The first 200 lines.
Khi ai đó nói rằng anh ta hy sinh bản thân cho ai đó hay điều gì đó - chỉ là láo toét
người thì thích bài bạc người khác lại thích đàn bà
Ai đó không bỏ lỡ bất kỳ cuộc đua ngựa nào nhưng còn tôi- Tôi yêu trẻ em.
Tôi không hy sinh cho ai không vì ai cả mà cho chính bản thân mình
Vì chính bản thân tôi muốn làm như vậy
Xin hãy đừng tin vào sự hy sinh
vì nó chỉ là sai lầm và dối trá.
Chào bà.
Chào ông, ông giáo sư !
Tôi có hẹn với ngài giám đốc.
Nhưng ngài tiến sĩ Goldschmidt vẫn chưa thấy đến.
- Tôi là Tiến sĩ Goldschmids - À chính là ngài đây ạ ?
Chúng tôi rất mừng vì ngài đã quyết định làm việc cùng chúng tôi
Mời ngài ngồi
Tôi sẽ tận dụng cơ hội mà ông đã dành cho tôi
Tôi có một ý tưởng
Chắc ông đã biết về " Tạp chí nhỏ "? như ông thấy đấy, nó vô cùng hiệu quả
Tất cả bọn trẻ đều có
Chúng tự viết và sửa thậm chí còn quan tâm đến cú pháp nữa đấy
Cả một thế hệ những đứa trẻ Do Thái học đọc và viết bằng tiếng Ba Lan nhờ những tạp chí đó
Và tôi nghĩ chúng ta có thể làm tương tự thế qua Radio
Tôi mời ông đến đây thưa ông, để thông báo với ông về việc...
tạm thời đình chỉ chương trình phát thanh của ông
- Tại sao ? -Ông thấy đấy...
Tình hình chính trị trong nước...
- Tôi biết, nhưng... -Rất phức tạp...
- Tôi không làm chính trị, mà giáo dục Vâng, tuy nhiên ông là người luôn gây phiền phức.
Có nhiều sức ép...
Tôi đã phạm sai lầm khi đồng ý làm việc tại đây.
không phải với tên thật của tôi thậm chí không với bút danh " Korczak',
mà là một cái tên vớ vẩn " giáo sư già " Tôi cho rằng như thế sẽ làm vừa lòng ai đó.
không có tôi, không tên do thái nào ở đây chỉ có 1 lão giáo sư già
- Xin đừng làm phức tạp vấn đề Giáo sư, tôi muốn ông hiểu rõ là
đây không phải là lệnh của tôi hay của xếp tôi
- Có sức ép từ chính quyền... - Chính quyền ư ?
Ông nói xem, chính quyền nào ?
Tôi thấy rằng mọi lời đề nghị của tôi là hoàn toàn vô nghĩa.
Chỉ cần thêm thời gian thôi.
Giáo sư...
Chúng tôi tha thiết đề nghị ông rằng trong buổi phát thanh tới đây
Ông vui lòng thông báo rằng đây là buổi phát thanh cuối cùng.
và rằng ông tạm biệt thính giả vì lý do ông chuyển công tác hay gì gì đó...
Nếu không, chúng tôi sẽ nhận hàng đống thư của thính giả
Chương trình phát thanh của ông quá nổi tiếng chúng tôi sợ sẽ bị phản đối mạnh.
Các ông sợ hãi cả chính quyền lẫn thính giả à ? - À mà còn nữa...
Chúng tôi muốn mời ông tham gia một bữa tiệc nhỏ sau buổi phát thanh
Chúng tôi muốn cảm ơn ông và cùng uống với nhau chén rượu.
Tôi đã đấu tranh vì quyền lợi của trẻ em trong nhiều năm
và bay giờ có người hỏi tôi: ngày nay ai quan tâm đến trẻ em ?
Sao ? có chuyện gì ?
Lại đây xem nào.
Lại đây, Sabinka, em bị sao ?
Ồ không có gì nghiêm trọng cả.
Tôi chuyển thư của bà Maryana cho giáo sư -Tôi sẽ chuyển hộ.
Giáo sư đang bận, học sinh cũ về và giáo sư đang nói với chúng.
Ban đã hứa sẽ gặp tôi ở gần nhà thờ.
-Tôi không thể tới được - Nhưng bạn đã hứa mà !
Tôi đã đứng chờ 2 tiếng như thằng ngốc.
Tôi đã sợ rằng họ sẽ rửa tội cho tôi !
Thưa giáo sư, khi rời trại mồ côi chúng em tin rằng thế giới đầy lòng tốt và vị tha
Mười bốn tuổi chúng em đã phải tự xoay sở để tồn tại
Giáo sư, điều đó nuôi dưỡng tinh thần nhân văn và sự cao cả....
những chân lý, báo chí, tòa án và ảo tưởng của nền dân chủ mà thầy đã dạy chúng em.
Chúng em hoàn toàn không có khả năng tự vệ
Chúng em nghĩ thầy nên đứng về phía giai cấp vô sản.
Nên thế ! thay vì thuyết phục chúng em rằng Người BaLan là anh em
Thưa thầy, họ đánh đập sinh viên do thái và phá cửa hàng của chúng em.
Jozek, đừng bơi ra xa thế tôi đã dặn bao nhiêu lần rồi !
Giáo sư, hãy bảo bọn trẻ !
Bà đừng lo. chúng không chết đuối đâu !
đấy có phải là cách tốt nhất cho một đứa trẻ Do Thái mồ côi ?
Nhìn nhé, tôi cho bạn xem cái này.
Tôi không được thuê để giặt đồ lót cho bọn Do Thái !
Làm ơn đừng ác khẩu thế !
Bà đúng đấy, giặt đồ lót bẩn là việc của cha mẹ chúng, chứ không phải bà.
Và vì tôi thay cha mẹ chúng tôi phải làm việc này.
Giáo sư, hãy để tôi giặt.
Thôi, tôi là thấy nên mấy việc này không làm tôi ghê tởm.
Giáo sư, đó là bà Stefa.
Cô Stefa về rồi !
Hãy gọi tôi là bà Stefa
Vì tôi có nhiều con thế này thì không thể là cô được.
Trái cây ở Aron đấy.
Bà Stefa !
- Xin chào, bà Stefa - Các em đến khi nào ?
Thật là ngạc nhiên...
Eliasz, Ida, Bronek! sao đến được đây ?
Chúng em đi xe đạp.
Váy em dài quá, biết không cần cắt ngắn nó đi !
- Bà Stefa, mọi người ổn không ? - Ổn định trong khu định cư Do Thái Aron.
Nhìn xem, trái cây ở Aron !
Có chuyện gì sao ?
Tôi không thể ở đó đêm nào tôi cũng mơ thấy lũ trẻ.
Mọi người ỡ đó nói chiến tranh ở Châu Âu là không thể tránh khỏi...
và chúng ta phải đối mặt với điều tồi tệ nhất.
Chiến tranh thì bao giờ chả tồi tệ.
Nhưng chưa phải là tệ nhất tôi đã trải qua 3 cuộc chiến
và tệ nhất vẫn là 1 gã say đánh đập đứa trẻ không có khả năng tự vệ
Thấy chưa ?
Họ lao động ở đó không phải như những tù nhân Do Thái, mà là tự do.
Thế giới này không cần cam hay công việc
mà cần một niềm tin mới.
Đừng khóc. Đừng, đừng hoảng hốt.
Nó hơi đáng sợ, nhưng đẹp đúng không? chờ thầy tí .
Đừng sợ, hãy xem thầy nhé !
Biến ! biến !
Hù....ù...
Thầy ơi, thầy là phù thuỷ à ?
Xin chào
Học viên, hôm nay chúng ta sẽ nghe giảng ở giảng đường Roentgen.
Hãy đến giảng đường Roentgen, các bạn.
Khi các anh mệt mỏi hay tâm trạng xấu...
Khi mà con cái các anh hư đốn làm anh sôi máu lên...
khi các anh tức giận và gào lên,
khi các anh đánh chúng vì tức giận...
Thì hãy nhìn kỹ và nhớ lấy những gì đã nhìn thấy,
Trái tim của trẻ nó nhỏ nhoi và yếu ớt thế nào.
Varsava, tháng 9 - 1939 Thế chiến thứ II bắt đầu
Ngài giúp tôi khiêng anh ta vào kia.
Xin lỗi...Ngài là Janusz Korczak?
Tôi đã thấy ngài trên phim...
- Lấu hộ tôi cái túi Ôi thật là vinh hạnh, tôi đọc hầu hết sách của ngài.
Từ lâu tôi muốn viết thư cho ngài ông viết sách hay quá, tôi...
Anh bạn trẻ, tôi không có ý xúc phạm,
Nhưng hãy làm ơn đưa tôi cái túi kia.
Thậm chí tôi đã từng mơ...thưa ngài...
Tôi...đã làm thơ về những gì chúng ta đang trải qua.
- Súng cũa tôi đâu ? -lấy súng cho anh ta.
Thưa ngài, nhưng...
Tại sao Anh và Pháp không làm gì thế nhỉ ?
Chắc đó chỉ là chiến thuật thôi nhỉ họ sẽ không đời nào bỏ rơi chúng ta ?
Thưa ngài, tôi đã sáng tác thơ... về những gì chúng ta đang trải qua.
Hãy mang tới tôi ở trại trẻ mồ côi phố Krochmalna
Không cần phải thế... đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Giáo sư, ông không nên phô trương như vậy rất nguy hiểm đấy.
- Thế anh sợ cái gì ? -Ngài cởi bỏ quân phục ra, vì sẽ rất nguy hiểm !
- Không cần như vậy. - Xin làm ơn !
Ông chưa bao giờ phục vụ quân đội vậy mặc quân phục làm gì chứ ?
- Nhưng thời điểm này thì khác rồi - Có nhất thiết phải thế không ?
Ông xem trong thành phố này có ai dám mặc quân phục đâu !
Thế tôi đã dạy anh điều gì ? Khi đã mặc quân phục vào, tôi không thể cởi bỏ.
Mọi người đã phản bội chúng ta.
Đây là quân phục của một người lính bị phản bội
Theo quy định về hạn chế lưu trú của chính phủ
Kể từ ngày 13 tháng 9 năm 1940 sẽ thiết lập khu Do Thái tại Varsava,
cho người Do Thái đang sống ở Varsava và người Do THái vãng lai về Varsava.
Những người Do Thái sống ngoài khu này phải chuyển vào ngay
trước ngày 31 tháng 10 năm 1940.
Băng đeo tay đâu ?
Tôi làm gì có.
Tên ? - Piotr Zalewski.
- Do thái à ? -Không, nhưng...
Dỡ hết đồ đạc trên xe xuống.
Nhưng thưa ngài, tôi đã làm việc ở đây 22 năm
- 22 năm ! - Câm mồm, mụ kia cũng người Ba Lan chứ ?
Vâng
Đồ lợn ngu ngốc !
Đừng để anh ta đánh chồng tôi ngài sỹ quan, xin ngài !
Tất cả chúng tôi sẽ cùng đi chúng tôi sẽ không rời trại trẻ mồ côi.
Lấy hết đồ đạc ra khỏi xe.
Tôi van ngài !
Chỉ cho phép mang theo 1 gói và quần áo ngủ.
Lãnh đạo Hội đồng Do Thái sẽ phân bổ lại.
Thị trưởng thành phố và lãnh đạo Hội đồng Do Thái chịu trách nhiệm
Bố trí chỗ cho người Do Thái và việc di chuyển người Ba Lan ra khỏi khu này.
Thùng khoai tây đâu rồi ?
Heniek, Heniek Thùng khoai tây đâu
Mất rồi, chúng cướp mất rồi !
Sao cơ ? để tôi báo cho chỉ huy Gestapo - Giáo sư ! thôi đi ! thí cho chúng.
Anh có biết khó khăn thế nào mới có thùng khoai ấy không ?
Thật đáng xấu hổ ! Tôi không thể tin là các anh đã cướp của trẻ mồ côi !
Có chuyện gì ?
Lính của ông đã biển thủ thùng khoai tây của chúng tôi.
Đó là nguồn sống cho 200 trẻ trong 2 tuần yêu cầu trả lại ngay !
- Nhưng đó là bọn mồ côi Do Thái Đúng, chúng là trẻ Do Thái.
- Thế ông là gì của chúng nó ? Tôi là giám đốc trại trẻ này.
Thế thì sao? nhưng ông không phải là người Do Thái ?
Ttôi là người Do Thái.
Thế sao mày không đeo băng tay ?
có những luật lệ của con gnười và thần thánh nữa.
Mày sẽ thôi sách nhiễu khi vào trại !
Bạn làm gì ở đây ?
Tôi đi cùng bà Maryan đến để chia tay bạn.
Thật tuyệt. bạn biết...
Tôi sẽ về thăm bạn.
Nhớ nhé...
Tôi sẽ tìm cách.
Tôi rất mừng vì...
Giáo sư đâu rồi ?
Ông ấy đến chỗ bọn Đức đòi thùng khoai tây bị chúng cướp.
Ông ta điên rồi !
Ông ấy vẫn thế mà. -Trời ơi, con bé giống y như con gái đã chết của tôi.
Lại đây Pola.
- Tôi dẫn nó về nhà tôi nhé... - Không, tất cả bọn trẻ phải ở cùng nhau.
Tôi là bạn lâu năm của bà Stefa và giáo sư Korczak...
Và ta muốn đưa con về nhà ta.
Ở nhà ta cũng có bọn trẻ.
Polunia, con sẽ an toàn khi đến ở với bà Mryana.
Con sẽ cho bà ấy xem bộ sưu tập của mình....
Con sẽ thấy ở đó tươi đẹp thế nào !
No comments yet. Be the first to leave one.