The first 200 lines.
Sẵn sàng chưa?
Tôi hỏi: "Sẵn sàng chưa, trường Woodbright?".
Cổ vũ các nhà đương kim vô địch của cuộc thi nhảy Work It nào,
Chim Sấm của riêng các bạn!
Albert Einstein từng nói: "Vũ công là vận động viên của Chúa".
Kim Kardashian từng nói: "Ánh đèn sân khấu là tất cả".
Và là trưởng câu lạc bộ Nghe/Nhìn, tôi phải đồng ý.
Đôi khi tôi tự hỏi
nếu còn sống đến giờ, Einstein có vào được đại học?
Dĩ nhiên ông ấy giỏi toán và khoa học
nhưng ông ấy có lịch ngoại khóa?
Ngày nay, các đại học lớn muốn mỗi thứ một chút,
và tôi tưởng đã có hết.
Tôi bắt đầu buổi sáng bằng bài nói TED Talk
vì ai không thích mẹo vặt hay chứ?
Nên theo kinh nghiệm, tắm nước lạnh hiệu quả hơn...
Hằng ngày, tôi đi xe đến trường cùng bạn thân Jas.
Mau lên! Tớ còn bài thi Sinh để trượt đó.
Bọn tôi không rời từ hồi mẫu giáo khi cậu ấy kéo quần lót đứa nhóc này lên
vì chế nhạo hộp cơm trưa kiểu gã khoa học Bill Nye của tôi.
Jas không quá lo về điểm số vì cậu ấy sẽ thành vũ công chuyên nghiệp.
Khi Jas lắc mông như vũ bão,
tôi tạo hồ sơ đại học ấn tượng
bằng việc sắp xếp có tính toán kỹ các lớp nâng cao, Hội Học sinh.
Tôi còn làm tình nguyện ở viện dưỡng lão.
Mọi thứ để đơn ứng tuyển của tôi hoàn toàn không bị từ chối.
Được rồi, nên tôi không có bạn trai,
xe ô tô hay lịch trình họp mặt vui chơi bận rộn.
Nhưng sẽ bõ công hết
khi tôi vào được trường mơ ước, Đại học Duke.
Tôi tưởng đã hình dung hết, cho đến một ngày...
mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ôi Chúa...
Hôm nay biểu diễn tuyệt lắm, các cậu.
Tớ thực sự đã nghĩ nó hay hơn.
Có vài trở ngại trong đó nhưng...
ta sẽ cứ nỗ lực mà bước tiếp thôi. Nói chung, tớ mừng vô cùng.
Tóc của Brit bị cháy sém.
Giờ có lẽ sẽ phải để mái bằng
mà mặt cậu ấy thì đâu có hợp.
Nghe này, Isaiah, tớ...
Ý tớ là Julliard, tớ có thể đảm bảo đó là tai nạn thôi.
Năm tháng nữa là tới cuộc thi Work It,
trách nhiệm của tớ là đưa nhóm ta tới chiến thắng thứ tư liên tiếp.
Cậu hiểu không?
Nghe tới trường Woodbright là nghĩ tới đây.
- Chim Sấm. - Sẽ không tái diễn nữa.
Dĩ nhiên, vì cậu không ở ban Ánh sáng nữa.
- Brit, cậu gọi Chris Chu nhé? - Chris Chu?
Không thể thay tớ bằng Chris Chu. Tớ dạy cậu ta hết mà.
- Đang đổ chuông. - Julliard, đừng làm thế này mà.
Này, tớ rất xin lỗi.
Nói thật, Quinn, tớ không chấp nhận nó,
hãy thu đồ và dọn sạch tủ đồ của cậu đi.
Cậu đâu thể đuổi tớ. Ta cùng lớp tiếng Pháp đó.
- Cậu bị từ chối. - Gì?
Bị xóa, bị hủy. Khởi động lại Ctrl-Alt-Delete.
Tớ không hiểu.
Cậu bị trục xuất khỏi phòng này. Cậu hiểu điều đó chứ?
PHỎNG VẤN DUKE!
Bạn có lẽ thắc mắc sao là Duke?
Sao không phải Yale, Penn
hay Harvard?
Mặc dù sự thật thú vị: Duke là Harvard của miền Nam.
Quinn, dậy đi!
Hôm nay là ngày đó! Phỏng vấn Duke!
Bố tôi đã học ở đó,
nên từ nhỏ, tôi đã tới các trận bóng bầu dục, họp cựu sinh viên và...
tôi không biết, cảm giác y như nhà vậy.
Bạn biết đấy, nếu mà nhà có tỉ lệ chọi thấp hơn 6%.
Điểm mạnh?
Nhiệt huyết, thông minh, có động lực, có tình người.
Điểm yếu?
Chuyên tâm.
Nếu nghĩ lại thì có thể là một điểm mạnh.
Mới chỉ là bước đầu.
Con sẽ sớm học dự bị y, rồi sẽ thành bác sĩ Quinn.
Vâng, con sẽ tập trung từ giờ.
- Được rồi. - Vâng.
Mẹ yêu con.
Mẹ!
- Mẹ làm gì vậy? - Ừ.
Mẹ tạo tâm trạng cho con bằng bài hát hứng khởi của mẹ.
Mẹ bật bài này khi cần hứng khởi.
- Mẹ lôi nó ra cho mỗi lúc thế này? - Đúng đó.
Hay thật. Tuyệt đấy.
Vui. Được đó, tốt rồi.
Mẹ, họ nhìn thấy ta đấy.
- Họ nhìn kìa. - Ghen tị đó.
Họ nhìn mẹ nên giờ họ nhìn con.
- Quinn. - Mẹ.
Mẹ yêu con. Yêu con.
Con không nói nhưng mẹ biết con yêu mẹ mà.
Em đứng đầu lớp.
Em nhận học bổng Tài năng Quốc gia.
Điểm trung bình 4,0.
Em làm tình nguyện ba buổi chiều một tuần ở viện dưỡng lão gần nhà.
Em cũng là thủ quỹ của Hội Học sinh.
- Em nói trưởng câu lạc bộ Nghe/Nhìn chưa? - Cô phải ngắt lời ở đó.
Hội Học sinh. Câu lạc bộ Nghe/Nhìn. Tình nguyện.
Mọi ứng viên, gần giống hệt.
- Mà họ có chơi... - Cello?
Phải, ai cũng chơi đàn cello, và chẳng ai thích chơi cello.
Em rất thích cello.
Em có thể làm vì cello như việc Lizzo làm vì sáo không?
- Không ạ. - Em đam mê gì?
Cái gì lôi em khỏi giường mỗi sáng?
Bài nói TED Talk.
Cô gái, buồn thật. Bạn sóc à, thật hả?
Gần đây em có đọc báo hay xem cả bản tin không?
Thế giới đang bùng cháy.
Cô đang tìm các ứng viên tạo nên sự thay đổi, chấp nhận mạo hiểm.
Em hiểu ý cô chứ?
Không phải ứng viên chỉ biết lấp đầy cái hộp.
Cô muốn một ứng viên làm nổ tung cái hộp.
Vâng.
Nghe này, cô chỉ đang cố hình dung em thực sự là ai.
Đam mê của em là gì? Em đam mê gì?
Đam mê... của em.
- Duke ạ. - Buồn thật.
Trừ phi là một chàng tên Duke rất nóng bỏng.
Vì nó chỉ là một ngôi trường. Chỉ là các bức tường.
Nó không phải đam mê.
Thú vị lắm. Rất cảm ơn em đã đến.
Không, khoan, làm ơn, cô Ramirez.
Tất cả em muốn chỉ có thế này.
Cô thấy đó, bố em...
học ở đây và mất lúc em 12 tuổi,
mẹ em phải làm hai việc chỉ để chu cấp cho nhà em.
Em đang học trường nào?
- Woodbright ạ. - Woodbright?
Ôi không phải trường có nhóm nhảy bầy chim gì đó lên chương trình Ellen sao?
Vâng, họ...
Vâng, đúng vậy, sau khi bọn em thắng cuộc thi nhảy Work It năm ngoái.
Chà, hấp dẫn thật.
Cô không biết em tham gia nhóm đó đấy.
Em có góp phần ạ.
Tốt lắm. Em theo phong cách nào?
- Xin lỗi ạ? - Phong cách nhảy, cưng.
Em nhảy break dance? Leo tường?
Em thích Zumba chứ? Mặc quần đùi phản quang và làm động tác grape vine?
Em nhảy kiểu nào?
- Em làm chiếu sáng. - Xin lỗi?
Người chiếu sáng ạ.
Người chiếu sáng? Cô chưa từng nghe tới.
Chắc thật sự là gì đó. Em làm gì?
Em chỉ...
Em... khiến nó tỏa sáng.
Cô hẳn đã hiểu sai về em, Ackerman.
Ý cô là nhóm nhảy ấy hả?
Nó cần cảm xúc, năng lượng, sự bền bỉ.
Cô tưởng em đây chỉ có hồ sơ và bảng điểm.
Em là ứng viên thú vị nhất cô gặp tuần này đấy.
Cô mừng lắm.
Cô sẽ xem em ở cuộc thi nhảy Work It nhé?
Cô sẽ đến ạ?
Dĩ nhiên rồi! Cô sẽ không bỏ lỡ đâu.
Vậy con đã nói gì? Con ở trong đó lâu vậy mà, Quinn.
Chỉ là trường học, này nọ.
Trường học, này nọ? Thôi nào! Kể nhiều hơn thế đi.
Con đã nói con muốn học dự bị y chưa?
Rồi hả? Cô ấy ấn tượng chứ?
- Vâng. - Có? Dĩ nhiên.
Mẹ bảo cô ấy sẽ ấn tượng mà. Rồi, con còn nói gì nữa?
Cô ấy...
Mẹ biết đấy, con nhớ mang máng cô ấy bảo
con sẽ là sự bổ sung tuyệt vời vào gia đình Duke
và tiếp tục phát huy.
Ôi Chúa ơi. Con đỗ chắc rồi.
Con đỗ chắc rồi. Mẹ biết mà!
- Mẹ rất tự hào về con. - Ôi tuyệt.
"Gửi cô Ramirez, Thủ tướng Anh Winston Churchill từng nói:
'Cái giá cho sự vĩ đại là trách nhiệm'.
Nên em sẽ chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Em đã không nói thật hoàn toàn với cô khi nói em là một Chim Sấm".
TRẢI NGHIỆM THỬ CÁI MỚI CHƯA BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN
Này, tớ nói chuyện một lát được không?
Nói mau đi, cưng.
Được rồi. Tớ đang nghĩ tới tiết mục cho Work It và...
hi vọng tớ được nhảy chính.
- Sẽ có nhiều nhà tuyển sinh ở đó, tớ... - Ai chả biết họ đến
để xem tớ dẫn dắt Chim Sấm chiến thắng.
Được rồi.
Ừm... À...
Thực ra tớ nghĩ tớ cũng khá như cậu.
Ồ vậy sao?
Ừm, có lẽ khá hơn.
Vậy bắt đầu nào.
Phải đó. Nào!
Biến đi, Jasmine.
Cậu sẽ không cùng đẳng cấp với tớ đâu. Không bao giờ.
Vậy là tôi phải gia nhập nhóm nhảy.
Tôi, cô gái không tìm nổi nhịp tim của chính mình, nói gì đếm nhịp bốn.
Hồi tôi năm tuổi,
mẹ đăng ký cho tôi vào lớp ba lê và một tay tôi phá nát buổi diễn đó.
Nhưng có một việc tôi làm tốt, đó là học.
Tôi chỉ cần tìm đúng giáo viên.
- Này! - Ôi, làm tớ sợ à. Gì?
Tớ cần nhờ việc này, mới nghe sẽ thấy ngớ ngẩn
- nhưng cậu cần chịu cùng tớ. - Không.
No comments yet. Be the first to leave one.