The first 200 lines.
11/1/1982.
Cho tới ngày đó, không có những cuộc đụng độ lớn
giữa cảnh sát Bombay và thế giới ngầm...
mà công chúng còn nhớ tới.
Tôi đã được truyền nhiệt huyết...
để thay đổi tiến trình lịch sử.
Tôi là...
Manya Surve!
Tôi là ủy viên trợ lý cảnh sát, Afaaque Baagraan.
Tôi đã thay đổi tiến trình lịch sử.
Cho đến ngày đó, lực lượng cảnh sát vẫn bị ngăn cản bởi pháp luật và chỉ thị.
Tôi đã phá bỏ chúng.
Đây là câu chuyện về cuộc chạm trán đầu tiên.
Manohar...
Manohar...
Manohar...
Đáp án câu 5 là gì?
Cho em xem.
Thưa thầy.
Sao vậy.
Được rồi.
Thế nào, Manohar?
Khoẻ ạ.
Vừa làm bài kiểm tra à?
Vâng ạ.
Cậu làm sao rồi?
Tốt ạ.
Em định hờn dỗi bao lâu nữa?
Em cười sẽ xinh hơn đấy.
Đây này... Đừng nói chuyện với em.
Anh không thể giúp em sao?
Chỉ 1 câu thôi mà...
Đó là điều sai trái...
Và anh không bao giờ làm gì sai trái cả!
Nói cho em đi...
Ta đã quen nhau 4 năm rồi.
Mình yêu nhau nhưng anh chưa bao giờ đưa em về nhà.
Anh không giới thiệu em với mẹ anh.
Đó có phải sai trái không?
Vẫn chưa phải lúc.
Vẫn chưa phải lúc!
Em chưa gặp gia đình anh, thế không biết khi nào anh sẽ gặp gia đình em.
Anh sẽ làm cả 2 việc đó.
Nhưng trước tiên hãy ngừng giận dỗi và cãi nhau đi.
Anh cãi lại khi ai đó làm anh đau...
Và chỉ đau khi em yêu ai đó.
Đúng không?
Được rồi.
Anh sẽ cưới em cho dù mẹ anh không chấp nhận chứ?
Không đời nào!
Anh sẽ làm theo ý mẹ.
Mẹ ơi...
Vào đi.
Manohar...
Đây là Vidya.
Con đã kể với mẹ về cô ấy.
Đây là quà cháu biếu bác ạ.
Hôm nay đúng là ngày tốt lành!
Vào đi...
Manya thật may mắn khi có được cháu.
Đúng là 1 cô gái đáng yêu.
Xin chào...
Con bé yêu con bà.
Tại sao không?
Gia đình này nổi tiếng vì 2 điều.
Nước gà của bà mẹ và đôi mắt xanh của thằng con.
Anh...
Không phải anh đang chạy trốn sao?
Chạy trốn cái gì chứ?
Chỉ vì tao đánh Bhatkars và đập vỡ xương sườn của hắn sao?
Khi mày không ở đây, bọn Bhatkars đã quấy rối chúng tao
Chúng hỏi về mày.
Ta còn tiếp tục chuyện này tới bao giờ nữa.
Khi nào nó sẽ kết thúc chứ?
Sẽ sớm thôi, tin tôi đi.
1 khi tôi loại trừ được Bhatkar, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Đừng nghĩ về chuyện đó nữa.
Bà nên nghĩ về đám cưới của Manya.
Đó sẽ là sự kiện lớn đấy.
Ta sẽ chăng đèn trong suốt 3 ngày và chiếu phim cho mọi người.
Bhargav. Manohar.
Bỏ tao ra.
Bỏ tao ra.
Bỏ ra.
Manohar, sao anh không làm gì?
Đó là anh anh mà?
Cứu anh ta đi...
không anh ta sẽ chết đấy.
Cứu anh ta đi...
Anh đã lớn lên với những gì em thấy hôm nay.
Cha kế của anh đã nuôi nấng bọn anh,
nhưng lại hay đánh bọn anh nhừ tử.
Mẹ anh...
Mẹ anh vì bận cứu anh khỏi cơn thịnh nộ của hắn,
...mà đã quên cứu chính bản thân mình.
Đó là lí do tại sao tốt nghiệp đại học lại quan trọng với anh đến vậy.
Anh đã có thể nói em biết đáp án trong suốt giờ thi...
nhưng anh không muốn làm bất cứ thứ gì làm giảm khát vọng của anh.
1 khi anh tốt nghiệp và kiếm được việc...
Anh sẽ đi khỏi nơi này.
Đừng lo, Manohar.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Anh không thể đúng giờ 1 lần sao?
Hôm này có kết quả đấy.
Anh đã đến đến để cầu nguyện.
Làm ơn đi!
Bố mẹ em sẽ tới sớm đấy.
Nhưng phải xem kết quả đã.
Anh phải gặp họ đấy.
Chắc chắn rồi.
- Vishal... - Sao.
Số báo danh 118...
Điểm mình bao nhiêu?
Để mình xem.
3-0-2!
Vùng 302.
Mày sẽ làm gì với kết quả chứ?
Ngay cả khi mực trong bút mày sạch sẽ,
thì máu lừa đảo vẫn chảy trong tĩnh mạch mày.
Tôi đã làm gì chứ?
Mày và anh mày bị buộc tội giết người.
Nhưng tôi không làm gì cả. Sao ông lại đánh tôi?
Mày thấy xấu hổ khi bị đánh trước mọi người sao?
Mày không thấy xấu hổ khi giết người sao?
Điều đó không đúng.
Mày chống người thi hành công vụ sao?
Sao mày dám?
Sao ông đánh anh ta?
Dừng lại đi.
Chuyện gì vậy?
Ông ta là ai?
Cháu không biết.
Mở ra.
Xin hãy để tôi đi.
Tôi đã học hành vất vả để có thể thành 1 người đàn ông lương thiện như ông.
Làm ơn!
Lương thiện?
Điều gì khiến mày nghĩ tao lương thiện?
Con tao lại nghĩ tao là tên vô lại đấy.
Điều này sẽ huỷ hoại đời tôi mất.
Làm ơn, tôi không làm sai gì cả.
Mày nói đúng.
Mày chẳng làm gì sai cả.
Bố mày đã làm mọi chuyện.
Và ông ta đã đẻ ra 2 thằng nhãi.
Đưa hắn đến vùng 302!
Thưa ngài...
Vào đi.
Xuống địa ngục với cảnh sát Bombay đi!
Anh đã lừa tôi.
Anh đã phản bội...
Im đi!
Im đi!
Trò chơi kết thúc rồi.
- Pawar... - Rõ thưa sếp.
- Đưa chúng ta đến bệnh viện Sion. - Rõ.
Các người đã phản bội chúng tôi.
Nếu mày biết tôn trọng cảnh sát,
...mày sẽ không bị nghiền thành bụi đâu.
Cho dù có hoá ra tro,
Tôi vẫn sẽ sống sót.
Đạn của ông chỉ vô dụng thôi.
Tao ngạc nhiên là...
mặt mày đã be bét máu...
nhưng mày lại không thấy sợ hãi.
Định mệnh cho mọi người sự công bằng của cuộc sống
nhưng định mệnh của mày sắp kết thúc rồi.
Đưa bọn tội phạm ra đi.
Nhanh lên.
Cậu không ăn à.
Vậy đừng để lãng phí chúng.
Tốt hơn để Sheikh Munir lấy mọi thứ trong đĩa của anh.
Cậu chia sẻ phần ăn với tôi, nên tôi nợ cậu.
Mặt khác, cậu sẽ nằm trên bàn giống như anh cậu.
Hãy nhớ lấy điều này...
ở đây, cậu có thể đánh, giết hoặc bị giết,
nhưng cậu không được nói.
Không bao giờ nói chuyện với cai ngục.
Rõ chưa?
Đó là ai?
Tôi không biết.
Tôi không kịp nhìn mặt.
Đây là ngày đầu ở đây, và mày nói như lũ chuyên nghiệp.
Nếu không có gì, tôi có thể đi chứ?
Để chúng đi và biệt giam Potya lại.
Munir...
Cảm ơn.
Không có gì.
2 chai rượu là cái giá
để giết cậu và anh trai cậu.
Cậu đã giết ai vậy?
Không ai cả... Tôi vô tội.
Vô tội trong tù sao.
giống như bao cao su trong nhà tù vậy.
Cậu tìm 1, cậu sẽ nhận được 1000.
Vấn đề là hắn đã có được chai rượu thứ nhất,
4 tuần nữa Potya sẽ được thả...
và hắn sẽ hướng tới chai thứ 2.
Điều đó nghĩa là cậu có 4 tuần để sống và...
Potya có 4 tuần để uống rượu.
No comments yet. Be the first to leave one.