Release info

And God Created Woman 1956 DVDRIP
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
Published on: 2012-05-02
Downloads: 128
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

...VÀ THƯỢNG ĐẾ ĐÃ TẠO RA ĐÀN BÀ Dịch phụ đề: QKK

- Em có đôi chân của một nữ hoàng. - Ông Carradine, ông thật là quỷ quái!

- Tôi mang cho em một trái táo - Táo gì?

Táo cấm. Tôi đã nói có khi tôi tặng em một chiếc xe.

- Ông tặng em một chiếc xe? Có đây không? - Tôi đã đem nó tới đây.

- Xe gì vậy? - Một chiếc Simca đỏ mui rời.

Nó đâu?

Ông đã lừa được em!

Chưa đâu...

- Đẹp quá! - Em sẽ có một chiếc giống như vậy.

Với cái miệng này em có thể có mọi thứ em muốn.

Em là một kẻ đào vàng...

Tôi không nghĩ vậy.

Em phải vô thôi.

- Chào ông Carradine. - Chào. - Lẽ ra mày phải tới hiệu sách rồi chứ.

Vậy mà mày lại thích ở đây khoe khoang thân thể trần truồng trước mặt đàn ông. Đồ con gái hư!

- Tôi đã nhận nuôi nó từ trại mồ côi, và bây giờ nó trả ơn tôi như vậy. - Nhưng con có làm việc! - Một công việc nhẹ nhàng.

- Đây là lỗi của tôi. - Đừng bao che nó, ông Carradine.

Tôi là người chịu trách nhiệm vì làm cho cô ấy bị trễ... tôi muốn đền bù cho bà...

Tôi muốn nói cho ông biết, danh dự của nhà này không phải để bán!

"Danh dự" là một từ khá tế nhị... Nó tùy thuộc rất nhiều vào con tim.

- Tạm biệt, ông Carradine. - Tạm biệt bà.

Ông lại nhìn lén nữa, ông già xấu xa.

À, tôi nghe tiếng của bà...

Mày sẽ không cười lâu đâu! Tao có một ngạc nhiên cho mày.

Mày biết ở thị trấn người ta nói gì về mày không? Mày không quan tâm hả, nhưng tao thì có đó.

Đồ con gái hư! Trả lời tao đi.

Bà Marquand nói ngày hôm qua mày bán hàng chân trần. Đó là kiểu mới sao?

- Nói đi! Sao mày không trả lời? - Vậy thì có khác gì?

- Chắc chắn là không. - Vậy sao hỏi tôi?

Ôi! Ông!

Tao có một ngạc nhiên thú vị cho mày đây!

- Chào. - Ông kiến trúc sư và ông Roger đang ở trong văn phòng. - Cám ơn.

Tôi muốn sơn lại phòng sau để chuẩn bị cho lễ Phục sinh.

Cứ làm đi.

Chào. Chắc là tôi trễ.

- Không sao. Ông đang làm thêm việc khác à? - Vâng, rất tốt.

- Dự án của chúng ta sao rồi? - Vị trí rất lý tưởng.

Chúng ta sẽ xây Casino bên trái con đường ngay đây...

và để dành hàng thông cho khách sạn, nhưng cần phải sở hữu toàn bộ vùng đất cho tới mũi.

Không vấn đề gì ngoại trừ xưởng đóng tàu của Tardieu.

Bỏ cái ly đó xuống, mặt anh vàng khi uống, và tôi ghét màu vàng.

- Thương lượng với nhà Tardieu sao rồi? - Một người anh không muốn bán.

- Người nào? - Người anh lớn, sống ở Toulon, hắn sẽ tới đây cuối tuần này, tốt hơn ông nên tự mình nói chuyện với hắn.

Antoine, nhìn cô gái kia! Mông cô ta là cả một bài ca!

- Sao vậy? - Bị xẹp bánh.

Để tôi.

Ôi, nó dễ thương quá! Đáng yêu quá!

Antoine!

- Đi xe buýt sao? - Xe em bị xẹp bánh.

Mỗi lần gặp lại em, em đều đẹp hơn lần trước.

- Anh ở Toulon có vui không? - Anh chỉ làm việc thôi.

- Anh nên quay về đây. - Anh không có tương lai ở đây.

Tương lai chỉ giết chết hiện tại mà thôi.

- Tới xưởng tàu rồi. Có xuống không Antoine? - Hả? À có.

- Tối nay em có đi khiêu vũ không? - Em luôn đi.

Ăn trưa với cái gì? Lại đậu lăng nữa, chán ngắt!

- Nó tốt cho sức khỏe của em. - Antoine! Anh đi xe khỏe không?

- Chừng nào anh có xe hơi mới khỏe. - Con khỏe không, Antoine?

Cuối cùng cũng được thở ở đây! Các em sao? Có vẻ bận rộn hả?

Cũng những chuyện cũ thôi. Những việc ngon ăn chạy ra ngoài xưởng ở cảng hết rồi.

- Còn sống được thì tốt rồi. - Con nói đúng, con trai.

- Carradine muốn mua đất của ta. - Cứ để hắn thử coi.

- Biết đâu bán lại tốt hơn. - Không đời nào.

Anh gặp Juliette trên xe buýt. Cô ấy đã là một người đàn bà thực sự rồi.

- Anh muốn hôn cô ấy, nhưng xe đông quá. - Nó không biết mắc cở, thứ con gái đó.

- Mẹ hy vọng con không sập bẫy. - Tại sao không?

- Con không phải là người đầu tiên của nó - Con chưa bao giờ nói con muốn là người đầu tiên. - Không ai biết con nhỏ đó từ đâu tới.

- Cha cổ là một thuyền trưởng tàu buôn. - Cái đó không bào chữa cho nó được.

- Lỗi lớn nhất của cổ là cha mẹ chết hết. - Em có vẻ biết nhiều quá hả.

Đôi khi tới tiệm sách, em có nói chuyện.

- Tôi không thể đợi tới tối nay. - Bạn lãng mạn quá.

- Anh ấy đẹp trai lắm. - Không đủ để liều mình.

- Tốt hơn René của bạn. - René tặng quà cho tôi. Một, hai...

Không phải vậy. Bạn đang nhảy Mambo. Để tôi chỉ cho.

Anh Tardieu, tôi muốn mua xưởng tàu của anh.

- Ông cảm thấy chưa đủ sao? - Tôi muốn xây một khách sạn.

- Tôi cần chỉ miếng đất của anh. - Chúng tôi sống nhờ vào xưởng tàu.

- Không ai lấy được nó. - Ai nói chuyện lấy. Tôi muốn mua nó.

- Tôi có thể trả 4 triệu. - Bốn triệu. - Phải.

- Anh có thể mở một cửa hàng nhỏ. - Chúng tôi không phải là người bán tạp hóa.

Ý đó không tồi đâu. Công việc làm ăn của anh đang xuống.

- Anh phải tìm một nghề khác. - Đó là việc của tôi.

Tôi cần câu trả lời trong vòng hai tháng. Ta chấm dứt ở đây.

- Tạm biệt ông. Cám ơn vì đã tới. - Cậu cũng tới hả, Christian?

Đây, cậu bé. Cậu có thể đem cái này về nhà nghe.

Cám ơn ông Carradine.

Người như hắn không dọa được anh. Lẽ ra ta không nên tới.

Ê! Em được đĩa nhạc này!

- Nâng giá lên, họ sẽ chịu thua thôi. - Vớ vẩn.

Nếu tôi trả 20 triệu cho một cái xưởng tàu chỉ đáng giá 2 triệu thì có vẻ mờ ám.

Nếu có ai biết chúng ta xây casino ở St. Tropez họ sẽ không vui, và chúng ta có thể bị rắc rối.

Tôi không hỏi ý kiến của anh.

- Ôi đồ khùng! Lạnh quá! - Tới đây, anh sẽ sưởi ấm cho em.

Giữ dùm tôi.

- Nhìn Antoine đẹp trai quá kìa! - Tôi nghĩ hắn xấu.

Nhưng Denise đã nói...

- Ê! Tôi đang mọc rễ ở đây nè. - Em sẽ quay lại tưới nước cho.

Denise, hãy ngoan và giữ cái này dùm tôi.

- Hãy xem và học hỏi. Em cần một khuôn mặt mới. - Tại sao?

Em có biết câu chuyện về một con giun yêu một ngôi sao không?

- Không. Nó kết thúc ra sao? - Tệ lắm.

- Em biết bài hát về một con sâu yêu một con bướm. - Nó kết thúc ra sao?

Rất hay.

Anh không cảm thấy thích nói chuyện. Nhưng nếu anh không nói...

Anh lại muốn hôn em.

Anh thật ngớ ngẩn. Anh chờ cả năm để biết em được sinh ra dành cho anh.

- Em cũng chờ cả năm để nghe anh nói vậy. - Nhưng anh có lý do bào chữa. - Lý do gì?

- Lúc đó em còn là một đứa trẻ. - Không.

Anh sẽ đưa em đi Toulon. Thứ hai tới mình sẽ đi xe buýt.

- Em không tin anh sao? - Để coi.

- Em sẽ tới chứ? - Em sẽ làm bất cứ gì anh muốn.

Em sẽ hôn anh chứ?

Hôn anh đi.

Cô ấy không phải cho chúng ta. Hãy để cho Antoine.

- Ra nhảy đi! - Em đi đi, anh bước sai hoài.

Kỹ thuật của anh không tốt. Với phụ nữ anh phải luôn tự tin.

Đi nào!

Tôi nhảy với cô nhé. May mắn quá.

Tới đi!

Cô có muốn nhảy không, thưa cô?

Không được. Tôi bận giữ túi.

Đây là giai điệu mà em rất thích.

Lần đầu tiên anh nghe đó.

Em cũng vậy.

- Không phải ở đây. - Anh sẽ gặp em ở bến cảng.

- Anh có vẻ vui vẻ quá hả? - Có bao giờ tôi không vui đâu.

- Chuyện anh với Juliette có vẻ tốt quá. - Tối nay tôi sẽ có được nàng. - Anh không muốn phí thời gian ve vãn hả?

Gái như Juliette chỉ tốt cho một đêm. Rồi anh lại quên cô ta ngay.

- Nếu cô ta bám chắc thì sao? - Tôi sẽ về Toulon. Cô ấy sẽ quên thôi.

Juliette ...

Juliette!

- Em muốn đi thăm ông đáp lễ. - Một ngạc nhiên thú vị.

Xin giới thiệu cô Juliette... Hardy.

- Bà Vigia Lefranc. - Xin chào. Áo đẹp lắm.

Tôi mua trên bến cảng, tôi sẽ cho bà địa chỉ.

- Ông Vigier Lefranc ... - Hân hạnh. - Cô Juliettet Hardy. - Hân hạnh.

Đừng có đứng nhìn. Thay đĩa đi.

- Eric, ông đang hoang mang. - Vậy sao?

- Hình như ông đang yêu. - Sao bà nói vậy?

Khi ông nhìn cô ta, trông ông không được sáng suốt cho lắm.

Cô có bao giờ nghe nói tới ổ cắm điện Vigiers chưa. Là tôi đó.

Cô có bao giờ nghe nói tới máy hút bụi Lefranc chưa? Là tôi đó.

- Cô muốn nhảy một điệu cha-cha không? - Tôi không nhảy với một cái máy hút bụi.

Cô ấy chưa từng đi đó đi đây. Cô ấy không thích tiền.

- Marcel, ông uống nhiều rồi đó. - Chưa đâu. Tôi không sao. Rồi bà sẽ thấy.

Từ cách xa mười bước. Một, hai...

- Một ly cocktail tự tôi phát minh ra? - Không, cám ơn.

Hắn đang đợi em hả?

Trật rồi.

- Không sao. - Em đang chảy máu. Phải thoa alcol. Đi nào.

Tôi rất lấy làm xin lỗi...

- Ông luôn là một tên nát rượu. - Tôi chỉ hơi vụng về thôi.

Cũng vậy thôi.

- Tôi nghĩ là tôi có alcol. - Em biết một cách trị bệnh hay hơn.

Cách gì?

Nhưng nó nguy hiểm đó. Ông sẽ không bao giờ quên được em.

Tôi sẵn sàng hy sinh.

- Sao em lại tới đây? - Em không biết.

Hay có lẽ em tới. Có lẽ không. Đừng hỏi những câu ngu ngốc.

- Em đang nghĩ gì? - Lại một câu hỏi vô dụng.

Người ta không bao giờ trả lời thật.

Tôi đã nghĩ là em có thể nói thật.

Hắn còn ở đó không?

Antoine?

Còn.

- Có làm phiền em không? - Em chẳng thèm quan tâm.

Đi đi.

- Hy vọng cô ấy sống sót. Cổ đâu rồi? - Đi rồi.

Đi rồi? Tại sao?

Bởi vì cô ấy đủ can đảm để làm những gì cổ muốn, khi cổ muốn.

Hoan hô! Ít nhất em cũng không phí chút thời gian nào.

Tôi không quan tâm, tôi không thèm ngó tới...

Tôi không quan tâm, tôi không thèm ngó tới...

Có vẻ em thích cái đó.

- Có cái gì sau lưng em đằng kia? - Không có gì.

- Em sẽ đợi anh ở trạm xe buýt sáng mai chứ? - Anh đã nói là đưa em đi theo.

- Anh không thật lòng. - Thật mà. Rồi em sẽ thấy.

- Hẹn gặp anh ngày mai. - Hãy ở cùng nhau đêm nay.

- Nếu không anh sẽ không đưa em đi phải không? - Đừng trẻ con vậy.

Vậy hẹn gặp ngày mai. Anh đi chuyến xe đầu tiên phải không.

Em sẽ đợi ở cua quẹo. Bảo tài xế dừng lại.

Thôi mà, ở lại đi.

- Phải nó không? - Phải - Một giờ rưỡi đêm rồi.

Chào các em bé! Có nhớ tao không?

Mày lại đi nhảy hả? Cho tới tận bây giờ?

Tao thật sự muốn nói chuyện với mày.

Tao đã nói có ngạc nhiên cho mày. Nó đây.

Tao đã viết thư lên ban Xã hội trình bày về thái độ của mày.

Tao đã yêu cầu họ nhận mày về và mày phải trở về trại mồ côi cho tới năm 21 tuổi.

Đừng nói chuyện một mình nữa. Đồ con gái vô lương tâm.

Tao đã có quá đủ bầy thú đó rồi

Nhà tao không phải là một gánh xiếc. Ngày mai con thỏ đó sẽ bị hầm.

Mày ở lại đây nhé. Tạm biệt.

Tạm biệt.

Coi nào... bay đi.

Bay xa nhé... nhớ coi chừng mèo.

Mày nữa,... đi đi. Thành phố không phải chỗ cho thỏ.

Chạy đi. Tôi nghiệp Socrates bé nhỏ.

Nhìn kìa, đó là Juliette. Cô ấy làm gì ra ngoài sớm vậy?

More Vietnamese subtitles for ...And God Created Woman

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left