Ondine

Ondine

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Ondine 2009
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

other
Published on: 2011-11-01
Downloads: 60
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

ONDINE Dịch phụ đề: QKK

Chúa ơi.

Ngoài đó có ai không? Tôi cần giúp.

Cô còn sống.

Được rồi.

Được rồi. Không sao!

Cô không sao.

Không sao rồi.

Cô sẽ sống. Cô đứng được không? Coi nào.

Coi nào. Ôm chặt tôi.

Được rồi...

Được rồi.

Anh nói tôi còn sống... là sao?

Cô đang ở trên một chiếc thuyền. Thuyền của tôi.

- Tại sao tôi ở trên thuyền của anh. - Cô phải nói cho tôi biết chớ.

Có sao không?

Tôi đã chết rồi. Rõ ràng là tôi đã chết rồi mà.

Không. Không chết đâu. Bây giờ cô sống rồi.

- Tại sao? Tại sao tôi còn sống? - Tôi không biết. Cô ở trong lưới của tôi.

- Lưới? - Phải. Cô đã chết đuối.

Cô đã uống nước. Bị chìm. Đừng hỏi tôi tại sao.

- Coi nào. Cô có lạnh không? - Lạnh.

Coi nào. Ôm chặt tôi. Đứng dậy. Đứng dậy.

Được rồi.

Coi chừng dưới chân.

- Choàng vô cho ấm. Cô cần đi bệnh viện. - Không!

- Tại sao không? - Bởi vì tôi không sao.

Cô phải gặp bác sĩ.

- Sau một chuyện như vầy! - Không, không được!

- Tôi không muốn gặp ai hết. - Vậy tôi đi chỗ khác nghe?

- Anh thì không sao. - Tôi thì không sao...

Cám ơn.

- Nói lại coi? - Ai cũng nói vậy mà.

- Tôi thì không. - Tại sao không?

Tại vì... anh đã câu được tôi.

Chào anh?

Chúa ơi. Đúng là cô không muốn gặp ai.

Cô tên gì?

- Tôi không biết. - Cô té xuống biển và bị mất trí nhớ à?

- Có lẽ. - Tôi cũng có nghe chuyện đó.

- Vậy sao? - Người ta bị đập vô đầu.

Quên hết. Rồi tự nhiên nó trở lại, vậy đó.

Anh tên gì?

Tôi tên Syracuse, nhưng người ta gọi tọi là Circus (Xiếc).

Tại sao?

Để bông đùa, nói tôi là một thằng hề.

- Một thằng hề... trong gánh xiếc? - Đại loại như vậy.

- Chắc tôi nên gọi anh là... Syra... - Syracuse.

Được rồi. Để tôi đưa cô đi bệnh viện. Tôi có một chiếc xe trên bờ.

Không!

- Cô có phải là một người tỵ nạn không? - Sao?

Cô đã bơi từ Á Rập tới đây hả? Đúng là bơi xa dữ.

Thôi hãy để tôi đi.

Cô muốn chết đuối thiệt sao?

- Tôi không thể chết hai lần. - Phải, nhưng cô có thể chết thiệt một lần.

Làm ơn đi. Tôi không cần bệnh viện.

Tôi biết một chỗ. Ở đó sẽ không ai thấy cô.

Coi nào.

- Chỗ này là của ai? - Trước là của mẹ tôi.

- Bả đã sống ở đây à? - Tới rồi đi.

- Bả cũng là một người... cô độc. - Cô độc?

Cũng hơi giống như cô. Bả không thích gặp người khác.

Tại sao?

Bả cũng giống như dân du mục.

- Bây giờ bả ở đâu? - Bả đã về với Đấng Sáng Tạo.

- Anh muốn nói bả đã chết? - Phải.

- Giống như tôi. - Cô chưa chết.

Chưa. Nhưng đáng lẽ tôi đã chết.

Đây có ít sandwich. Bữa trưa của tôi.

Với mẻ lưới lạ lùng hôm nay, tôi đã quên ăn rồi.

Cám ơn.

Rồi, bây giờ tôi để cô ở đây nghe?

- Nếu anh phải đi. - Tôi phải đi. Phải đi đâu đó.

Được.

Được?

- Nó chờ lâu rồi. - Anh xin lỗi. Có chút chuyện.

- Giờ hẹn là 6 giờ. Nó đang bực. - Để anh giải thích với nó.

Con gái sao rồi?

- Tạm biệt, Mẹ. - Anh lúc nào cũng lôi thôi, phải không?

Phải. Đó là bệnh di truyền.

Rồi, lên xe.

- Có gì lạ lùng hay phi thường không? - Sao lúc nào Cha cũng nói vậy?

Cha không biết, Annie. Cái đó... cũng như một điều ước vậy.

- Một điều ước? - Phải, là có một điều lỳ lạ...

...hay phi thường có thể xảy ra.

Không, Cha, không có gì lỳ lạ hay phi thường hết.

Vậy cũng tốt.

- Chào. - Chào bà.

- Bác sĩ Hannon có đây không? - Không, ổng vừa mới đi.

- Tôi tưởng ổng có ở đây. - Có chút chuyện. Ở Cork.

- Lần này bao lâu? - Cũng như mọi khi.

Khoảng một tiếng rưỡi. Nó có cuốn sách nào không?

Không. Có lẽ tôi sẽ kể chuyện cho nó nghe.

- Nếu cần thì gọi tôi ở bên trong. - Được.

Rồi... nói đi.

- Nói gì? - Cha đã nói là sẽ kể chuyện cho con nghe.

Được.

Ngày xưa có một thời...

Sao lúc nào cũng phải có "Ngày xưa có một thời"?

À, đó là cách những câu chuyện bắt đầu.

- Và đó là một thời tươi đẹp. - Phải... đó là một thời tươi đẹp.

Và cũng là một thời không tươi đẹp.

- Con cảm thấy sao, cưng? - Đừng quan tâm tới con. Kể đi.

Ngày xưa có một thời... có một người ngư phủ.

Và ổng đang kéo lưới... và đó là một ngày như mọi ngày.

- Và? - Và gì?

- Cổ là gì? - Cổ là gì?

- Có phải là một nàng tiên cá? - Không. Cổ không phải là một nàng tiên cá.

- Hay là một nàng hải cẩu? - Nàng hải cẩu là gì?

Một kiểu người hải cẩu. Cha nghe họ hát ngoài ghềnh đá.

- Ai nói với con chuyện đó? - Cô giáo.

Cổ lên bờ. Lột bỏ lớp da hải cẩu.

Và sống trên đất liền cho tới khi biển gọi cổ về.

À, cổ không có lớp da hải cẩu. Cho dù nó ra sao.

- Cổ chỉ nhớ là mình bị chết đuối. - Và?

- Và... vậy thôi. - Đúng là một câu chuyện chán ngắt.

Phải, có lẽ vậy.

Còn nhớ cái thứ chúng ta đã đặt hàng của CRC Không?

- Cái gì? - Để cô cho cháu xem.

Đây...

Cháu nên nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt cho tới khi chúng ta chữa lành cho cháu.

- Được không? - Được.

- Bây giờ con có năng lượng rồi, Annie. - Năng lượng.

Nhìn nè, dượng Alex.

Quào.

- Đi êm lắm. - Cha con mua cho con đó à?

- Không. CRC. - À, hiểu rồi.

- Đánh cá khá không, Circus? - Là Syracuse.

- Syracuse, đánh cá khá không? - Cũng thường. Hẹn gặp lại con nghe.

- Chừng nào? - Ngày mai.

- Vậy, anh có gặp bác sĩ chưa? - Ổng không có ở đó.

- Bởi vì anh đã tới trễ, đồ ngốc. - Đồ hề.

Phải, đồ hề. Ổng đã làm xét nghiệm. Nó cần một quả thận.

- Một cái gì đó... biết nói sao? - Tương thích.

- Anh có hiểu nó là gì không? - Nó phải là thứ thích hợp nhất.

Là cùng nhóm máu, đồ hề. Đáng lẽ anh phải hỏi ổng mấy thứ đó.

Tạm biệt.

Vẫn còn ở đây à?

- Anh nghĩ tôi sẽ đi sao? - Không. Tôi chỉ tưởng là mình đã mơ.

Anh đã mơ thấy anh câu được tôi?

Đại loại như vậy.

- Vậy bây giờ anh còn mơ không? - Đó là cái áo của mẹ tôi.

- Xin lỗi. Tôi phải giặt áo của mình. - Không giống như giấc mơ.

- Không à? - Không. Mẹ tôi, bả lớn con.

- Và hơi vụng về. - Vụng về?

Phải, bả không giống cô.

- Tôi cũng có thể vụng về. - Ai cũng có thể.

- Anh đi đánh cá à? - Phải.

- Biết đâu tôi có thể câu được một cô nữa. - Một cô gái khác giống như tôi?

Phải. Có khi biển đầy các cô gái.

- Tôi đi theo được không? - Không.

- Tại sao? - Tôi tưởng cô không muốn gặp ai.

- Tôi có thể trốn nữa. - Và đó là một vận xui.

- Một cô gái trên thuyền là vận xui? - Cho việc đánh cá.

Gần đây anh có gặp vận may không?

Không.

Thôi được rồi. Lên đi.

Bài hát mà cô hay hát đó là gì?

- Chỉ là một bài hát. - Nhưng cô nhớ nó phải không?

- Tôi phải nhớ. - Cô nhớ tên cô chưa?

- Anh có thể gọi tôi là Ondine. - Dễ thương đó.

- Nó có nghĩa gì? - Nàng tới từ dưới nước.

Ondine có nghĩa là "nàng tới từ dưới nước"?

Không. Ondine là cô gái tới từ dưới nước.

- Từ khi nào? - Lâu lắm rồi.

Cô muốn giúp không? Khiêng cái lồng đó lại đằng kia.

Đằng kia.

- Nó trống rỗng. - Thì nó là vậy.

- Có ai ăn trộm hết rồi hả? - Hy vọng là không.

- Chúa ơi. - Gì?

- Cô đang chơi ma thuật hay gì? - Không có.

Cô vừa làm gì?

- Tôi... tôi hát. - Phải. Tôi biết. Xuống đây.

Hát lại được không?

Chúa ơi... cô đem lại vận may.

- Vận may? - Chưa từng có nhiều vậy.

- Ai cũng cần vận may. - Đúng vậy. Nhưng không phải ai cũng có.

- Có khi bây giờ tới lượt anh. - Vậy thì hay quá.

Rồi, lại đây. Giúp tôi trói càng chúng lại.

Rồi, để một cái giữa hai chân để nó đừng kẹp cô.

Rồi chỉ cần cột cái kia như vầy.

- Anh sẽ làm gì với chúng? - Cô nghĩ sao?

- Ăn hả? - Không. Đem bán.

- Anh vẫn luôn bắt được nhiều vầy à? - Không. Hầu như chưa bao giờ.

Rồi. Của cô đây.

Hai càng đây. Cầm cái đó.

Không phải do bài hát của cô, cô biết đó. Không thể vậy được.

- Không. - Nó đã có sẵn trong lồng rồi.

Coi chừng.

Sao anh lại bỏ xuống?

Để dành cho những ngày mưa. Ta sẽ bán mấy con kia.

Chúng ta sẽ bán được khá lắm đây.

- Chúng ta? - Cô cũng có phần.

Cô đã hát. Chỉ cần đừng đi khắp thị trấn hát cho mọi người nghe.

Hãy đi xuống cửa hàng, ta sẽ bán được 10 euro một cân.

Tôi không muốn gặp ai hết.

Cô đã gặp tôi rồi.

Anh là người duy nhất.

Được.

- Khỏe không, Mary. - Cũng được, Circus.

More Vietnamese subtitles for Ondine

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left