Addicted

Addicted (上瘾)

Download Vietnamese Subtitle

Specials

Release info

Addicted EP01-15
A Commentary by Candy8570

Tags

other
Published on: 2019-12-10
Downloads: 41
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 144 lines.

THƯỢNG ẨN

Tập 1

Bố.

Bố.

Sao bố lại vứt quần lót của con,

vào vũng nước vậy?

Không thể nào.

Chắc là lúc nãy khi đổ nước,

bố đổ chung luôn.

Ơ hay, sao lại vứt đi?

Tiếc quá đó.

Giặt lại là mặc được mà.

Bố tự giữ lại mà mặc đi.

Ơ hay.

Con đi học đây.

Ừ, về sớm nhé.

Hôm qua cậu gọi điện cho tôi,

nói được nửa chừng đã cúp máy.

Rốt cuộc là muốn nói gì với tôi?

Mẹ tôi sắp kết hôn rồi.

Cậu còn có mẹ à?

Cậu tưởng bố tôi là con giun hả?

Đốt thứ 5 giao phối với đốt thứ 6,

tự thụ thai xong à?

Không phải, cậu đừng đùa tôi.

Tôi nói thật đó.

Từ nhỏ tôi đã quen cậu,

chả bao giờ gặp mẹ cậu.

Nói bậy.

Tuần trước mẹ tôi về nhà ở một tuần.

Cậu quên rồi à?

Bà ấy thường lùi xe về phía nhà cậu .

Đó là mẹ cậu sao?

Sao còn trẻ hơn cả cháu gái tôi thế?

Có phải cậu muốn ăn đập không?

Không phải, cháu gái tôi mới ra đời,

đã một đống nếp nhăn trên trán.

Trẻ sơ sinh đều thế cả.

Tiểu Hải, tiệc rượu đã đặt xong rồi.

Mai cậu đi lúc nào?

Tôi có nói là sẽ đi không?

Thủ trưởng nói rồi,

đây là lệnh, không được phản kháng.

Thế thì bảo ông ấy trói tôi đi.

Cậu cần gì phải thế chứ.

Bà chủ đã mất lâu rồi,

thủ trưởng cũng chỉ hơn 40 tuổi.

Đâu thể còn trẻ,

mà bắt ông ấy sống độc thân.

Chuyện của mẹ tôi, tôi thù ông ấy cả đời.

Tiểu Hải, không thể nói bậy được đâu.

Nếu để thủ trưởng nghe được,

thì sẽ lột da cậu đó.

Chuyện của mẹ cậu chỉ là sự cố.

Đến cả pháp y cũng giám định rồi.

Sao cậu còn nghi ngờ ông ấy?

Đủ rồi, đủ rồi, đừng nói nữa.

Tôi tự biết nghĩ.

Vậy mai tôi đến đón cậu.

Sao anh lại phơi nắng đen người thế?

Dạo này có đi bơi.

Mai bố anh sẽ kết hôn.

Nhanh thế sao?

Vậy anh có định tới dự hôn lễ không?

Em nói xem anh nên đi hay không?

Đi chứ, tại sao không đi?

Anh phải nói bà ta biết,

nơi này không chỉ có một người làm chủ.

Bà ta không có chỗ để tác oai tác quái.

Anh thật sự không muốn nhìn thấy hai người họ.

Em biết không,

hồi mẹ anh còn sống,

hai người họ đã đến với nhau rồi.

Với thân phận của bố anh,

tuyệt đối không thể lấy hai vợ.

Thế nên, anh không nói chắc em cũng hiểu.

Có lẽ là anh nghĩ sự tình phức tạp quá thì sao?

Cố Hải, sao tối nay không nói gì?

Lúc ăn cơm không phải là không nên nói chuyện sao?

Nói đi, tối nay cho phép con nói.

Báo cáo thủ trưởng, không có gì để nói cả.

Trời ạ, bố mình có mắt nhìn kiểu gì vậy?

Xin lỗi nhé.

Lẽ nào ăn nhiều sơn hào hải vị quá,

nên muốn nếm thử phân?

Tiểu Hải, ăn nhiều vào.

Phải rồi, mai đón cả con qua đây đi.

Tiểu Hải, con trai dì cũng lớn cỡ con.

Tính tình cũng tựa tựa.

Dì thấy hai đứa chắc chắn sẽ hợp nhau lắm.

Cậu ta đến thì tôi đi.

Con đi đi, giờ con đi ngay cho bố.

Tiểu Hải.

Con trai dì không đời nào chuyển qua đây,

sống chung với dì.

Nó rất quấn bố nó.

Dì cũng không hề nghĩ sẽ cho nó đến.

Con đừng bực tức với bố.

Cậu ta đến hay không thì tôi cũng đi.

Ăn cơm.

Thím Trâu, thím để đó, tôi mang cho thím.

Thôi, thôi, không cần, không cần.

Nay sớm ghê, mau ngồi đi.

Vẫn như cũ.

Nhân Tử đâu? Sao nó không đến ăn sáng?

Nhân Tử à,

nay nó đi lấy thuốc cho bà nội nó rồi.

Thằng bé này,

cũng không ăn sáng đã đi.

Làm gì có thời gian ăn sáng.

Đi bệnh viện mà trễ tí thôi là không xếp hàng nổi.

Lạc Nhân.

Lạc Nhân.

Mẹ gọi con mấy tiếng sao con không đáp lời?

Con không đáp lời đúng không?

Vậy mẹ vào nhà.

Lạc Nhân, mẹ nghĩ rồi,

trường cấp ba hiện giờ của con,

Tỷ lệ lên lớp thấp, môi trường giảng dạy lại kém.

Mẹ đã liên lạc cho con một trường tư,

con đến đó học hai năm.

Sau khi thi đại học, mẹ cho con đi nước ngoài.

Không đi.

Lạc Nhân, con có thể ghét mẹ,

cũng thấy người mẹ này,

không tốt này nọ.

Nhưng con không thể tự làm mình chịu thiệt.

Trường cấp ba tồi tàn đó thì có tương lai gì chứ.

Con trai chồng mới của mẹ cũng lớn cỡ con.

Cũng học ở trường tư đó.

Con thua gì nó chứ.

Mẹ biết,

mẹ không làm hết trách nhiệm của một người mẹ.

Nhưng giờ mẹ muốn bù đắp.

Mẹ yêu con mà.

Con còn nhỏ, mẹ cũng chưa già.

Tại sao con không thể cho mẹ một cơ hội?

Tôi cho bà một cơ hội,

bà đừng đến làm phiền tôi nữa.

Lạc Nhân.

Còn nữa,

sau này đừng có nhắc đến người nhà họ trước mặt tôi.

Tôi ghét.

Lạc Nhân, Lạc Nhân.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left