The first 200 lines.
Mẹ.
Mẹ ơi.
Mẹ có ở ngoài này không?
Carly.
Cứu mẹ.
Carly.
Mẹ.
Carly.
Mẹ, mẹ có ở đây không?
Cứu mẹ.
Mẹ ơi.
Carly.
Mẹ ở đây.
Một chút xíu nữa thôi.
Mẹ ở đây.
Mẹ.
- Ồ, con yêu. - Con đang làm gì vậy?
Con không thấy là con đang đứng đâu à?
Cái quái gì đây, Martin?
- Gái ơi. - Đến giờ uống rượu à?
Chính xác luôn. Tớ muốn xem chỗ đó quá.
Tớ, ờ, tớ đang trên đường đi. Gửi tớ địa chỉ đi.
- Okay, gặp cậu sau nhé. - Tạm biệt.
Gì chứ?
Được rồi.
Tớ phải công nhận, tớ đã bắt đầu tự hỏi là
tớ đang làm cái quái gì ở đây đây,
nhưng đây là điều làm nó xứng đáng đấy.
Chào.
- Lâu quá rồi. - Nhìn cậu kìa.
Để tớ ngắm cậu cái nào.
Trông cậu như cức ấy.
Sao thế?
Tớ cũng rất vui khi gặp cậu đấy, dân thành thị.
Xem nơi làm việc của tớ đi. Nó ở trên này.
Chờ chút. Cậu đang làm việc ở đâu hay là đang trông nhà vậy?
- Có thể nói là cả hai. - Ừ.
Ý tớ là, nếu thiết kế của tớ được chấp nhận,
thì sau đó có thể trở thành hợp đồng dài hạn.
Không phải căn nhà, dĩ nhiên rồi.
Tớ rất vui khi cậu trở lại.
Tớ thật sự sẽ lấy thêm một miếng khác sao? Tớ sẽ, phải không?
- Tớ sẽ lấy thêm một miếng nữa. Yeah. - Nó ngon quá.
Vậy còn gì khác nữa không? Ý tớ là, cập nhật tình hình cho tớ đi.
Tớ đã bỏ lỡ gì rồi?
Tớ nhận được tin nhắn từ Martin.
- Martin? - Ừ.
- Thiệt luôn? - Ừ, ngay trước khi tớ tới đây.
- Wow. - Ý tớ là, tớ chưa nói chuyện với anh ta kể từ khi,
Chúa ơi, hẳn đã sáu hay bảy năm gì đó rồi.
Tớ không biết nữa.
Ừ.
- Cậu có trả lời tin nhắn không? - Không.
Tớ không thể đề cập tới chuyện đó thêm chút nào nữa.
Cậu biết chứ?
Cũng tôt. Không ai cần nghe mấy cái giả thuyết điên rồ của hắn
sau tất cả những gì đã xảy ra với mẹ của cậu đâu.
Tớ không biết là tớ giỏi lắng nghe cậu tới mức đó
sau tất cả những chuyện mà cậu đã trải qua.
Cậu ổn áp luôn, đúng chứ?
Nhưng mà chuyện này quá nặng đô với chỉ một cốc rượu thôi.
Dễ thôi mà.
Không, không, không. Tớ, ờ, tớ phải lái xe.
Và thật ra tớ phải đi liền giờ.
- Cậu giỡn hả? - Tớ biết.
- Cậu mới tới mà. - Tớ biết mà.
Giờ tớ có cậu rồi.
Tụi mình còn nhiều dịp để gặp nhau mà.
Được rồi.
Cảm ơn cậu.
I will see you later.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Chào. - Chào.
Tôi không biết gọi cho cô thứ gì, nhưng tôi nhớ ra là cô luôn thích co-ca, nên tôi gọi cho cô co-ca nè.
Cảm ơn.
Anh thế nào rồi?
Anh... Anh thế nào, có ổn không?
Tôi ổn. Tôi có công việc lắp ráp thân xe tải.
Khiến tôi bận rộn. Hàn này nọ.
Anh vẫn ở trong căn nhà cũ trên băng ghế đó hả?
Ừ.
Ở đó tốt mà.
Vậy có chuyện thế?
Thì là vài ngày trước tôi nhận được cuộc gọi của một công ty công nghệ y tế trong thung lũng.
Ờ, họ đề nghị tôi một khoản tiền để trở thành một phần trong nhóm tập trung.
Và thế là tôi đi, và khi tôi tới đó,
ở đó toàn là những bện nhân thật sự trong bệnh viện.
Gì cơ? Đúng là khốn nạn mà.
Ừ, nhưng mà bệnh nhân đó là mẹ cô đấy, Carly.
Ý tôi là, đó là Angela.
Và bằng cách nào đó họ biết tôi biết bà ấy.
Ý ta tôi, tôi cũng không biết cho tới khi tôi đi tới đó.
Chờ đã. Gì cơ? Bà ấy trong phòng bệnh? Bà ấy bị bệnh hả?
Carly, bà ấy bị hôn mê.
Ý tôi là, bà ấy hoàn toàn bại liệt luôn.
- Hôn mê, đã có chuyện gì vậy? - Tôi không biêt. Họ không có nói.
Có vẻ như là dịch vụ cải huấn đã đưa bà ấy lên đó.
Ý tôi là, bà ấy vẫn như là một trọng tội hoặc là gì đó, đúng chứ,
nhưng bà ấy được đối xử như là một bệnh nhân
ở trong cái nghiên cứu ý tế đó.
Anh thật sự thấy bà ấy?
Ừ. Ngay lúc tôi nhận ra bà ấy, toi đã rời đi, nhưng đúng vậy.
Ugh.
Họ muốn có thông tin liên lạc của cô, nhưng tôi không có cho họ.
Tôi không nghĩ rằng họ biết cô đã đổi tên của mình đâu
nhưng họ sẽ tìm ra cô đó.
Tôi xin lỗi vì mọi thứ trở nên quá kỳ lạ giữa chúng ta
Và tôi hiểu tại sao cô lại giận tôi như vậy, thật đấy.
- Kiểu, tôi biết điều đó. - Không sao đâu.
Anh không cần phải xin lỗi.
Tôi xin lỗi, chỉ là, lúc đó thật khó khăn cho tôi.
Không muốn nghe hết mấy thứ đó đâu, được chứ?
Chúng ta ổn mà.
- Xin chào. - Đây có phải là cô Spencer?
- Ừ, đúng tôi. - Chào, tên tôi là Michael Dolos đến từ Therapol.
- Tôi biết anh là ai. - Được rồi.
Bạn của tôi, Martin, nói là anh sẽ gọi.
Vâng, mẹ của côm Angela, bà ấy là bệnh nhân của chúng tôi.
Chúng tôi tự hỏi không biết liệu cố có thể sẽ
đến đây và thăm bà ấy không.
Thật không may là bà ấy đang không ổn lắm.
Cô Spencer?
À, ừ, tôi đây.
Có chuyện gì xảy ra với bà ấy vậy?
Tôi không hiểu. Tại sao bà ấy lại nằm trong phòng bệnh?
Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi không thể bàn thêm những chi tiết y khoa
của bệnh nhân qua điện thoại được, nhưng nếu cô tới đây,
chúng tôi có thể giải thích mọi thứ với cô.
Đó là một hoàng cảnh rất bất thường cho chúng ta.
Ừ, tôi sẽ ghé.
Được rồi, tuyệt. Ờ...
Ngày mai cô đến được không?
- Ừ, được. - Tuyệt, tôi sẽ nhắn tin cho cô địa chỉ.
Cảm ơn cô rất nhiều, cô Spencer.
Chúng tôi sẽ gặp cô vào sáng mai.
Cô Spencer.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Tôi là Micheal. Hôm qua chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại.
Cảm ơn cô rất nhiều vì đã tới đây ngày hôm nay.
Tôi rất lấy lòng cảm kích.
Để tôi đưa cô vào trong.
Ờ, Nơi... nơi này là gì đây?
Therapol là một tập đoàn mới.
Ngành hình ảnh y học.
Một số nhà tài trợ của chúng tôi là chính phủ.
Một số là cá nhân.
Ở đây chúng tôi tạo ra những công nghệ tiên tiến
để cố gắng giảm bớt những đau đớn của bệnh nhân.
Ít nhất đó là mục tiêu của chúng tôi.
Rất nhiều công nghệ ở đây quá mới,
nó thậm chí còn không thật sự tồn tại.
Ai đó đang xây dựng nó.
Lối này.
Mời cô.
Làm ơn, à, mời ngồi.
Đây là Daniel.
Anh ta là nhà nghiên cứu hàng đầu ở đây.
- Chào. - Chào, rất vui được gặp cô.
Daniel là tiến sĩ ở hai lĩnh vực,
Hình ảnh y sinh và thần kinh học.
Được rồi, và, ờ... còn anh?
Tôi là bác sĩ chính.
Dù sao thì, cảm ơn vì đã tới đây.
Chúng tôi biết đây không phải tình huống lý tưởng.
Viện nghiên cứu của chúng tôi có quen biết với các bệnh viện
và nhà tù trên khắp đất nước
cho những ứng viên phù hợp cho nghiên cứu của chúng tôi.
Những yêu cầu rất cụ thể.
Ừa, ờ...
Tôi đã mất liên lạc với bà ấy một thời gian rất lâu rồi.
Những năm qua tôi cũng không biết có chuyện gì xảy ra với bà ấy nữa,
Nhưng mà Martin, người mấy anh đã gặp, nói rằng bà ấy đang hôn mê.
Có... có đúng vậy khộng?
Vâng, đáng buồn là vậy.
Triệu chứng của bà ấy rất là hiếm.
Nó được gọi là LIS hay là Hội Chứ Tự Kỉ.
Tiêu biểu là bệnh nhân hoàn toàn nhận thức được,
nhưng họ không thể nào di chuyển được vì sự bại liệt hoàn toàn
của các cơ tự hành trong cơ thể.
Tại sao? Ý tôi là, đã xảy ra chuyện gì?
Ừ thì, ở trong trường hợp của mẹ cô, có vẻ như đó là kết quả của tổn tương não, chấn thương vùng đầu.
Bà ta từng có thời ở tù mà.
Trường hợp hôn mê giả của bà ta rất bất thường.
Bà ấy không thể tự thở.
Bà ta thậm chí còn không thể cử động mắt của mình.
Vậy đó là trạng thái bị khóa hoàn toàn.
Nhưng mà tâm trí của bà ta rất năng động.
Bà ấy không chịu giao tiếp với chúng tôi trong hệ thống giả lập,
ngoại trừ việc yêu cầu gặp cô.
Ờ... Hệ thống giả lập?
Đúng vậy. Đó là lý do vì chúng tôi mời cô tới đây.
Hãy nghĩ những gì chúng tôi đang xây dựng ở đây
như là thực tại thứ hai cho tất cả những giác quan của cố vậy.
Suy nghĩ của cô, như là cô muốn di chuyển tay của mình đi đâu,
sẽ được điều khiển bởi vỏ não vận động của cô.
Chúng tôi sẽ chuyển hướng những xung động này thành phiên bản kỹ thuật số của cô
và trong không gian ảo đó, cô sẽ gặp mẹ của cô.
Nhưng cô phải nghĩ nó như là việc bước vào tâm trí của một ai đó vậy.
Vào tâm trí của bà ấy.
Nó có thể rất rối đối với người ngoài
No comments yet. Be the first to leave one.