The first 200 lines.
MA QUỶ TRONG TA Dịch phụ đề: QKK
Đi chỗ khác!
Cô ơi! Cô ơi, hãy nhìn tôi nè!
Có chuyện gì vậy?
Đừng đi. Có chuyện gì vậy?
Tôi đã kêu các em đừng đi!
Đừng dựa ra ngoài, đừng dựa ra ngoài!
Để cho tôi yên!
Cô ơi? Cô ơi, hãy nhìn tôi!
Hãy nhìn tôi nè!
Hãy nhìn tôi.
Chỉ một tiếng thôi, cô sẽ cảm thấy khác ngay.
Bình tĩnh!
Làm ơn đi, cô ơi, bình tĩnh.
Nghe nè, tôi là một linh mục Thiên Chúa. Làm ơn hãy nhìn tôi!
Hãy nhìn tôi, cô ơi!
Cô ơi, Ki-tô nói cuộc sống chúng ta không phải là của chúng ta, mà là của Chúa Trời.
Cô không thể dứt bỏ nó.
Làm ơn đi, cô ơi, hãy nhìn tôi.
Cuộc sống chúng ta không phải của chúng ta, mà là của Chúa Trời, chính người mới quyết định.
Hãy nghĩ tới những người khác!
Hãy nghĩ tới những người còn đau khổ hơn cô,
những người bệnh, những người hấp hối!
Xin hãy nhìn tôi!
Xin hãy nhìn tôi, cô ơi.
Hãy nghĩ tới...
Hãy nhìn tôi, cô ơi, tôi là một linh mục Thiên Chúa giáo.
Có thể cô không phải là một người Thiên Chúa giáo,
nhưng chắc chắn cô là một người Cơ Đốc,
cô phải tin vào một cái gì đó.
Hãy nghĩ lại đi, nghĩ về anh em cô, cha cô và mẹ cô.
Cô ơi, tôi biết đây là giây phút đau buồn của cô,
một thời khắc khó khăn.
Có lẽ chỉ trong một tiếng nữa thôi cô sẽ nghĩ hoàn toàn khác.
Anita, tôi xin cô, đừng làm vậy.
Chúng tôi đã làm gì với cô?
Dừng lại, cổ sắp nhảy đó.
Đừng dựa ra ngoài, lạy Chúa.
Cứu tôi!
Cứu tôi!
Cứu tôi!
Cho tôi qua, cho tôi qua.
- Đằng này. - Đỡ cổ.
Cẩn thận.
Hãy đưa cổ tới văn phòng hiệu trưởng.
- Không! - Tới văn phòng hiệu trưởng!
Để cho cổ nghỉ một chút, cổ đang tệ lắm.
Đi thôi, mau lên!
Mau lên, đi.
Thưa Cha, hãy cẩn thận...
...đừng để nước rớt xuống sân.
Ồ, tôi đã không nhận ra.
- Chúng ta đi chớ? - Đi thôi.
Giulia, đừng quên mua hoa.
Vâng, mẹ.
Thưa thầy?
ĐẠI TÁ MARIO DOZZA NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA KHỦNG BỐ
Giấy tờ?
Có đồ kim loại gì không?
- Cám ơn. - Không có chi.
(Phiên tòa xử các tội phạm chính trị trong đó có Giacomo Pulcini, hôn thê của Giualia)
Cô cần gì?
Ông đem cái này cho ông Pulcini được không?
Không được phép đâu.
Làm ơn đi mà.
Được rồi, để tôi hỏi ông đại úy.
- Cám ơn anh. - Đưa đây.
- Chào, Giulia. - Chào bà.
Nhìn kìa.
- Ở đâu? - Trong lồng trọng phạm.
Cậu có thấy cái cách họ cử động không?
Ồ, phải, bây giờ tôi thấy rồi.
- Sau mấy tờ báo. - Phải.
Thánh thần ơi, họ đúng là trọng phạm.
Đừng nói lớn người ta nghe.
Đừng nhìn thẳng.
- Tại sao? - Bởi vì...
Tôi không biết. Cậu nhìn chăm chú quá,
họ sẽ chú ý. Cậu tên gì?
Andrea.
Tôi tên Giulia.
Trở về lồng ngay lập tức.
Mở cửa ra, mau!
Hãy để họ làm xong! Hãy để họ làm xong!
Sao, cậu thích không?
Thích, rất đáng yêu,
và lớn nữa.
Của chị à?
Phải, sau đám cưới.
Đó là một món quà cưới, tôi đính hôn với Giacomo Pulcini.
Ồ, phải! GP.
Muốn chèo không?
Không, không.
Chị đang cười gì vậy?
Thôi đi!
Chèo, chèo, chèo!
Andrea không có về ăn cơm.
Em hơi lo, tại sao nó không gọi điện?
- Tụi nó không nghĩ tới việc đó đâu, em yêu. - Vậy chớ tụi nó nghĩ tới gì?
Tạm biệt, Bác sĩ.
Tạm biệt, cám ơn ông.
Trả lời đi.
Thôi mà, không có gì ghê gớm đâu.
Chào.
- Chào Bác sĩ. - Mời ngồi.
Ma túy thì có liên quan gì tới việc này?
Bây giờ là mùa xuân, Andrea 18 tuổi, có nhiều cô gái...
Anh phải đi đây.
Xin lỗi, thưa ông, cuối cùng cũng xong rồi.
Bác sĩ,
khi bước vô đây tôi tình cờ nghe được ông nói chuyện.
Ông biết, sáng nay tôi đã thấy con trai ông ở phiên tòa,
và nhiều lần khác nữa.
Tôi nhận ra nó nhờ tấm hình trên bàn giấy của ông.
Ở tòa án?
Phải, trong phiên xử Pulcini.
Nó làm gì ở đó?
À, điều đó tôi không biết.
Nó đi chung với Giulia Dozza,
họ ra về cùng nhau.
Tôi có nói gì sai sao?
Không. Không, không, thoải mái đi.
Ông biết... tôi...
Tôi không biết,
khi tôi bắt đầu nói chuyện...
Mặc quần áo vô ngay lập tức!
Đứng lại!
Coi nào, hôn tôi một cái đi.
Hôn tôi đi,
ông sẽ tính bao nhiêu?
Đi chỗ khác, đi chỗ khác!
Lại đây.
Lại đây.
Khoan.
Khoan, Giulia.
- Chào, Petro. - Chào.
Andrea, cha nói chuyện với con một phút được không?
Andrea...
Andrea, điên là một điều kinh khủng, không phải trò đùa.
Giulia...
Cha không biết mối liên hệ giữa con với cổ là gì,
Cha thà không biết, dù sao cha hy vọng...
Nói thẳng đi, cha.
Cha hiểu rõ Giulia, cổ hoàn toàn điên rồ.
Andrea, nghe đây,
con không nên quen với người điên, họ vô cùng nguy hiểm.
Họ sẽ bám lấy con.
Cha biết cần phải làm gì để ngăn cản cổ xé con ra thành từng mảnh.
Sao? Cổ là người tốt mà.
Cha biết.
Vậy tại sao cha lại nói với con như vậy?
- Bình tĩnh! - Cha mới bình tĩnh!
Con về nhà lúc 10 giờ tối...
...mà không hề báo trước hay gọi điện.
Đây là lần đầu tiên con làm vậy.
Đây cũng là lần đầu tiên con biết yêu.
Được rồi.
Nhân danh tình yêu...
Cứ làm gì con muốn, con sẽ trả giá.
Nhưng nên nhớ, khi Giacomo Pulcini ra tù...
- Khi hắn ra tù? - Phải, đúng là cha đã nói vậy.
Làm sao hắn ra tù được? Chẳng phải hắn là kẻ giết người sao?
Nhưng hắn chỉ bị tình nghi,
chưa có bằng chứng.
Andrea, khoan đã.
Lấy ít tiền đi. Đứng lại!
Trải thẳng ra. Nếu không...
Gối...
Để mẹ.
Vâng?
Tôi xin lỗi, tôi đi lộn tầng.
Giulia, mẹ đã tưới nước rồi.
Sao, ta đi chớ?
Con sẽ ở lại một lúc...
...bởi vì con muốn làm quen với căn hộ.
Con còn cả đời để làm việc đó.
Phải, nhưng Giacomo khuyên con...
...phải chú ý tới tiếng ồn mọi lúc...
...để con có thể cách ly...
...phòng ngủ khi cần thiết.
Ảnh muốn hoàn toàn yên lặng,
và nếu nay mai ảnh ra tù...
Sao cũng được.
Mẹ không cần lo lắng cho con, con sẽ đi taxi.
Cũng được.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Đóng cửa lại. - Vâng.
- Đóng cửa lại. - Vâng.
Gì vậy?
Giulia, chúng ta cần nói chuyện, rất quan trọng.
Nói đi.
Tôi đang yêu.
Yêu chị! Tôi đang yêu chị!
Có người ngoài đó!
Mẹ quên gọi điện thoại. Con pha cà-phê dùm mẹ được không?
Vâng.
Điện thoại đằng kia.
Mẹ đi lấy...
Giulia, có chuyện gì vậy?
Giulia, có chuyện gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.