Age of Consent

Age of Consent

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Age of Consent 1969 dvdrip XviD-CycLOPS
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
XviD
Published on: 2010-09-23
Downloads: 28
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

TUỔI THÀNH NIÊN Dịch phụ đề: QKK

Cái đồng hồ OMEGA tự động này đã bị mất trong dãy san hô...

Great Barrier, Bắc Queensland, Úc ...

và đã được tìm thấy 6 tháng sau trong tình trạng hoàn hảo.

PHÒNG TRƯNG BÀY BONYTHON Tầng 30 - Từ 12 giờ tới 9 giờ tối

- Đó là một thành công lớn, ông Morahan. - Phải.

- Để tôi nói với ông Godfrey là ông ở đây nhé? - Không. Để tôi tự tìm hắn.

Mấy cái nhãn đỏ ở dưới góc đó là gì vậy?

Có nghĩa là nó đã được bán rồi.

- Ê, cái này không có nhãn. - Phải.

Không hiểu tại sao cái này chưa được bán.

- Nó là một tấm thảm. - Phải.

Đẹp quá.

Em nghĩ là nó tốt.

Để trước lò sưởi sẽ rất đẹp, anh biết không.

Coi nè, nó không quá lớn và cũng không quá nhỏ.

Anh nghĩ vậy.

- Không biết họ muốn bán bao nhiêu. - Làm sao anh biết?

Vậy, thì hỏi, được không?

Nè, cô...

Tôi muốn hỏi về mấy bức tranh đằng kia.

Không biết nó có giá trị gì không.

Ý tôi là, nó có mắc tiền không?

À, đây là một vấn đề về quan điểm, phải không?

Như các vị thấy, hầu hết đã được bán.

Còn cái đó thì chưa.

- Tôi thích nó. - Phải,

Phải, không có một bức của Brad Morahan nào tốt hơn cái này đâu.

Thật ra thì, cũng có vài người muốn mua, nhưng nó vẫn...

chưa được bán.

Giá bao nhiêu?

Cái này? Để tôi coi lại.

Tai. Tai.

Cái này giá là năm.

Năm, hả?

Năm ngàn đô.

Nó rất đẹp.

Có lẽ các vị muốn bàn bạc lại với nhau.

Sao, em yêu...

Godfrey!

Xin lỗi.

Tôi thấy cái này vẫn chưa bán hả?

Chưa. Đúng vậy.

Vậy, bây giờ thì bán rồi.

Để tôi coi. Ông nói giá là năm, phải không?

Tốt, vậy là xong.

Tôi nghĩ là ông muốn giữ nó cho đến hết cuộc triển lãm.

À, phải. Phải, đúng vậy.

Nhưng không được rồi.

Tôi đã có khách hàng mua nó rồi.

- Bán rồi à? - Phải.

Đúng là thật tuyệt, phải không?

Phải, nó rất tốt.

Tôi không bao giờ hiểu nổi tại sao không có ai mua nó.

Bradley Morahan nghe có vẻ quen.

Có lẽ bởi vì ổng là một người Úc.

- Có vẻ ổng có một tầm nhìn... - Brad! Brad, chờ một chút.

Ổng đó sao?

Nếu lúc đầu khi tôi muốn trở thành họa sĩ, có ai nói với tôi rằng...

cuộc đời tôi sẽ tới nước này, thì tôi đã không bao giờ thèm.

Tôi thà làm thợ sửa đồng hồ còn hơn.

Tôi ngồi đây suốt ngày trong cái phòng tranh khốn kiếp này,

tần mần những thứ tôi làm ra.

Toàn những thứ đẹp, Brad, rất dễ thương.

Đẹp, phải. Giỏi lắm.

Đẹp và giá rẻ.

Godfrey, nhảm nhí quá.

Trên đời này không có họa sĩ nào xứng với cái giá mà anh trả.

Anh chỉ may mắn khi người ta có một lòng tin mù quáng vào những gì mà họ không hiểu.

Anh cần đi nghỉ một chuyến.

Tôi vô nghề vẽ bởi vì đó là cái cách của tôi để diễn đạt những thứ tôi yêu mến.

Ánh sáng, màu sắc, cuộc sống,

con người, nhục cảm.

Nhưng bây giờ tôi không còn cảm nhận được nó nữa.

Tôi tù túng ở trong nhà, và tôi muốn thoát ra ngoài.

Chắc anh nghĩ tôi khó chịu khi nhắc nhở anh,

nhưng tôi phải nhắc cho anh rằng chỉ riêng phần của anh...

trong cuộc triển lãm tháng 11 đã lên tới 30.000 đô.

Và với tình hình hiện nay của anh, tôi tin rằng nó sẽ hữu dụng.

Godfrey, bạn hiền, tôi thấy anh thật ghê tởm.

Lấy sổ phác họa đi.

Anh vẫn không chịu hiểu, phải không?

Đây không phải là một cuộc du lịch để vẽ.

- Cho tôi địa chỉ được không? - Úc.

Phải, tôi biết anh sẽ nói vậy. Chi tiết hơn một chút được không?

Brisbane, phía bắc duyên hải Queensland.

- Đó là nơi gắn bó của tôi. - Nhưng anh còn gắn bó với nơi đó nữa không?

Đó là cái mà tôi sẽ tìm ta.

Báo đây! Báo đây! Mua báo đi!

Thư tín Hằng ngày. Báo đây!

Báo không, thưa ông?

- Báo không, thưa ông? - Tôi không đọc báo.

Ông không cần phải đọc. Dùng để gói đồ cũng được, đồ đần.

Đòn đầu tiên chống giặc hạn hán kinh niên...

đang được tung ra ở quận Emerald.

Công trình xây đập Maraboon, trên sông Nogoa...

với kinh phí 28 triệu đô-la của chính phủ Liên bang vừa được khởi công.

Cư dân ở Trung Queensland nói

đây là một dự án vĩ đại nhất từng có trong vùng.

Dân số đàn bò hiện thời lên tới 2 triệu con,

nhưng với dự án này hy vọng chúng sẽ tăng lên gấp đôi trong vài năm.

Đó là một số bò rất lớn. Hy vọng có đủ nước.

Thu hút sự quan tâm của địa phương là chuyến trở về của

họa sĩ lừng danh thế giới Bradley Morahan.

Một điển hình dân địa phương thành đạt.

Brad đã có cuộc triển lãm đầu tiên ở Sydney năm 1946

và bây giờ có nhiều tranh vẽ ở phòng trưng bày London Tate,

- phòng tranh Richard ở New York... - Brad, nhìn kìa, anh ở trên TV.

...và nhiều phòng tranh khác trên khắp hai bán cầu. Đúng không, Brad?

Phải, đúng vậy, Fred.

- "Đúng vậy, Fred." - Brad Morahan,

như những họa sĩ Úc khác, William Dobell, Sidney Nolan, Arthur Boyd...

- Em không muốn coi cái đó đâu. - Em muốn coi mà.

...phòng tranh huyền thoại White Chapel, đã trở về để thăm lại cảnh cũ...

- Brad, thôi đi! "Đúng vậy, Fred." - Thôi mà.

...để định cư và làm việc.

Thôi mà!

Không! Brad!

Khán giả muốn nghe anh nói, Brad.

Tôi rất vui mừng được trở về Queensland nơi tôi sinh ra.

Tôi không có một kế hoạch nào, chỉ lang thang một chút và nhìn ngắm.

Tìm một bãi biển, có lẽ, và lùng sục nó.

- Giống như Gauguin, hả? - Không, không giống Gauguin.

Giống như tôi.

- A-lô. - Meg, là Nat đây.

- Ai? - Nat Kelly.

Chào, Nat.

Chào, Meg, cô khỏe không? Cho tôi gặp Brad Morahan được không?

Brad Morahan ở đây với tôi? Mắc ôn gì mà anh nghĩ vậy?

Đừng đùa tôi. Nghe đồn là hai người gặp nhau ở quán Leonard tuần rồi...

và biến mất luôn kể từ đó.

Vậy thì tin đồn sai rồi, ngốc ạ.

Vậy nếu hắn có gọi thì nói dùm là tôi đang tìm hắn.

Có thể ảnh sẽ gọi. Có nhắn gì không?

Tôi muốn mời hắn uống bia.

Hàn huyên đôi chút.

- Để tôi nói. - Cám ơn, Meg.

Tạm biệt.

Bạn cũ gặp lại. Nat tìm anh đó.

- Nat, Nat nào? - Nat Kelly.

Có tin đồn chúng ta đã ăn tối với nhau tuần trước và biến mất kể từ đó.

Hắn muốn mời anh uống bia.

Nhắc chuyện ngày xưa.

Anh nhớ hắn rồi. Một anh chàng trẻ tuổi dễ thương.

Dễ thương, nhút nhát, trầm tĩnh nhưng tếu.

Anh bạn, cho tôi qua. Cho tôi qua, làm ơn.

Brad, anh bạn già!

Khỏe không, Brad? Anh cho tôi mượn 50 đô được không?

Chúa ơi, anh làm ăn cũng được quá hả?

Chỉ còn bao nhiêu thôi. - 25 đô được không?

Cũng được. Ê, Susie! Cổ là một người bạn tốt, Susie đó.

Cổ thích vậy, thiệt đó.

Trước hết, hãy tìm chị em nhà Bird, rồi đưa họ tới trường đua,

và ngày mai chúng ta sẽ đưa họ tới Surfers Paradise. Cứ để tôi lo.

Susie, đây là Brad Morahan, một người bạn cũ của tôi.

Hắn là một nghệ sĩ. Cô cứ cởi đồ ra, rồi hắn sẽ làm cho cô thành bất tử.

Cho một vé, làm ơn, tôi đang vội.

Xin lỗi.

Đang ngang sức trên đường đua.

Xấu hổ quá. Đồ bỏ!

- Anh bắt con nào, Brad? - Tôi thắng rồi.

Cá cược! Chán bỏ mẹ!

Ê, Brad, hãy gặp chị em nhà Bird!

Đây là Edna Bird, còn đây là Grace Bird.

- Không, tôi là Grace. - Tôi là Edna.

Chào Brad. Rất vui được gặp anh.

Brad danh tiếng, một trong những người bạn cũ của tôi.

Anh sẽ vẽ chúng tôi thiệt chớ, Brad?

Bây giờ, cái đó cũng còn tùy, các cô, nếu các cô ngoan.

Anh là đồ quỷ sứ, Nat! Phải không, Brad?

Phải, hắn là quỷ sứ, đúng vậy.

Bây giờ, sao các cô không kiếm chỗ nào đứng đi, hả?

Chúng tôi sẽ đi uống rượu, được không?

- Được rồi. Tạm biệt! - Phải.

Chỉ là trò đùa thôi, Brad.

Anh biết phụ nữ với họa sĩ giống nhau như thế nào mà.

Họ chỉ cần cái cớ để cởi đồ.

Thôi, anh phải tìm một cách nào khác để cởi đồ họ.

- Không! Tôi có kế hoạch rồi! - Tôi phải bắt xe lửa.

- Đi đâu? - Checkabarame.

Anh có thể gởi trả tôi 25 đô qua bưu điện.

Nè, bạn hiền, tin tôi đi. Anh sẽ cần một con chim ở Checkabarame. Nếu không anh sẽ phát điên.

Đó là một cái nhà xác. Một đống rác. Một hòn đảo sa mạc.

Anh chỉ toàn nghĩ tới chim. Anh mất trí rồi!

Với tôi thì hoàn toàn khác. Tôi giống như một con lạc đà khi nó cần giao phối.

Nhất là bây giờ, sau một tuần ở Brisbane.

Một ngày nào anh sẽ hết điên.

Ồ, không, không đâu! Đồ điên.

Không cần chim à?

Bạn đang nghe đài phát thanh Great Barrier Reef.

Bây giờ là 3 giờ 25.

Cái lều ở phía bên kia bãi cát.

Coi chừng mấy cái trứng đó.

Chỉ cách vài trăm mét. Ông có cần tôi giúp không?

Không, tôi tự lo được, cám ơn.

Thảy dây dùm tôi nhé?

Tôi sẽ đem thư cho ông. Sáng nào tôi cũng đi câu.

Hy vọng nó không làm ông chán. Mùa này, hòn đảo gần như chết.

Tôi thích nó chết.

Tạm biệt.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left