The first 200 lines.
Biên dịch: voky
Hello?
Hello?
Xin chào?
Hello?
Xin chào.
Hello?
Có ai ở nhà không?
Hello?
Có ai ở đây không?
Xin lỗi.
Xin chào.
Xin chào?
- Ôi, lạy Chúa! - Oh, mon Dieu!
Cho tôi xin lỗi. Je suis désolé.
Tôi nghĩ...tôi nghĩ tốt hơn là hai ta...
nói chuyện bằng tiếng Anh đi.
Vâng. Tốt rồi. À, cửa dưới nhà để mở, nên tôi...
Anh là Mathias.
Vâng, tôi là Mathias. Mọi người gọi tôi là Jim.
Nhưng tôi thích tên Mathias hơn. Sao bà biết tên tôi?
Maitre Brinot có bảo tôi là ông sẽ ghé qua.
Ông luật sư, Christophe Brinot ấy.
À, phải, phải, phải. Ông luật sư. Về chuyện chung cư. Phải.
Tôi được thừa kế tòa chung cư này từ cha tôi.
- Ông ấy qua đời và để lại cho tôi. - Tôi là Madame Girard.
Mathilde Girard.
Vâng. Rất hân hạnh được gặp bà.
Bà có thể...hướng dẫn tôi đi xem một vòng được không?
Tôi có thể à...?
À, được chứ. Đương nhiên là được.
Trên lầu có...khá nhiều phòng.
Ừ, khá nhiều. Tôi có lên trên ấy trước khi gặp bà.
Tôi đã sống trên đấy nhiều năm, đến khi chân tôi...
Một số phòng bỏ trống khoảng 30 năm.
Còn đây...đây...
là Phòng khách Mùa đông.
Vào thời đó nó hoành tráng lắm.
Chúng tôi tổ chức những bữa tiệc tuyệt vời ngoài đó...
trong vườn nhà.
Khoan. Khu vườn... cũng thuộc chung cư này à?
Một khu vườn ở trung tâm Paris như thế này phải đáng giá cả một gia tài.
Cái này đẹp đấy.
Hơi lạc tông, nhưng...
phím bấm còn tốt.
Anh giống cha anh như tạc.
Bà biết cha tôi à?
Ông ấy đã mua chung cư này của bà sao?
Anh đã nói chuyện với Maître Brinot chưa?
Ông luật sư à. Vâng, tôi có gọi cho ông ấy.
À, ông ấy...không nói được tiếng Anh.
Không hẳn thế. Còn tôi lại không nói tiếng Pháp từ khi lớn lên tới giờ.
Vậy ra không có ai...
giải thích cho anh về chuyện chung cư à.
Chuyện...chuyện gì?
À, căn hộ...này...
theo chế độ "viager".
từ viager... nghĩa là ở trọn đời.
Đây là cơ chế kiểu Pháp.
Anh biết đấy, khi mua bán một chung cư.
Khi người mua mua được với giá rẻ
thì người mua trả lại cái mà chúng tôi gọi là phí "lại quả"
Tức là sau đó người mua...
phải lại quả cho người bán tất cả phí thuê nhà,
cho đến khi người bán qua đời.
Tôi không hiểu lắm.
Cha...cha tôi...
Bốn mươi năm trước cha tôi đầu tư mua tòa chung cư này.
À, không, 43 năm trước cơ. Lúc chồng tôi vừa mất.
Vậy bốn mươi ba năm trước, ông ấy sở hữu chung cư này cho đến khi ông ấy chết
và để lại cho tôi theo di chúc, đã được chứng thực.
Chắc hẳn anh phải được thừa kế... nhiều lắm.
Không. Vài quyển sách.
Chiếc đồng hồ. Và căn chung cư này.
- Vậy thôi à? - Vâng.
Vậy phần còn lại ông ấy để lại cho ai?
- À, ai thừa kế à? - Ai được thừa kế mới đúng?
- À, ai được thừa kế? - Vâng.
Tôi thành thật xin lỗi. Cho tôi xin lỗi.
Tại tôi nhiều năm dạy tiếng Anh.
Tôi đã không...
Chính thức tôi không dạy tiếng Anh nữa, nhưng thói quen nghề nghiệp, hay sửa lỗi.
Vậy, nói tôi nghe phần còn lại đi đâu?
Cho tổ chức từ thiện. Ông ấy không muốn tôi để lại cho tôi.
Ngoại trừ chung cư này.
Chung cư này...xin lỗi.
Và...vài thứ,
vài quyển văn học cổ điển bằng tiếng Pháp, quá hữu ích luôn.
Và...chỉ có vậy. Thế ai... thu tiền thuê nhà của bà?
Anh biết đó, không phải là tiền thuê nhà.
Mà là tiền phí, trả cho tôi hàng tháng.
Xin lỗi. Trả cho bà?
- Cho tôi. - Cho đến khi bà qua đời?
Không hơn không kém. Cám ơn.
Bà có giỡn không đấy?
- Bà có nói giỡn không đó? - Hoàn toàn không.
Với chung cư cỡ này, thì không nhiều lắm theo mức sống hiện thời.
2.400 euro.
Mỗi tháng.
Và...
tôi phải trả tiền sao?
Tôi sẽ nhận tiền cuối mỗi tháng.
- Nhưng nếu vào đầu tháng sau... - Vậy là...
tôi được thừa kế 2.400 euro tiền nợ mỗi tháng sao?
À, có thể nói là vậy.
Hay thật.
Ông lại chơi tôi nữa rồi.
Anh...không khỏe sao?
Có hơi một chút. Tôi...
Tôi đã tiêu hết đồng xu cuối cùng để đến đây.
Chỗ này là cơ hội cuối cùng của tôi.
Chung...chung cư này? Anh không sở hữu chung cư nào ở New York sao?
Không, chả còn cái nào hết.
Thế, anh không tính quay về sao?
Dự tính là...
tôi sẽ bán chung cư này rồi đi đâu đó, tôi cũng không biết nữa.
Tôi không biết. Đi đâu đó, nhưng không phải là Paris
Nhưng anh có vé khứ hồi không?
Hóa ra bà muốn nói là tôi...
tôi sở hữu chung cư này, và...
sở hữu luôn cả bà.
Đúng, đúng, anh sở hữu chung cư này và cũng sở hữu luôn cả tôi.
Cho đến khi tôi chết.
- Sau khi tôi chết... - Thì tôi mới được một mình sở hữu chung cư.
- Chính xác. - Bà bao nhiêu tuổi rồi?
Xin lỗi. Xin bà hiểu cho. Tôi...
đang rất sốc. Tôi...
Tôi hoàn toàn bị phá sản. Nợ nần tứ giăng.
Ngoại trừ cái thùng đầy sách tiếng Pháp và căn hộ này, tôi chả còn gì cả.
Anh phải có gì đó của riêng anh trước khi cha anh mất chứ?
Có chứ.
Có đủ thứ hết
thời tôi có vợ kìa.
- Vậy giờ anh không có vợ nữa à? - Ừ, tôi ly hôn rồi.
Vài lần.
Ba lần.
Ba lần ly hôn?
Ứng với 3 quyển sách không được xuất bản của tôi.
Còn con cái?
Xin lỗi? À, con cái? Không, không có.
Tôi 90 rồi.
- Số tuổi đáng nể. - Vâng.
Tôi ở đây từ hồi còn hai mươi mấy.
Chín chục năm trước.
Tôi sinh ra ở Anh quốc.
Bà vẫn đậm chất Anh.
Khi anh sinh ra ở Anh quốc, thì anh sẽ có chất Anh
Chất Anh...
ăn vào da thịt mình.
Đâu còn cách nào khác.
Anh bao nhiêu tuổi rồi? Sáu mươi?
Gần 60. Tôi 57 tuổi 11 tháng.
Làm sao một người 57 tuổi 11 tháng...
lại chả có công danh sự nghiệp gì?
Này, bà làm ơn đi. Không cần phải tế nhị với tôi đâu.
Nếu bà muốn hỏi gì thì cứ hỏi, cho dù có thô lỗ.
Tôi 90 rồi.
Chả cần phải tế nhị gì đâu.
Theo tôi. Đi nào.
Cầm lấy. Anh có thể ở lại đây một thời gian.
- cho đến khi anh biết mình phải làm gì. - Cám ơn.
Tôi sẽ cho người giúp việc dọn phòng cho anh trên lầu.
- Anh có hành lý gì không? - Chỉ có một túi xách.
- Chỉ có vậy? - Chỉ có vậy.
Tôi nghĩ anh cần hít thở khí trời. Ra sông Seine đi dạo đi.
Trời đêm đẹp lắm. Chỉ có điều...đừng dại nhảy xuống nhé.
Nếu không chết đuối thì cũng cảm lạnh mà chết.
Đúng 8:00 ăn tối.
Đừng về trễ, tôi không đợi anh đâu.
Đồng hồ tôi trễ 6 tiếng.
Anh ở đây phải trả tiền.
Tôi lúc nào cũng cần tiền, và cái đồng hồ đó lại bằng vàng.
Bà đúng là kẻ cướp, bà Girad ạ.
Chính xác.
Auguste Lefebvre. Pardon.
Lefebvre. Tôi là Mathias gold. Cứ gọi tôi là Jim.
- Anh nói được chút tiếng Anh nào không? - Được chứ, đương nhiên.
- Nhưng chỉ chút thôi. - Vậy tốt rồi.
Tôi không biết ông có thể cho tôi xem căn chung cư...
rộng khoảng 400 đến 600 mét vuông không?
Chắc là tôi có, mời anh ngồi.
- Anh nói rộng cỡ bao nhiêu? - Khoảng 400 đến 600 mét vuông.
Với một ít tưởng tượng...
và một ít tiền...
thì chỗ này là "một cung điện".
Kiệt tác.
Cái này...giá bao nhiêu?
À, người chủ đòi 12 triệu.
Nhưng tôi nghĩ anh có thể trả giá...
12 triệu à. Vậy giá sẽ là bao nhiêu nếu nó có thêm...
khu vườn phía sau, nhưng không lớn hơn về kích thước?
Sao anh lại hỏi vậy?
Thật ra...tôi muốn bán.
Vậy thì, căn chung cư của anh ở đâu?
Ở Marais.
Tôi được thừa kế. Nó...khá lớn.
Tôi có chụp vài tấm hình.
- Xem nào. - Thấy không? Hai tầng.
Chạy suốt chiều dài. Thêm một cái vườn khổng lồ nữa.
- Cái này tốt đó. - Vâng, nhưng chỉ có một vấn đề.
No comments yet. Be the first to leave one.