The first 200 lines.
Và tôi là MC của Không Gian Vô Định.
Kính thưa quý vị khán giả, điều bạn sợ nhất là gì?
Ma, quỷ, đĩa bay?
Hay là bất kể lúc nào bạn cũng thấy lo sợ?
Trong chương trình đêm nay, ta sẽ chào đón một vị khách.
Liệu đó là người hay ma quỷ?
Chúng ta hãy cùng đón xem nhé.
Lúc bé, tôi từng bị ngộ độc ở trường,
nên đã được một giáo viên cho phép về sớm.
Và thế là tôi về nhà...
về đến nhà thì tôi nghe được tiếng động lạ từ phòng bố mẹ.
Tôi sợ chết khiếp, lúc đó mặt tôi tái mét.
Tôi chẳng biết phải làm gì, nên...
Tôi đã đi lấy một con dao lớn.
Cái mà bố tôi dùng để cắt món gà tây trong lễ Tạ ơn.
Và rồi tiếng mẹ tôi la hét ngày càng lớn,
tôi biết rằng bà đang gặp rắc rối.
Như thể bà ấy đang đối diện với tử thần vậy.
Thế là tôi mở cửa phòng ngủ...
lúc đó tôi thấy một gã to cao đeo mặt nạ
đang cưỡng hiếp mẹ tôi.
Nên tôi đã đâm gã này nhiều nhát dao liên tục.
Nhưng... đó là một sai lầm.
Một sai lầm tồi tệ.
Cái gã mà tôi đã sát hại lại chính là bố của tôi.
Họ đang chơi trò nhập vai.
Từ ngộ độc thực phẩm rồi đến sát hại bố ruột của mình.
Tất cả là một nỗi nhục đối với tôi.
Nhưng chẳng phải đời là một bể nhục sao?
Thành thật mà nói, tài năng của cậu ấn tượng hơn hồ sơ của cậu đấy.
Vâng. Cảm ơn ạ.
- Rất giỏi đấy. - Cảm ơn ạ.
- Về vai diễn này. - Mmm.
Cảnh vừa rồi diễn ra ở trong tuổi thơ của nhân vật.
Đây là một trong những tác nhân khiến cậu ta tìm hiểu về ác quỷ.
Ngạc nhiên thay, là điều này dựa trên một chuyên gia ác quỷ
đã thực hiện trừ tà cho vợ tôi.
Anh là một người khốn khổ, đầy rắc rối cùng với một quá khứ đen tối.
Tôi cần một diễn viên có thể diễn một cách xuất thần trên màn ảnh,
chứ không chỉ phê pha rồi nhận lương ra về.
Tôi không hút mấy thứ đấy. Nên...
À không. Tôi có thể nếu...
anh giao vai này cho tôi, nếu cần. Hoặc...
Ta xong rồi à? Rồi. Cảm ơn.
- Cảm ơn. - Clayton!
Này! Clayton! Trời ơi, thằng khốn--
- Donald! Ổn chứ? - Còn phải hỏi!
Tên khốn đẹp mã! Khỏe chứ bạn tôi? Mm!
Ừm, vẫn thế thôi. Đời vẫn cứ trôi. Cậu thì sao?
- Vẫn thế à? - Ừm.
Wow! Cả người cậu đang toát ra hào quang tử tế đấy.
- Được rồi. - Không sao, ổn mà.
- Tớ bận lắm. - Thật ư?
Ừ. Cậu thì sao rồi? Trông cậu khá mảnh khảnh.
Ổn chứ? Suy dinh dưỡng à? Ăn uống đủ chứ?
- Làm tớ lo đấy. - Ừ. Vẫn ổn mà.
- Thật à? - Donald, thật đấy.
Chỉ là, cậu biết đó, đi thử vai rất nhiều.
- Uh-huh. - Và rồi lại tìm...
những chỗ mới hay gì đó.
- Chắc hẳn rồi. - Cậu nghe điện thoại à? Hay--
- Không, không. - Sao thế?
Điên thật, cậu biết đó. Tớ không nghĩ là cậu--
sẽ theo đuổi sự nghiệp này đấy.
T-- Tớ thực sự hy vọng là cậu sẽ có công việc ổn định trong năm nay.
- Cảm ơn, Donald. Rất vui khi được gặp-- - Không, không.
Thật đấy.
Đây chỉ là mấy việc phụ với tớ thôi.
Tớ làm bây giờ toàn kiếm tiền từ cái điện thoại này.
Và điều đó buồn lắm. Tớ cần nó. Tớ muốn nó.
Tớ phải làm điều đó. Và tớ cũng rất mê nó.
Cậu hiểu ý tớ chứ? Cậu mới thật--
Cậu biết đó, nghệ sĩ, Clayton.
- Chính cậu. Một nghệ sĩ thực thụ. - Ừ.
Tớ cá là cậu hay khóc thầm trong phòng ngủ?
Nằm khóc trên giường.
Phải không? Đúng chứ? Khóc thầm trong phòng ấy?
- Hey! - Hey! Cô ấy đây rồi.
Wow. Trời đất ơi! Trông ngon lành quá nhỉ.
May là anh đẹp trai đấy.
May là cô có bạn trai rồi đấy.
Chào, Clayton. Dì Sherry đây.
Chỉ muốn kiểm tra xem con có ổn không thôi.
Oh, wow!
Dì đang xem ảnh của con và mẹ này.
Oh, tấm này...
Con trông đáng yêu quá.
Vòi voi bé xinh
đang tắm cùng mẹ.
SỬA GƯƠNG
Ta đã đến viếng mẹ con vài ngày trước.
Và tặng một ít hoa tươi cho bà.
Con nhớ bài hát mà mẹ thường hát cho con không?
Greensleeves? Nhớ chứ? Nghe rất chướng tai.
Nhưng con lại thích. Thật là ngọt ngào.
ĐỪNG BỎ CUỘC
Dù sao thì-- oh! Tập NCSI của con, Dì đã xem nó.
Tuyệt vời lắm. Dì không nghĩ nó hay như vậy.
Và thật không thể tin được là họ cắt toàn bộ cảnh có con.
Được rồi, tạm biệt.
Để rồi khi
Người tôi yêu
Rời xa tôi
Không lời biệt ly
Vì tôi đã yêu người quá lâu
Hạnh phúc khi...
Có nàng Greensleeves
Trái tim ta--
Được sưởi ấm khi bên nàng Greensleeves
Hạnh phúc khi bên nàng Greensleeves
Và chẳng ai khác ngoài nàng
Greensleeves
- Anh hạnh phúc. - Tôi hạnh phúc.
- Anh hạnh phúc. - Tôi hạnh phúc.
- Anh vui tính. - Tôi vui tính?
- Anh vui tính. - Tôi vui tính.
- Anh vui tính. - Tôi vui tính.
- Anh vui tính. - Cô xinh đẹp.
Được rồi. Tốt lắm.
Hãy ngồi xuống nào.
Okê-con dê.
Người cuối cùng chưa lên sân khấu là Clayton.
Tổng số học sinh lớp chúng ta là số lẻ à?
Don, em tôi, em có muốn tập lại lần nữa để giúp Clayton không?
Được rồi, các quý ông. Lại đây nào.
Được rồi, Donald, Em bắt đầu trước nhé.
Hãy cứ ứng biến thôi, đừng nghĩ quá nhiều.
Bắt đầu nào.
Cậu bị ngu.
Thật ư?
Thôi nào, Clayton.
Tôi bị ngu.
- Cậu bị ngu. - Tôi bị ngu.
- Cậu bị ngu. - Tôi bị ngu.
- Cậu bị ngu. - Tôi bị ngu.
- Cậu bị ngu. - Tôi--
- Cậu bị ngu. - Tôi bị ngu.
Cậu bị ngu!
- Nhanh hơn. - Cậu là thằng khốn.
Oh. Cậu bị đần.
- Cậu là thằng khốn. - Cậu bị đần.
- Cậu là thằng lùn. - Cậu bị đần.
- Cậu là thắng khốn lùn. - Cứ lặp lại những gì cậu ta nói đi.
- Cậu bị đần. - Cậu bị đần. Tôi--
- Cậu bị đần. - Tôi bị đần.
Cậu nhát cáy.
- Làm ơn, cứ lặp lại đi! - Tôi không--
- Cậu nhát cáy! - Tôi không nhát cáy.
- Cậu nhát cáy. - Tôi không nhát cáy.
- Cậu nhát cáy. Cậu nhát cáy. - Tôi không nhát cáy.
- Cậu nhát cáy. - Tôi không nhát cáy.
- Cậu nhát cáy! - Tôi không nhát cáy!
Don... em tôi...chuyện này.
Cậu có nghĩ tôi nên, uh, nói chuyện với quản lí của cậu không?
Để xem liệu hắn ta có chịu gặp mặt tôi không?
Oh. Em nghĩ, sẽ rất khó đấy, Chippy.
Hắn là một thằng khốn thật sự. Thầy biết đấy.
Ý em là chỉ việc gọi hắn thôi là đã khó khăn rồi.
Tôi hiểu mà.
Vậy nếu cậu mời hắn ta đến vở kịch của tôi vào tuần sau, để xem tôi thực hành.
Thầy định tặng hắn một vé tham dự sao?
Gì cơ? Không. Hắn phải tự trả tiền chứ.
Ta phải trả tiền thuê rạp mà.
Những gì nãy giờ thầy nói...
nghe cứ như thầy là một con mồi ngon trong bể cá mập vậy.
Và rồi thầy sẽ bị ăn tươi nuốt sống mất.
Thầy giống như một chú cá heo hơn.
Em khá ngại khi nói điều này.
Nhưng đây là vì thầy là một người có tài năng.
Và không chỉ có tài thôi đâu.
Mà thầy còn có chiều cao, vóc dáng, tướng mạo, và khí phách.
Và hơn hết...
thầy là một thầy giáo tuyệt vời.
Biết gì không Don?
Sự thành thật của cậu...
khiến cậu tuyệt vời.
- Oh, cảm ơn ạ. - Đừng đánh mất nó nhé.
Này, Clayton, là bố gọi đây.
Hy vọng con vẫn ổn.
Ta muốn nói là ta và Max đã xem tập NCIS của con.
Bọn ta chẳng thấy con đâu cả.
Con có chắc là đúng tập phim đấy chứ?
Không biết họ có cắt cảnh có con không. Thỉnh thoảng cũng có chuyện này mà.
À hình như con trai của Max có việc cho con đấy
làm môi giới tại công ty của nó.
Nó bảo nó sẽ là JP Morgan tiếp theo.
Không phải, là Goldman Sachs.
Oh, xin lỗi. Max vừa bảo ta. Là Goldman Sachs.
Alo?
Chào, Clayton. Sean gọi cho cậu này.
Được thôi.
Chào, Sean, cậu đang nối máy với Clayton.
Yo.
Yo. Ổn chứ bạn tôi? Dạo này sao rồi?
Tôi ổn. Tôi ổn--
- Mẹ nó! - Cậu ổn chứ?
Ừ, chỉ là hơi đau đầu gối. Mẹ nó, đau thế.
À, tôi có nói chuyện với giám đốc của Psychic Highway.
- Ừm. Và? - Hắn ta thích cậu đấy.
Tuyệt vời... Tuyệt. Tin vui đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.