The first 200 lines.
Anh yêu à.
Anh à!
Em tưởng là anh đã bảo Frankie dọn phòng rồi.
- Thì anh đã nói rồi. - Chà, nó vẫn như cái ổ lợn vậy.
Cứ để đấy anh lo.
Xin chào! Con đang cần chuẩn bị để đi hẹn hò đấy.
Kể từ bây giờ, nếu tất cả các món đồ của con không được dọn trong vòng hai phút,
thì sẽ bị ném vào máy xén gỗ.
Cái đó làm tóc con nhìn tuyệt lắm đấy. Con mượn sau có được không ạ?
Ngay sau khi bố rửa bát xong đã.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Bí quyết chính là mở rộng họng
và thở hoàn toàn qua mũi.
Các bạn có lẽ đang băn khoăn là tại sao chúng tôi lại làm vậy.
Đó là bởi vì ngày hôm qua...
Chuyện này đã xảy ra.
Này, Dunlevy.
Tối nay bọn anh có tổ chức một bữa tiệc cho tuyển đấy.
Chỉ có các anh em thôi.
Không có gái hay mấy thứ kém cỏi như vậy đâu.
Chà, nghe có vẻ tuyệt đó.
Ừm, và chuẩn bị tinh thần cho vài ly nhé.
- Tuyệt quá, anh bạn. - Đúng! Vài ly thôi.
- Tuyệt! - Vậy nhé. Đi thôi các cậu.
Chà, cho em vài ly luôn cũng được.
Nhưng, chúng tôi thực sự chưa bao giờ uống đồ có cồn cả...
Và đó là lý do vì sao bây giờ chúng tôi lại thử tập uống,
trong khi biết rõ là chuyện này nghe rất ngu.
Nhưng cậu à, nếu tớ uống hết chỗ này, Thì chắc tớ tiêu mất.
Bộ cậu là gì vậy, bánh muffin à? Đây chỉ là nước táo ép thôi mà.
Cậu có biết là trong này có bao nhiêu đường không?
Cạn hết đi, thằng quỉ con.
Cạn! Cạn! Cạn! Cạn! Cạn! Cạn! Cạn! Cạn!
Cạn, Cạn, Cạn! Cạn, Cạn, Cạn!
Dừng. Dừng. Dừng. Dừng. Dừng. Dừng. Dừng. Dừng.
Con biết là bố dùng cái đó để tra dầu vào xe mà, phải chứ?
Các con uống rượu đấy à?
Kh, không, không phải ạ .Đây-đây là nước táo ạ.
Vậy, thì bố không có câu hỏi-thêm nào đâu.
Em nghĩ là bọn nhóc đang tập uống đó.
Và sau uống thử là sẽ thành uống thật đấy.
Và rồi có khi sau đó, thằng bé sẽ thành ông bác Kenny của anh đấy.
Chà, dù bạn có tè bậy tại hai đám cưới...
thì họ vẫn chỉ nhớ được về bạn đến thế thôi.
Em phải ngăn chặn ngay từ trong trứng nước.
Em có nên làm một buổi can thiệp-một người không?
Mà em đang nói gì vậy? Dĩ nhiên là em có thể rồi.
Joanne, em cứ bình tĩnh lại đã.
Anh biết chính xác phải nói gì rồi.
Đồ uống có cồn...
có lẽ là món quà tuyệt nhất mà Chúa đã ban cho loài người.
Nó làm các cuộc đối thoại thú vị hơn,
và mọi người khác trở nên quyến rũ hơn.
Oh, vậy là giống tóc giả ạ.
Nhưng nó cũng có thể phá hoại cuộc sống,
mà rõ ràng thì mấy đứa vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó.
Trên gác có một tấm ảnh của bố,
cầm một cốc bia khi mới có 18 tuổi.
Đúng, nhưng lúc đó bố cũng đang ở trong Hải quân, chiến đấu cho đất nước của chúng ta,
nên để bố nói điều này nhé.
Nếu con nhập ngũ và mất một vài anh bạn vì mìn,
thì cứ thoải mái làm vài ly.
Dạ, con hiểu rồi ạ. Chúng con không được đến bữa tiệc đó.
Nếu như bố cấm mấy đứa đến tất cả các bữa tiệc có đồ có cồn,
thì chắc bốn năm nữa mấy đứa cũng chưa rời nhà,
và... điều đó không thể xảy ra được.
Nên mấy đứa được phép đi.
Thật sao? Con cảm ơn bố.
Khoan. Không nhanh vậy đâu. Chúng ta chưa nói xong đâu.
Bác đừng lo. Chúng cháu sẽ không làm điều gì ngu ngốc đâu ạ.
Lịch sử thì toàn chứng minh ngược lại thôi. Đi theo bố.
Mẹ ơi, con chỉ muốn nói là con rất tự hào về mẹ
khi quay lại trường luật, cho dù mẹ đã rất già rồi.
Và mẹ cũng tự hào về con
khi có chút tiến bộ về khoản khen ngợi đấy.
Oh.
Vì con đã suy nghĩ rất nhiều.
Mẹ biết là bây giờ con đã có thể lái xe và cững sắp sửa vào đại học
và ngay cả người-lớn cũng tán tỉnh con.
Mẹ không biết gì về khoản cuối cùng đâu.
Thì chuyện đó vẫn xảy ra ạ.
Nhưng dù gì, mẹ vẫn thấy con rất trưởng thành, phải không ạ?
Đúng.
Và mẹ luôn tin là phụ nữ nên có thêm quyền lợi, đúng không ạ?
Con nói câu đó là quá đúng rồi.
Vạy là xong nhé ạ. Con sẽ bắt đầu dùng thuốc tránh thai.
Cuộc nói chuyện này thật tuyệt. Con cảm ơn mẹ ạ. Con chào mẹ.
Ooh.
Khi nào bọn con có thể ngừng quay ạ?!
Một phút nữa.
Mấy đứa thấy đó, đồ có cồn làm giảm kĩ năng phán đoán và lái xe.
Bây giờ dừng lại đi.
Nên ngay cả khi mấy đứa thấy rõ được nguy hiêm, thì cũng không phải lúc nào cũng tránh được.
Ow!
Mấy đứa đến bữa tiệc đó phải gọi về,
báo cáo vào lúc 9:00.
Ohh!
Ohh!
Và cấm không được uống bất cứ thứ gì có cồn,
không thì sẽ gặp hậu quả rất nghiêm trọng đấy.
Ohh!
- Ow! - Aah!
Vâng, được rồi ạ. Bố chứng minh được quan điểm rồi ạ. Làm ơn dừng đi.
Đúng, đúng là bố có thể, nhưng bố đã thuê cái này những một giờ rồi.
- Oh! - Aah!
Oh, mấy đứa nhìn xem. Bóng vòng kìa.
Ow!
Chúng tôi đang trên đường đến bữa tiệc của tuyển bóng chày.
Mấy chốt là phải có sự chuẩn bị.
Tớ có nghe là hồi Jimmy Ortega còn là học sinh năm nhất, anh ấy đã ngất xỉu
và họ đã vẽ một đống thứ bậy lên trán của anh ấy.
Thế thì cậu tập xác định đi nhé anh bạn.
Tớ có thể vẽ được cả 1,000 cái lên cái đầu-to-khủng của cậu đó.
Chà, tớ thà có một cái đầu-to-khủng
còn hơn là nhìn như một cái tượng chú lùn làm vườn.
Oh, khỉ thật. Giống thật.
Mikey thích trêu chọc chúng tôi nhưng ngược lại thì không.
Và chúng tôi biết khi nào thì nên dừng.
Này, các cậu, chúng ta nên thật phấn khích chứ, các cậu biết rồi đó.
Chúng ta đang đến buổi tiệc bóng chày của anh-em đấy.
Còn cái gì có thể tuyệt hơn chứ?
Đó là nếu có thêm con gái ở đó.
Bạn à, cậu đúng là chẳng hiểu gì cả.
Con gái chúng ta sắp phạm một sai lầm rất lớn đó.
Có phải là về tóc mái không?
'Vì anh sẽ không nói chuyện về chủ đề đó nữa đâu.
Không. Con bé muốn uống thuốc đó.
Cái thuốc. Cái thuốc đó đấy.
Anh hiểu thuốc đó là gì mà.
Con bé đâu sẵn sàng để làm chuyện đó được.
Con bé đã 17 rồi. Và lần đầu của em là khi?
16, nhưng mọi chuyện khác mà. Anh ta có một cái xe máy.
Nghe này, anh cũng không muốn Rachel làm chuyện đó, nhưng...
Em không thể ngăn các con của mình
làm những chuyện mà không sớm thì muộn chúng cũng sẽ làm.
Em cần tin tưởng bọn nhỏ.
Sai. Bản năng nhầm đó.
Chúng ta cần bảo vệ các con khỏi bản thân chúng, được chứ?
Thế giới bên ngoài kìa đáng sợ lắm.
Em đang nói gì vậy, "thế giới bên ngoài kia"?
Chúng ta đâu có sống ở rìa một khu rừng bị nguyền rủa đâu.
Em đang phản ứng thái quá đấy.
Oh, thôi được, thôi được rồi.
Chà, vậy chúng ta cùng đi thuê cho Rachel
một cái phòng khách sạn trả-theo-giờ
và cho phép Frankie đến cái bữa tiệc nhậu nhẹt đó luôn ha.
Thằng bé đang ở tại bữa tiệc đó mà.
Cái gì?! Anh đã nói để anh lo mà.
Thì anh đã nói rồi. Anh đã nói rất rõ ràng.
Báo cáo lúc 9:00. Và không được uống đồ có cồn.
Xin chào. Thế nào rồi, các anh chàng mới?
Nếu các cậu muốn ở lại đây...
Thì cần phải cạn.
Ohh, thôi được. Vậy anh đã nói là bọn trẻ không được uống nhỉ.
Phew!
Tối nay nhất định em sẽ ngủ ngon như một em bé vậy.
Joanne, anh đã cho chúng sự tin tưởng của anh
và chúng sẽ không làm anh thất vọng đâu.
Huh. Anh yêu à, đồng hồ anh chỉ mấy giờ vậy?
Um, yeah, hmm.
- Lạ thật đó, 'vì em đang thấy là 9:15. - Mm-hmm. Mm-hmm.
Và em nhớ chắc là bọn trẻ con phải gọi về
- lúc 9:00 nhỉ. - Yeah, mm-hmm.
Hãy thú nhận là anh cũng đang nghi ngờ quyết định tin tưởng bọn trẻ đi.
Anh... anh sẽ không làm thế đâu vì bọn nhỏ sẽ gọi về.
- Được thôi. Tốt. - Mmmm.
Nhưng chúng tôi đã không gọi về.
Vì theo đồng hồ của chúng tôi, lúc đó là...
giờ rượu!
Đêm đó, chúng tôi đã biết được kiểu say của mình.
Tôi là say kiểu kiến-tạo.
Tớ có ý tưởng này.
Chúng ta có thể góp chung tiền và mua một cái trực thăng.
Rồi đi đưa tin tức luôn.
George thì thuộc kiểu say như thế này.
Ngạc nhiên lớn nhé...
nhảy nhót bị cấm trong tất cả các bữa tiệc anh-em.
Còn Mikey say kiểu "nhớ về người ấy".
Tớ đáng lẽ không bao giờ nên để Leila đi.
Tớ yêu cô ấy mà.
Cậu hẹn hò với cô ấy có mỗi một tuần hồi lớp 5,
và chưa kể cô ấy lây chấy cho tất cả mọi người nữa.
Đó là một điều dối trá!
Thôi được. Thư giãn đi anh bạn.
Đừng có bảo tôi phải thư giãn!
Chuyện quái gì đây?
Các cậu không biết thể hiện sự tôn trọng à?
Hai con đang xem gì vậy?
- Phim "Back to the future*" à? (*Trở về tương lai) - Không ạ.
Có một điều thú vị về cỗ máy thời gian này. Chúng không có thật đâu.
Nên, nếu con làm điều gì mà con thật sự hối tiếc,
thì cũng không thể lấy lại được đâu.
Mẹ đang nói chuyện về việc lỡ sinh Frankie ạ?
Cái gì cơ? Không.
Thì hai đứa biết đó, chuyện đó là một bước tiến rất quan trọng.
Whoa.
- Chúng ta sẽ làm chuyện đó à? - Yên lặng đi, Doug.
Mẹ, bây giờ thì con không muốn nói về chuyện này.
'Vì con cần biết nhiều thứ hơn ngoài uống thuốc đó.
Con biết đó, nó liên quan rất nhiều đến cảm xúc.
No comments yet. Be the first to leave one.