The first 200 lines.
Chào Josh.
Anh, chị đều mua cho cậu một món quà
để chúc mừng buổi phát hành ứng dụng mới của cậu này.
Chúc mừng ứng dụng đó!
Hiểu chứ? Ứng-dụng thay vì sinh-nhật đó?
Chị đã nghĩ ra đấy.
Liệu một trong số đó có phải Xanax không?
Em chỉ đùa thôi. Không, không có đùa đâu.
Chào buổi sáng!
Có... có chuyện gì đang xảy ra vậy ạ?
Chuyện gì đang xảy ra á?
"Chuyện gì đang xảy ra á?"
Ứng dụng mới đầu tiên mà Josh đã chuẩn bị
hết một năm sẽ lên sóng trong vòng 30 phút nữa đó.
Và để cậu ấy không phải lo nghĩ nhiều về giây phút trọng đại
mà có thể vinh danh thêm hay làm sụp đổ sự nghiệp của cậu ấy,
thì những người yêu quí cậu ấy
đã mua quà cho cậu ấy đó.
Oh, vâng. Ý em là em hiểu chuyện gì đang xảy ra mà.
Ý của em lúc nãy là... mọi người biết đó, có còn chuyện gì khác không?
Không có gì. Thế cô mua gì cho cậu ấy rồi?
Em... em, um...
Em mua cho anh ấy một... oh không, không... oh không đâu...
Ha ha, suýt nữa em bị lừa rồi.
Vì đó là một bất ngờ mà.
Mọi người à, thật sự không phải mua gì cho em đâu mà.
Tốt, vì dĩ nhiên là con bé này không có mua gì rồi.
Có mà. Không những thế, mà món quà của em còn rất độc,
và đầy tính cá nhân, và gần như không thể miêu tả được,
nên em sẽ không miêu tả nữa đâu.
Mở của anh đi! Mở món của anh đi!
Nó là phần giá trên để đỡ xe đạp đó!
Elliot, anh kết hợp đúng hai cái em thích đó.
Xe đạp và 'giá trên'. Đập tay nào!
Chà, phải thú thật đó, Elliot, chị cứ sợ là
món quà của cậu sẽ hay ho hơn cơ.
Nhưng hóa ra là không nhỉ!
Boom.
Cái gì... Là cái gì vậy ạ?
Nó là một con búp bê lắc đầu.
Hình em đó! Chị đã phải đặt làm đấy.
Ở đâu...
mà em có thể đặt con búp bê này nhỉ?
Em thích lắm.
Oh...
thật tức khi món quà của em vẫn chưa được chuyển đến.
Để anh có thể mở... ah, oh!
Để em kiểm tra bên vận chuyển nhé.
Tuyệt... à không.
Có một trận bão tuyết ngu ngốc... ở mấy chỗ hay có tuyết rồi.
Oh! Oh nhìn kìa.
Nó nói là chiều-muộn sẽ đến nơi.
Um... không liên quan đến chuyện này, nhưng em xin phép ăn trưa sớm nhé ạ?
❃ - Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi ❃
Thôi được. Món quà này phải thật độc đáo,
và có ý nghĩa, và có giá
ít hơn 12$ mà chúng ta đã tìm thấy dưới ghế.
Ooh!
Thế một cái mũ phớt thì sao?
Nah, hơi Pharrell-y quá.
Được rồi, vậy...
Ooh! Thế áo gi-lê?
Hơi Elliot-y quá.
Okie-dokie... ooh!
Một cái áo cổ lọ.
Hơi kịch câm-y quá.
Thật không? Thế cậu nghĩ Steve Jobs cũng là nghệ sĩ kịch câm à?
Có thể.
Nhưng hình như bác ấy là một ông bác máy tính rất nổi phải không?
Đúng, và đây cũng là cái áo đặc trưng của bác ấy đấy.
Một cái áo thun cổ lọ đen.
Cậu thật sự nghĩ Josh sẽ mọt sách đến mức
sẽ muốn mặc một cái áo thun cổ lọ đen
chỉ bởi vì Steve Jobs cũng mặc một cái như vậy sao?
- Eh, đúng có lẽ... - Không, không, không! Hoàn hảo đó!
Nhưng giá bao nhiêu vậy?
Ah, 15$.
Khỉ thật. Bọn mình không đủ tiền.
Chà, không cần đủ tiền khi đã
có Li'l So So đâu mà.
Ahem, 8$. Thuận mua vừa bán nhé.
Không thuận.
Thôi mà chị.
Cái áo cũ rích đó làm gì đáng 15$.
Nên chắc bọn em có thể làm gì chứ.
Thêm 7$ nữa.
Đó là nhiều chừng này này.
Làm ơn mà, Lilly!
Lilly chân thật.
Chị Lilly chân thật.
Um. Món quà này là để tặng sếp em, và nếu như em không mua được, thì có thể bị mất việc ạ.
Với cả? Bạn em hiện tại cũng không có việc làm,
nên em là người duy nhất đang đi làm trong gia đình ạ.
Vậy để nói riêng cho cô em thôi nhé, giảm 3$
nếu như cô tham gia danh sách này.
Được ạ.
Không cần cảm ơn tớ đâu nhé.
Chà, ứng dụng lên mạng được một tiếng rồi đó.
Vậy thông số sao rồi?
Em vẫn nhớ ông giám đốc tài chính vừa
nói là, "Oh Chúa ơi! Oh Chúa ơi! Vì sao lại thế?"
Hết rồi anh Elliot ạ. Lần này thất bại rồi.
Anh có thể thấy là cậu đang buồn.
Nên cậu có cần anh...
Thôi nào!
Oh, im đi.
Mày mới cần im đi.
Mình đơ rồi.
Đúng. Chuẩn rồi đấy.
Mất định hướng. Mai một tài năng.
Cậu không còn được như trước nữa rồi.
Đủ rồi đó.
Đồ kém cỏi!
Không.
Không dễ gì nhồi nhét một thứ to như vậy
qua một cái lỗ nhỏ như thế này nhỉ.
Là anh ấy đã nói vậy đó.
Khi mình nghĩ ra một câu hay như vậy
thì chẳng có ai ở bên để hưởng ứng cả.
Huh?!
Huh, phew!
Thế mà cứ nghĩ rác của người giàu sẽ ít mùi hơn đó.
Bảo sao người ta mới gọi là giàu đến bốc mùi.
Chà chà, mình nên bắt đầu ghi chép lại thì hơn.
Cái quái gì thế?
Đây là con búp bê mình mua cho Josh mà.
Cái thằng vô ơn...
Hm, may mà mình không có mua cún con đấy.
Đoán xem anh có gì nào?
Một ứng dụng mà cầm chắc sẽ chết rồi?
Đoán xem cái gì nữa?
Cái món quà không ai tin em mua cho anh đến rồi này!
Đây nhé! Mở đi, mở đi, mở đi, mở đi...
Áo cổ lọ đen.
Nó cùng loại với cái áo mà bác Steve vẫn mặc đó ạ.
Em đã mua nó vì anh khiến em liên tưởng đến bác ấy.
Làm sao anh có thể giống Steve Jobs chứ?
Steve Jobs rất thành công.
Uh...
Nhưng anh biết đó, không luôn luôn như vậy đâu mà.
Bác ấy... bác ấy cũng có lúc lên, xuống mà, phải không ạ?
Dĩ nhiên như vậy rồi.
Đúng. Vậy anh cũng biết là bác ấy phải trải qua cả thành công và thất bại.
Anh biết đấy vẫn là ý của em đã nói,
nhưng anh giờ có thể hiểu hơn rồi.
Chờ một chút đã.
Em đã mua cho anh cái áo cổ lọ này để nhắc với anh rằng
đến cả Steve Jobs nhiều khi cũng bị thất vọng vì thất bại,
nhưng rồi ông ấy vẫn trở thành bá chủ giới công nghệ.
Và có thể anh cũng sẽ được như thế.
Đúng. Cứ như là anh đã đọc được thiệp của em vậy nhỉ.
Vậy tớ chọn quà chuẩn chứ hả?
Đúng! Và tớ còn tặng được vào lúc rất hoàn hảo nữa.
Ngay khi ứng dụng của anh ấy đang thất bại.
Oh không. Ứng dụng của anh ấy đang thất...
Nhưng cậu có biết phần hay nhất là gì không?
Anh ấy rất thích nó. Nó đã giúp anh ấy có hi vọng. Và chẳng phải tặng quà là có ý nghĩa như thế sao?
Lilly! Từ cửa hàng Lilly chân thật này!
Tri nhớ tốt quá ha. Mặc dù mới gặp hai tiếng trước thôi.
Tôi cần lấy lại cái áo cổ lọ đó.
Em rất tiếc, Lilly, nhưng cái áo đó không phải để bán lại ạ.
Vậy, thì hãy chuyển thành có thể bán được đi.
Vì hóa ra cái áo đó đúng là của Steve Jobs thật thật.
Cái gì? Chị nghiêm túc đó hả?
Đúng vậy, cô hầu nhà đó vô tình mang qua cửa hàng và giờ gia đình họ muốn chuộc lại.
Oh, thật vậy à?
Vậy, tốt nhất để Li'l So So đi lấy giày
'vì nhà đó thể nào cũng tung tiền như mưa cho coi!
Lilly, làm ơn nghe này, sếp của em rất thích món quà đó
vì anh ấy... anh ấy đang gặp chuyện không tốt lắm.
Nên em rất xin lỗi, nhưng không có số tiền nào
có thể khiến em lấy cái áo từ tay anh ấy đâu.
- Thế 25,000$ thì sao? - Bọn em sẽ chuẩn bị cho chị trong vòng một tiếng nữa.
Được rồi, tớ sẽ đổi cái áo thun cổ lộ này
với cái áo thun-thun cổ lọ này nhé?
Nên cậu hãy ở đây để chắc chắn là anh Josh không bước ra khỏi văn phòng. Được chứ?
Và cũng nhớ chắc chắn anh ấy đừng lên gác đó.
Cho mình xin đi.
Bộ cậu nghĩ Li'l So So mới sinh hôm qua à?
Trò chơi chẳng ảnh hưởng gì đến tớ, tớ mới là...
- Chào em, Sof! - Josh!
Cổ lọ! Anh Josh cổ lọ này!
Không phải là cái áo cổ lọ bất kì nào đâu.
Đây là áo cổ lọ may mắn của anh đấy.
Gabi đã mua cho anh cái này và bam!
Doanh thu ứng dụng của anh tăng như điện xẹt luôn.
- Cái áo này đúng kiểu chiến thắng đó. - Ah-ha...
Josh!
Anh đang mặc cái áo cổ lọ mà em tặng anh kìa.
Thế nên nó mới không ở trong phòng ngủ của anh...
em nghĩ vậy.
Cái áo này đã làm thay đổi cuộc đời của anh đó.
Nghe thấy không, Gabi?
Tuyệt cú mèo nhỉ?
Anh sẽ không bao giờ cởi nó ra cả.
Không bao giờ!
Không bao giờ á? Ý em là anh Josh này, thế còn, ah...
khi anh đi ngủ thì sao?
Không.
Nhưng, thế còn... thế còn Halloween ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.