The first 200 lines.
Ôi trời.
Ông Morrison, ông có mặt ở đây vì không chấp hành phán quyết của tòa.
Ủy ban Xây dựng đã dẫn chứng ra
các nỗ lực liên tục để cho ông một cơ hội đưa căn nhà của ông vào tiêu chuẩn.
Có đến 26 lỗi vi phạm trong kết cấu
và họ đang đề nghị sang bằng căn nhà của ông.
Tôi cũng chú ý đến một điều là
ông rõ ràng vi phạm lệnh ngăn cấm của tòa về việc xây dựng trên địa điểm đó
đến khi các vấn đề trên được giải quyết.
Ông có hiểu được tính nghiêm trọng của các cáo buộc đó không?
Ông có thể phải vào tù đấy?
Vâng, tôi hiểu.
Ngài có là fan bóng chày không, thưa quý tòa?
Xin lỗi?
Hai năm trước.
Khi tôi 11 tuổi
bố tôi dẫn tôi đến Boston để xem một trận đấu.
Đó là 2 trận đấu liên tiếp
giữa đội Boston Red Sox và Yankees.
Ông lấy một quả bóng chày trong túi ra và bảo tôi,
"Con đi đến chỗ băng ghế dự bị và xin chữ ký của Babe Ruth lên quả bóng này."
Nói thật lòng lúc đó tôi sợ phát khiếp.
Dù sao tôi cũng xuống đó.
Babe Ruth nói với tôi, "Được chứ cháu trai, chú sẽ ký."
Rồi ở cuối băng ghế, Lou Gehrig đang nhìn mấy cây gậy.
Ông ấy cũng ký tên vào đấy.
Thưa ngài, quả bóng đó nổi tiếng đến tận bây giờ.
Lelands muốn bán đấu giá nó ở New York.
Họ viết về tôi và quả bóng trên báo St. John.
Tôi vẫn còn giữ bài báo đó.
Babe Ruth là ai thế ông nội?
Đó là một cầu thủ huyền thoại.
Này, cháu mấy tuổi rồi?
Chín ạ.
Đừng có nói cháu 9 tuổi rồi mà chưa ai nói cho cháu biết Babe Ruth là ai nhé?
Không ạ. Ông mấy tuổi rồi?
Tám bảy.
Ông có biết Drake là ai không?
Là ai?
Ông cũng như cháu thôi.
Thằng nhóc tỳ này làm tôi nhớ đến bố nó.
Bố nó làm tôi nhớ đến một người tôi quen.
Ngày hôm nay có vẻ như không dành cho đám tang, nhỉ?
Không.
Thêm nữa, tôi không hình dung nhiều về mấy ngày như thế.
Ông có nghĩ đến lúc sắp chết không?
Có lẽ tôi không nên nghĩ nhiều.
Hồi tôi còn trẻ, tôi nhìn những người già
và suy nghĩ, "Nếu tôi sống đủ lâu,
tôi sẽ có thời gian nghiệm ra những giờ phút cuối cùng."
Nhưng bây giờ tôi cũng không chạm tới điều bí ẩn tuyệt vời đó
hơn là bao so với hồi tôi 10 tuổi.
Coi như đó là một vấn đề, được chưa?
Chúng ta sẽ kịp khám phá ra.
Tự nhủ thế đi.
Tôi mong sẽ có kỳ tích.
Chúng ta hãy cùng cuối đầu cầu nguyện.
TSX lại đạt kỷ lục vào ngày hôm qua là 14,660
và vượt qua con số của năm ngoái là 14,625.
Chào buổi sáng nhé mấy thím.
Chúng ta đặt mấy chậu đất ở đó cũng được một năm rồi.
Con gái bà nghĩ chúng ta giống những người sống lưu bạc.
Đó là nghệ thuật sắp đặt.
Ông có nhìn thấy đàn bò không?
Vâng, thưa có.
Tôi không biết chúng là bò của ai.
Của chúng ta đấy, bà biết điều đó mà.
Nào, nào.
- Chào bố. - Ruthie.
Kiểm tra sức khỏe thế nào ạ?
Cả hai không có bệnh nào hết.
- Vậy sao? - Ừm...
Bác sĩ không nói gì về trí nhớ của bà ấy ạ?
Ta quên hỏi mất.
Bố đùa đúng không?
Không, thật, ta quên mất.
Có lẽ ta nên hỏi về trí nhớ của ta mới đúng.
- Mẹ đâu? - Bà ấy ở ngoài xe.
Mẹ không muốn vào sao?
Không, bà ấy thích ngồi ngoài đó.
Có lẽ chúng ta nên mua sữa ngoài cửa hàng.
Ruth thế nào?
- Chào bố. - John.
Cần thứ gì ở Sussex không ạ?
Ta qua đây để lấy mấy thanh hàng rào.
Đâu phải lúc này.
Con đã nghe chuyện mấy con bò.
Ai cũng biết chuyện mấy con bò.
Ta đã chán chúng rồi.
Thật sao?
Trừ khi... dĩ nhiên là nếu mày muốn chúng.
Bố biết đấy, với thị trường thịt bò như bây giờ,
sở thích đó thực sự con không thể kham được, nên...
Thế thôi.
Không đùa chứ?
Giờ sao?
Chiếc lốp đó đi được bao nhiêu dặm rồi Craig?
Thấy không, đó là những gì xảy ra khi ông quá hà tiện đi mua cái mới.
Tôi nghe nói mấy chàng trai đã mua cho mình chiếc máy kéo mới.
Tuy vậy cũng thật ngạc nhiên là chúng lại đưa chìa khóa cho một lão già.
Vụ đàn bò thoát ra rõ ràng rồi.
Gặp tôi thì mấy thanh rào chắn đã được thay từ năm trước.
Thế vụ thu hoạch dâu ở đó ra sao rồi Chester?
Ôi chào, chỉ do nóng lên toàn cầu.
Tôi vẫn còn chưa thấy cơn mưa xuân nào nữa.
Hay mà, tôi thu hoạch được nhiều dâu hơn dự kiến.
Ông có biết ai muốn làm công việc thu hái
thì nói cho tôi biết nhé.
Ông đúng là đồ tự mãn.
Sẽ ra sao nếu con chậm chân 10 phút?
Trời đất, Craig, ông đã làm gì căn bếp thế kia?
Tôi chả làm gì cả.
Do bà đã để găng tay cách nhiệt lên trên lò đấy.
Đừng đổ thừa thế.
- Tôi không có. - Bà có làm đấy!
Sao ạ?
Chúng ta đã nói chuyện đó rồi.
"Chúng ta" là ai?
Lỗi đầu tiên của bố là có đến 7 người con, nên...
Bà ấy đôi lúc cũng có những ngày thăng trầm, thế thôi.
Bà ấy sẽ ổn thôi.
Ông có ngửi thấy mùi khói không?
Tôi có đốt vài bụi rậm phía sau nhà hôm nay.
Chắc chúng đã bay vào trong nhà.
Tôi muốn nhìn ông.
- Sẽ lâu đấy. - Vậy sao?
Cởi đồ ra đi, lão già.
Tôi xin lỗi.
Về chuyện gì?
Không có gì.
Tôi chỉ muốn nói xin lỗi thôi.
Nó không bao giờ lỗi thời nhỉ?
Không, không hề.
Chúng ta luôn có màn dạo đầu hoàn hảo.
Còn nhớ khách sạn ở St. John...
trong lần đầu chúng ta kết hôn không?
Còn nhớ lần lái xe đến St. John trước khi đến khách sạn không?
Trời, bà dường như lúc nào cũng quá nghiêm túc.
Tôi đã thế...
đến khi tôi gặp được ông.
Ai mà biết được điều đó.
- Ồ, dâu năm nay toàn loại A-1 đấy ông chủ. - Đúng đấy, Gus.
Chúng ta sẽ hái thêm một lô nữa vào chiều nay khi trời mát mẻ.
Được thôi.
Ông Morrison, không nghĩ là gặp lại ông trong năm nay.
Ồ, sao vậy?
- Ông có nhận được thư của tôi không? - Ừm.
Không phải là tôi gọi lại rồi sao?
Chúng tôi đã chuyển nó trở lại một tài khoản hợp lệ mới trong tháng 2.
Chúng tôi chỉ mua từ những người chuyển sản phẩm của họ bằng xe đông lạnh.
Chúng còn ở trên cây chưa đầy 2 giờ trước.
Cũng không có một chút ánh nắng nào rọi vào nó hết.
Chà, đó là quyết định của giám đốc.
- Còn phòng nào trống trong đó không? - E là không.
Thế là tôi không gặp may rồi.
Tôi không thể kham nổi một chiếc xe đông lạnh cho cánh đồng chưa đến một mẫu.
Vâng, tôi biết.
Tôi rất tiếc, giá mà tôi có thể giúp được chút gì.
Ừ, tôi cũng thế.
Bây giờ dường như thứ gì cũng cần phải điều chỉnh lại hết.
Không hiểu tại sao bà không thể gấp đôi công thức lên.
- Chúng ta có thể làm nhiều hơn. - Thế thì sẽ không ngon.
Không hề, bà tào lao quá.
- Craig... - Hử?
Đừng nghĩ ông có cả cánh đồng dâu,
mà tôi phải làm đến 10 nghìn lọ mứt.
Cho bớt chúng đi.
Trời ơi!
Đi nào.
Việc này làm tôi nhớ đến hồi còn đi giao sữa.
Trước khi tôi gặp bà, tôi đã có một con ngựa và một chiếc xe ngựa.
Đã đi hết các tuyến đường từ thời Lefebvre.
Biết rồi.
Nước trong toa-lét đã đóng băng vào tối qua.
Tôi cá là đêm nay nó sẽ lại đóng băng lần nữa.
Chúng ta đã dùng hơn 10 mét khối gỗ cho mùa đông này.
Chỉ đủ làm ấm chỗ này thôi.
Thật ra, chắc sẽ không quá dài
trước khi nơi này không còn giúp được gì cho ta nữa.
Quang cảnh cũng không còn đẹp lắm.
- Ông có vẻ giống Ruth rồi đấy. - Ồ?
Không, tôi sẽ không chuyển đến thành phố đâu.
Và ông sẽ phải bắn tôi trước khi tìm thấy tôi trong nhà dưỡng lão.
Khung cảnh duy nhất ở đó chỉ là
những bước chân chậm chạp trên mặt đất thôi.
Tôi làm gì có ý đó.
Tôi đang nghĩ đến việc xây một ngôi nhà nhỏ hơn, tiện nghi hơn,
trên khu đất nhỏ của chúng ta bên kia đường.
Một tầng thôi.
Chúng ta làm gì có tiền.
- Chỗ này đâu có gì đáng giá. - Ừm.
Và chúng ta sẽ không thế chấp thứ gì cả.
Nếu tôi làm việc ổn định, chúng ta có thể lo được.
Nếu bỏ qua vườn dâu và lũ gia súc,
tôi dường như có rất nhiều thời gian rảnh.
Hứa với tôi một điều.
Ừm.
Chúng ta sẽ không chuyển đi tới khi cần thiết.
Được thôi.
Bố này!
No comments yet. Be the first to leave one.