Release info

Now We Are Breaking Up S01E15 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor
A Commentary by hyugaes
Phụ đề gốc từ VieON (đã resync)

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Published on: 2022-01-12
Downloads: 28
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

BÂY GIỜ, CHÚNG TA ĐANG CHIA TAY

Liệu mẹ con...

làm như vậy có đúng không?

Với tư cách là một người con,

con vẫn mong bố và mẹ

có thể sống với nhau thật lâu.

Nhưng...

Với tư cách là một người phụ nữ,

bố à...

con nghĩ mẹ làm như vậy là đúng.

Con đúng là lúc nào cũng về phe mẹ con.

Bố cũng không biết nữa.

Điều gì ạ?

Công việc cả đời bố

là cứ đến tháng Hai thì tiễn bọn trẻ tốt nghiệp.

Vậy mà đến giờ không biết

tại sao bố lại ly thân với mẹ con.

Với tư cách là người đàn ông Yoon Jae Guk,

anh sẽ hỏi người con gái Ha Young Eun

đúng một câu

lần cuối cùng.

Em đi cùng anh nhé?

Bố làm thế nào

để năm nào cũng có thể tiễn mọi người đi được vậy?

Mỗi lần như vậy

bố không thấy buồn sao?

Đâu phải cứ không nhìn thấy nhau là sẽ chấm dứt đâu.

Chỉ là tiễn lũ trẻ ra khỏi ghế nhà trường thôi mà.

Và rồi khi chúng nó vấp phải khó khăn,

lũ trẻ ấy lại nhớ ra rằng

thầy Ha Taek Soo đã từng dạy phải làm như thế này.

Thỉnh thoảng bố lại muốn biết chúng nó có sống tốt hay không.

Trong cuộc đời của bố

luôn có những lúc như vậy.

Vậy còn mẹ con thì sao?

Chắc không thể ở cùng nhau nữa.

Bà ấy đã là bạn đời của bố

trong gần 40 năm rồi.

Cho dù có không thích bà ấy đi chăng nữa,

thì bố vẫn luôn dành những điều tốt đẹp cho mẹ con.

Việc chung sống với bố không phải tất cả đều không tốt đâu.

Cho dù bố có như vậy

thì vẫn muốn cùng sống với mẹ con đến hết đời.

Tình yêu vĩnh cửu

là gì?

Phải làm thế nào

để có được tình yêu?

("bạn phải quyết định thứ để lại, chứ không phải thứ mang theo.")

BÂY GIỜ, CHÚNG TA ĐANG CHIA TAY Tập 15

Công ty đã hết mình giúp đỡ cho cô ta,

vậy mà cô ta lại dám mang Sono đi.

Đúng là hết nói nổi mà.

Doanh thu của công ty mới là bị ảnh hưởng nặng nhất.

Dù sao thì Sono vẫn là thương hiệu mang lại doanh thu cho công ty.

Sao cô ta dám không mang báo cáo doanh thu tháng

của Sono đến chứ?

Đây không phải là coi thường tôi sao?

Kỷ luật biến mất rồi sao?

Bực mình thật!

Chủ tịch đã xem xét lại hoàn toàn.

Cho dù muốn hoạt động độc lập

thì vẫn cần phải có nhà xưởng, mẫu vải, văn phòng.

Dù có tiền trợ cấp nghỉ việc thì chúng ta cũng không thể làm được.

Vậy mà chủ tịch lại bảo

chúng ta có thể sử dụng toàn bộ cơ sở vật chất.

Em chỉ mong là

không phải cãi nhau với trưởng phòng Ko là tốt lắm rồi.

Chỉ cần trưởng phòng đồng ý

là có thể làm được tất cả mọi việc rồi.

Tôi hay cãi nhau lắm sao?

Dạo này anh hay đến phòng chúng tôi vậy?

Bên Sono các cô đã tự mình làm việc sao?

Tất cả là nhờ tôi quản lý các rủi ro và hỗ trợ các cô còn gì.

Vậy thì mới có Sono của ngày hôm nay.

Đúng như người ta vẫn hay nói mà.

Có ghét thì cả phòng mới kéo nhau đi như vậy.

Hôm nay anh không cho tôi đồ đồ uống tăng lực à?

Sao lại phải cho cô?

Không cho.

Tôi không việc gì phải giữ lại mấy người muốn rời đi.

Tìm lại được con người thật rồi.

Trong hôm nay cô hãy nộp báo cáo doanh thu tháng cho tôi.

Cả kế hoạch chi tiết về chiến lược sản phẩm nữa.

Sao chúng tôi làm hết trong hôm nay được ạ?

Tôi không biết.

Tôi...

Phải xong trong hôm nay đấy!

Cái đó...

Tôi đã bảo làm là phải làm.

Bị cái gì nữa không biết?

Mọi người theo tôi nào.

Nếu không có Sono,

thì công ty sẽ bị biến động rất nhiều.

Lần này, Vision PR quyết định

phụ trách tất cả các quảng cáo cho công ty chúng ta.

Bây giờ không cần phải làm như thế nữa đâu ạ.

Gì cơ?

Bố không cần chỉ vì con

mà phải đi liên kết với bên Vision PR đâu.

Tự nhiên con nói cái gì thế?

Từ lúc nào

mà bố lại đánh giá cao Vision PR như thế?

Trước đây bố không hề quan tâm đến bên đó cơ mà.

Chỉ vì bố muốn con và giám đốc Seok hạnh phúc

mà bố làm như vậy còn gì.

Thậm chí bố còn đưa tiền cho anh ấy nữa.

Là sao?

Ý con là ta đã

chi hẳn cả một khoản tiền marketing lớn như vậy

và đối tốt với Vision PR

chỉ để gả con đi sao?

Đúng là như vậy mà ạ.

Con bé này.

Đúng vậy, con rất thảm hại.

Nhưng con vì ai mà trở thành như vậy?

Lúc nào bố cũng nói con.

Lúc nào cũng không tin tưởng con.

Lúc nào cũng thương hại con.

Con muốn mình kém cỏi như vậy sao?

Muốn mình trông thảm hại như thế sao?

Con cũng đã cố gắng để làm tốt mọi việc mà!

Bố chỉ cần ngồi yên thôi.

Chỉ cần bố theo dõi con từ xa thôi.

Đến cả việc đó bố cũng không tin con

mà lại đưa cho bên quảng cáo.

Bố có biết con đã khổ sở như thế nào không?

Có biết con đã mệt mỏi như thế nào không?

Rốt cuộc con coi ta là cái gì hả?

Con coi bố là bố chứ còn là cái gì nữa.

Bực mình quá đi mất!

Con ở bên cạnh ta bao lâu rồi mà còn không hiểu sao?

Con đã từng thấy

ta chấp nhận những người không có năng lực chưa?

Ngay cả khi con mù quáng yêu cái thằng Jimmy cũng vậy.

Ta đã bao giờ loại nó

ra khỏi dàn người mẫu bao giờ chưa?

Vậy là...

không phải sao?

Công ty còn biết bao nhân viên phải lo,

bao nhiêu việc cần làm,

mà ta lại vô cớ đi đưa tiền cho người khác

để mối quan hệ của con gái mình diễn ra tốt đẹp sao?

Con coi người bố này là người như vậy sao?

100% là nhờ thực lực của anh.

Đúng là anh thích giám đốc Hwang.

Cũng nhờ có em mà anh mới thân thiết hơn với chủ tịch.

Nhưng vì thế mà công việc của anh dễ dàng hơn sao?

Không hề.

Nó lại càng khó khăn và vất vả hơn.

Vì nếu không muốn nghe những lời này

thì anh càng phải cố gắng làm việc hơn nữa.

Vậy mà không phải ai khác mà chính giám đốc Hwang

nghi ngờ anh sao?

Anh không muốn nghe những lời xúc phạm này thêm nữa.

Em làm ơn ra khỏi văn phòng anh đi.

Vậy tại sao lại cứ phải là giám đốc Seok thế ạ?

Ta không thể làm việc với người yêu con gái mình sao?

Không phải là như vậy...

Con cứ tùy ý yêu đương hay là chia tay với cậu ta đi.

Bố thấy

cậu ta có năng lực và tư duy đúng đắn,

nên sẽ tiếp tục hợp tác với cậu ta trong tương lai.

Sao trông cậu buồn bã thế?

Mình bị tụt đường huyết thôi chứ có gì đâu.

Ở tuổi này là như vậy mà.

Sau khi ngủ dậy là các vết hằn trên mặt

không dễ biến mất.

Cũng không hề dễ

quên đi mọi việc

bằng rượu được như trước kia.

Cậu thật sự sẽ ra làm một mình sao?

Lúc nào thì cậu rời đi?

Không biết nữa.

Đúng là cậu không định ở lại thật rồi.

Từ giờ mình thật sự chỉ có một mình rồi.

Sao lại là một mình?

Còn giám đốc Seok nữa cơ mà.

Bọn mình chia tay rồi.

Gì cơ?

Phiên bản giới hạn sao?

Này, cậu có thể dễ dàng từ bỏ phiên bản giới hạn như vậy không?

Được rồi. Mình không sao mà.

Mình đâu có tùy tiện nhận lời cầu hôn,

cũng đâu phải đã chọn nơi tổ chức lễ cưới đâu mà lo.

Không sao mà. Mọi thứ kết thúc rồi.

Đây là người thứ năm của cậu rồi đấy.

Cậu nói là đã hiểu lầm anh ấy mà.

Chỉ cần đến xin lỗi anh ấy là được thôi.

Cậu nói như thể là anh ấy đợi câu xin lỗi của mình thế.

Cậu lại nói cái gì nữa phải không?

Thì mình lại nói mấy chuyện khác...

Cậu là Điều lệ Giáo dục Quốc gia sao mà đi chỉnh lời của mình vậy?

Lần này cậu lại gây chuyện bằng lời nói đúng không?

Thôi bỏ đi.

Mình sống một mình cũng có sao đâu.

Nhưng mà

cậu vẫn ổn chứ?

Chuyện gì?

Không gặp J nữa

thì cậu có ổn không?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left