía cạnh khác...
Treo cổ cô ta!
Chỉ vì một người được biết là hay nói dối,
không có nghĩa là anh ta sẽ làm vậy.
Sự dò hỏi này có làm ông thấy phiền không?
Hmm. Không đâu, bác sĩ Jordan.
No comments yet. Be the first to leave one.