The first 200 lines.
Dan. Súng cậu đây
Nào mọi người, đừng bỏ sót
Cả đội 1, đội 2 nữa.
Gã tóc dài là ai thế?
Là Ellsberg. Làm cho Lansdale ở tòa đại sứ.
Hắn đang đi thị sát.
Di chuyển thôi
Đi thôi mọi người
I'll take good care of it.
Đội Bravo 27, xe tăng phục kích.
Bắn. Tọa độ 2.98471.
Nằm xuống
Treo lên đó, anh bạn. Có người sẽ sửa.
Này Dan
Dan?
Dan!
Bộ trưởng muốn anh nói giúp một tiếng. Anh đi theo tôi
McNAMARA: Anh có thể nói với Tổng Thống điều anh muốn
Tôi đã đọc kỹ báo cáo của Dan Ellsberg
tôi cho ông rõ, chuyện không đơn giản vậy
Dan, anh biết ông Komer chứ?
Ông ấy đang thảo luận với Tổng Thống về cuộc chiến
Ông ấy cho là mọi thứ đang tiến triển tốt đẹp
trong suốt một năm qua
Nhưng tôi lại cho là
Mọi thứ đang tệ đi
Chúng tôi không ra ngoài chiến trường
Anh đã tới đó, Chỉ có anh biết thôi
Vậy anh nhận xét thế nào?
Mọi thứ tốt hơn hay tệ đi?
Uhm, Ông Bộ trưởng
Tôi thấy không khác gì
Thấy chưa, chính là điều tôi muốn nói
Chúng ta gửi hàng trăm ngàn lính
vào chiến trường, mà mọi thứ có tốt hơn đâu
Với tôi, có nghĩa là mọi thứ đang thực sự tệ đi
Cảm ơn cậu, Dan.
Thưa ngài
Thưa Bộ trưởng
Chuyến đi thế nào, ngài bộ trưởng?
Chúc các bạn chiều tốt lành.
Tôi không có bình luận gì..
Nhưng rất vui trả lời vài câu hỏi
- Jim. - Ngài Bộ trưởng..
Tôi muốn hỏi chuyến đi khiến ngài
lạc quan hay bi quan...
về triển vọng cuộc chiến và chúng ta thắng không được không?
Cậu hỏi tôi lạc quan hay bi quan
Hiện tôi chỉ nói với các bạn Quân đội của chúng ta
đã tiến mạnh trong 12 tháng qua...
Hơn cả sự mong đợi
Chúng ta đang được khích lệ với tình hình ở Việt Nam
Thật đáng kính phục, chúng ta đang tiến lên
Tôi đặc biệt hài lòng những gì ta đang có
Cố vấn Bob Komer theo sát chuyến đi.
Ông ấy đã thấy
là chúng ta đang tiến vượt bậc thế nào...
trong mọi mức nỗ lực cho cuộc chiến này
Derek.
Chào buổi tối, Dan.
- Chào buổi tối, Dan. - Chào các anh.
Anh ổn chứ, Dan?
Yah Yah, chỉ là tôi để quên vài thứ
Tôi đã lấy rồi.
Đi tới rẽ trái về Melrose.
Chúng ta đã tận tụy vì công lý
và trật tự hòa bình thế giới
thông qua Liên Hiệp Quốc.
"Ngày 3 tháng 5 năm 1950.
"Tổng thống Truman cấp thêm 10 triệu USD
"để hỗ trợ đưa quân tới Đông Dương"
Uy tín của Tổng thống
đang phụ thuộc vào...
việc dùng sức mạnh để tạo hòa bình.
Đoạn thứ sáu...
cho phép kiểm soát
tổng tuyển cử ở Việt Nam
cả thế giới đều biết Hoa Kỳ,
không đi khơi mào chiến tranh.
Ngày 11 tháng 5 năm 1961.
Tổng thống Kennedy ra lệnh
rà soát các lực lượng quân đội
có khả năng được đưa tới Việt Nam
Nước Mỹ không gởi những chàng trai
xa nhà tới 9,10 ngàn dặm
để làm những việc mà đáng lẽ thanh niên VN phải làm.
Johnson tiếp tục chính sách của Kennedy
Điều hành quân đội phải được
kiểm tra sát sao bởi chính trị
Ta ôn lại mấy con số nhé?
một lần nữa thôi
Công ty định bán bao nhiêu cổ phần?
1.35 triệu cổ phần
Khoảng giá bao nhiêu?
Tầm 24.50 USD tới 27 USD cho một cổ phần
Không chính xác lắm khoảng giá lớn quá
Đám nhà băng mà. Ông biết đấy,
Lúc nào chẳng diễn trò về giá.
Nhưng với chúng ta, đó là trên 3 triệu USD rồi
đủ để tôi trả lương cho 25 phóng viên giỏi
trong vòng 5 năm
Tốt. Sao phải tốn tiền cho phòng tin tức?
Lợi nhuận đang ngày càng kém đi
so với tờ Gannett Knight hay Ridder.
Gannett, Knight, Ridder
là mấy tờ báo một mình một chợ ở thành phố nhỏ
Bạn đọc của ta ở tầm lãnh đạo
Có học vấn cao. Lại nhiều đòi hỏi
Nên ta phải đầu tư vào những cây viết giỏi
Đó là vì....
Vì chất lượng và lợi nhuận
luôn song hành với nhau
Đó, thấy chưa?
- Bà đã nắm được. - Ôi, chúa ơi!
Không biết tôi làm nổi không
- Tôi đi ăn sáng đây - Vâng
Tôi không muốn Paul hay Arthur thấy sốt ruột.
Không
Chúc may mắn
- Cảm ơn ông, Fritz. - Mmm-hmm.
- Hẹn cậu dưới phố. - Gặp ông sau.
Mấy thứ này cần thiết không mẹ?
Ồ Chúa ơi, có chứ
Con nên nghe mọi người nói trong mấy cuộc họp kiểu này.
Giống như tiếng nước ngoài vậy
Không ý con là việc rao bán công ty
Ta đang gặp khó khăn tiền bạc
Con biết đấy mất khả năng thanh toán
Đó là chuyện kinh doanh báo chí.
Chúng ta đang kinh doanh báo chí
Chúng ta cần công khai gọi vốn
để duy trì kinh doanh và phát triển tờ báo
Đó là những gì Fritz nói
Ông ấy cũng cho là nhà mình
có thể duy trì quyền kiểm soát
Nhưng mẹ không chắc ông nội con...
Có lẽ muốn chúng ta từ bỏ quyền kiểm soát
- Xin chào? - Bà. Graham?
Vâng, tôi đây
Vui lòng giữ máy Chánh văn phòng Nhà Trắng gọi.
Ai vậy mẹ?
Haldeman.
Bà Graham, Tôi Bob Haldeman.
Vâng, xin chào
Chúng ta đang có chút rắc rối ở đây.
Oh?
Oh, Jesus.
Tôi xin lỗi
- Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. - Chào buổi sáng
Trễ quá. Tôi phải gom hết mấy thứ linh tinh
sau đó lại có một cuộc gọi bất ngờ
Ah, cái gì trong cặp táp thế?
Ben, anh biết, hôm nay
Ta phải gặp nhà băng
- Oh, đúng, đúng. - Ông biết rồi mà
Tôi dám chắc chỉ có bà
là người duy nhất
đọc hết mấy thứ vớ vẩn vô lý đó
Chắc vậy vì tôi là người cần đọc
Bà nghĩ gì về Neil Sheehan?
Ôi chúa ơi, những tường thuật của ông ta về Việt Nam
thật phi thường.
Mà có chuyện gì?
Anh định cướp hắn từ tờ The Times?
Tôi không chắc Mình không đủ tiền trả đâu.
Tôi không thấy hắn viết bài nào suốt ba tháng nay
Oh?
Hay anh nghĩ hắn đang mưu tính gì
Thêm nữa, tôi thấy Abe ở tiệc đêm tuần rồi
rất bảnh chọe và vênh váo
Chẳng phải luôn thế sao?
Mà ai vậy?
Ai cơ?
Người bất ngờ gọi điện
Oh quên mất tiêu
Nhà Trắng đấy
- Haldeman gọi. - Rồi sao?
Có vẻ như tổng thống đã quyết
không cấp thẻ cho Judith
đến đưa tin đám cưới nhà Nixon.
- Ôi lạy chúa. - uh.
Họ nói ta có thể cử phóng viên khác
Oh, vậy sao? Không tin nổi
Tôi biết, tôi biết
Rồi sao?
Tôi không chắc có nên đổ hết lỗi
cho tổng thống trong vụ này không, Ben
Sao lại không?
Anh có muốn Judith tới đưa tin đám cưới con gái anh không?
Con gái tôi mới có 10 tuổi...
Tôi nghĩ cô ấy bị cạch mặt
sau vụ phá tiệc chiêu đãi của Julie Nixon
- Họ đang trả đũa. - Ngòi bút cô ấy sắc quá
- Dĩ nhiên là trả đũa. - Đúng là trả đũa
Cô ta ví Tricia Nixon như cây kem vani.
- Vâng, cô ta viết vậy đấy. - Vâng
Vậy mắc gì ông bố cấp thẻ cho Judith
tới đưa tin đám cưới con gái ông ta
Ồ, đúng thôi.
Anh có chắc mình đang lôi kéo độc giả đúng hướng không, Ben?
No comments yet. Be the first to leave one.