The first 116 lines.
Macumba là một hệ thống tín ngưỡng tôn giáo và nghi lễ có nguồn gốc từ châu Phi thờ cúng Đức Trinh Nữ. Chủ yếu gồm các hình thức: bỏ bùa, nhảy múa và tụng kinh.
Anh ngủ gật khi đang đánh máy. Cuốn tiểu thuyết này thực sự đau đớn.
- Em sợ. - Vì nó đau à?
Đừng ngốc thế.
Em lại gặp ác mộng.
Lại nữa à?
Nó xảy ra trong sa mạc.
Bà ta đã ở đó.
Luôn luôn là người phụ nữ đó
Một người phụ nữ lạ. Tên bà ta là Tara.
Bà ấy là người da đen và rất đẹp.
Bà ta mang theo hai con vật.
Một đàn ông và một phụ nữ.
Bà ta thả chúng ra và để mặc cho chúng hành hạ em.
Bà ta cười. Và đột nhiên bà ấy chết ...
với một sinh vật lạ trên người.
Nếu anh là nhà tình dục học, anh sẽ nói em đang thất tình.
Anh sẽ kê đơn thuốc gồm các vitamin.
Đừng đùa em thế.
- Anh có thể nhờ bạn bè giúp đỡ. - Đừng ngớ ngẩn!
- Anh biết không? - Gì cơ?
- Em ước ở kỳ nghỉ mãi mãi. - Anh cũng thế!
Cô Alice Brooks, xin vui lòng trả lời điện thoại.
- Ai thế nhỉ? - Sếp em.
- Đó là cuộc gọi đường dài, thưa cô. - Cảm ơn.
- Vâng, tôi nghe. - Mortimer đây.
Vâng, chào ông. Ông khỏe chứ?
Xin lỗi đã làm phiền cô, nhưng chúng ta có một việc rất gấp.
Nhưng tôi đang nghỉ mát mà.
Công chúa Obongo muốn mua một ngôi nhà của ta ở thành phố Atlantic.
Bà ấy đang ở một hòn đảo rất gần chỗ cô.
Đi thuyền và tới khách sạn duy nhất trong thị trấn. Công chúa sẽ đón cô.
- Được rồi. - Thực hiện vụ này rồi tôi sẽ thưởng cô hậu hĩnh.
Được rồi, được rồi. Chào ông.
Alice!
Alice!
Tara!
Tara?
Này, các cháu, Cháu biết khách sạn ở đâu không?
- Ở phía bên kia. - Đường này à?
- Trên cồn cát. - Quay lại đó à?
Chào ông.
Tôi là Alice Brooks ...
tôi là nhân viên Công ty Bất động sản Nelson & Son.
Đó là một công ty Mỹ.
Họ cử tôi đến đây để thu xếp một cuộc hẹn.
Tôi là Meme.
Tôi là Alice.
Alice? Tôi đã đọc một chuyện về một nhân vật nào đó tên là Alice.
Là cô à?
- Ông nghĩ sao? - Tôi nghĩ sao à?
Tôi nghĩ rằng cô là một người mạo danh chết tiệt.
Tôi đoán họ đặt một phòng cho tôi.
Một căn phòng? Vâng. Họ đã đặt phòng.
Có một công chúa tên là Tara Obongo gọi cho ông không?
Công chúa!
Công chúa Tara Obongo không thể gọi cho ai nữa.
Bà ấy mất lâu rồi.
- Sao thế được. Bà ấy còn sống mà. - Không, thưa cô.
Tôi chắc mà. Họ đã gọi điện đường dài cho tôi.
Từ nước Mỹ.
Cô muốn lên phòng không?
Có.
Tôi giành phòng ngủ đẹp nhất cho cô.
Nó có ban công nhìn ra biển
xứng đáng với cô đấy.
Nó ở tầng đầu tiên.
Đi nào. Đi thôi.
Cô thích những sinh vật nhỏ bé này của tôi chứ?
Chúng là bạn tốt nhất của tôi đấy.
Ông đang làm gì ở đây?
Đừng sợ.
Tôi không xâm hại cô đâu.
Tôi đảm bảo không làm tổn thương cô.
Cô...
thật đẹp ...
và dâm đãng
như tất cả phụ nữ phương Tây.
Đừng đến ngôi nhà đó.
Cô sẽ mất nhan sắc...
và thân thể dâm đãng đó.
Cô có thể chết ở đó.
Cô sẽ chết!
Bà ta là quỷ dữ!
Bất cứ ai đến đó ...
đều không trở lại.
Với phép thuật của mình ...
bà ta sẽ làm người đó phát điên.
Cô Alice?
Có mấy người đến đón cô.
Họ chờ cô ở dưới nhà.
Xin chào, cô Alice. Cô có lời nhắn này.
Người hầu của ta sẽ đưa cô đến. Ta chờ cô, Tara.
- Tuyệt. Cảm ơn. - Xin mời lên con lạc đà đầu tiên.
Có ai ở đây không?
Có ai không?
Có ai không?
- Chào cô. - Chúc buổi sáng tốt lành.
Ta cũng mong thế.
Tôi là Alice Brooks.
Ta là công chúa Obongo.
Mời ngồi, cô Alice.
Vâng, cảm ơn bà.
- Chuyến đi tốt đẹp chứ? - Hơi khác thường. Tôi phải nói rằng.
Đầu tiên, là con thuyền.
Trông nó như được lôi ra từ cuốn chuyện cổ tích nào đó.
Nhưng cũng vui.
Tôi chưa từng cưỡi lạc đà. Tôi không chịu được mùi của chúng.
Tôi có thể tắm được không?
Đây là nô lệ của ta.
Poppy ...
và Tulip.
Chúng sẽ đưa cô về phòng.
Ta sẽ gặp lại cô trong một giờ nữa. Được chứ?
Vâng, tốt quá.
Bà có một cơ ngơi tuyệt đẹp.
No comments yet. Be the first to leave one.