The first 200 lines.
Ah, lấy một hơi đi xem nào.
Xe tớ vẫn còn nhiều mùi thơm của băng dính mới quá.
Oh!
Và một cái lò xo trên ghế mà rất thích người La-tinh.
Thôi được, một cái nắp cống nữa thôi
là tao sẽ dẫn mày về trình diện cha mẹ tao đó.
Chúa ơi, như thế này thật là tốt hơn nhiều phương tiện công cộng mà.
Tó thật không hiểu là tại sao cậu lại không muốn lái với tớ.
Uh, vì tớ không thể tin tưởng một chiếc xe mà trong đó 40% là đồ văn phòng phẩm bị trộm cả.
Hmm.
- Có cái gì đang cháy à? -
Oh đúng đó, nhưng chỉ là cao su thôi, không phải là xăng đâu, nên chúng ta vẫn ổn thôi.
Không không không được, thật đó, tớ cần... tớ cần không khí.
- - Oh!
Oh, đừng lo về nó. Nó đã gãy được một thời gian rồi.
Đây, dùng một cái này này.
Đây, để tớ mở cái hệ thống thông gió.
Không không, tắt đi! Tắt nó đi!
Không sao đâu mà, nó chỉ là một ít lá hay là...
lông chồn gấu trúc.
Uh-oh.
Nghe có vẻ không tốt lắm nhỉ.
Không, ổn mà. Tớ có thể sửa được.
- -
Thấy chưa? Bây giờ thì cậu đâu có nghe thấy gì.
Cái này mới đó.
Thôi được, chúng ta vẫn di chuyển được, nên...
Đúng, nhưng là vì chúng ta đang đi xuống dốc.
Thôi được rồi, hơi bị nhanh đấy. Đây là một lúc tốt để đỗ lại sang đường đấy!
Đúng, hoàn toàn đúng, nếu như phanh hoạt động được!
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Chà, giày của tớ gãy rồi.
Xe của cậu thì hỏng rồi.
Và giá của chúng gần bằng nhau đấy!
Tớ biết rồi! Cậu nghĩ xe tớ là đồ bỏ đi.
Tớ ước là xe cậu là đồ bỏ đi.
Trích dẫn lại ông thợ sửa xe này, nó là "một thảm họa có gắn dây an toàn." đó
Tôi xin nói điều này với tất cả tình yêu cho cậu, Gabi à,
tớ nghĩ đã đến lúc cho em nó thành một hộp vuông rồi đấy.
Cậu nhìn thấy gì trong bức ảnh này?
Cậu không diện được mốt thắt bím.
Ý tớ là tấm này.
Tớ biết đấy là ngày mà mẹ cậu
tặng lại cậu chiếc xe của bà ấy nhân dịp sinh nhật cậu được 16.
Đúng.
Và chiếc xe là kỷ vật cuối cùng mà mẹ đã tặng cho tớ trước khi mất.
Tớ biết, tớ xin lỗi.
Tớ biết chiếc xe có nhiều ý nghĩa thế nào với cậu.
"Tặng cho cô con gái ngọt ngào của mẹ,"
Hai luật thôi: Hãy đối xử với chiếc xe thật tốt
,và đừng bao giờ làm chuyện đó ở ghế sau."
Vậy, cậu đã nghe theo được luật đầu tiên rồi đấy.
Chỉ là mỗi lần tớ ngồi trong chiếc xe đó,
cứ như là bà ấy vẫn đang ngồi bên cạnh và hét vào tai tớ, là "Phanh! Phanh! Phanh lại!"
Gabi, chiếc xe đã được 30 tuổi rồi. Tớ nghĩ đã đến lúc để chị ấy ra đi rồi.
- Sao cơ?! Không bao giờ! - Nó đâu có an toàn nữa.
Nếu như cứ tiếp tục lái nó thì cậu có khi sẽ được gặp mẹ
sớm hơn là cậu nghĩ đó.
Tớ vừa nhận ra là nghe thế tệ đến thế nào.
Tớ chỉ lo lắng cho cậu thôi.
Không sao đâu. Tớ sẽ mang chị ấy đi sửa mà.
Chà, tớ rất ghét phải làm một Betty gây mất hứng,
nhưng bây giờ thì làm sao mà cậu kiếm đủ tiền để sửa vậy?
Bằng cách mà mẹ đã dạy cho tớ, nướng bánh.
Mẹ vẫn nói "khi cuộc sống ném cho con quả chanh, thì hãy làm bánh chanh."
Tớ có cảm giác là chúng ta cần nướng đến 100 cái lận đó.
Vậy, đây sẽ là lần đầu tiên mà bánh của cậu
sẽ giúp chúng ta thoát khỏi rắc rối.
Gabi muộn gần một tiếng rồi. Josh sẽ giận lắm đấy.
Chuyện này sẽ hay lắm đây.
Mọi người ơi, Gabi đâu rồi? Tôi đói ngấu rồi đây.
Gabi đang ở bên phòng bên cạnh!
Đúng, một căn phòng mà không nằm trong ngôi nhà này.
Chào mọi người, xin lỗi vì em đến muộn.
Cái xe của em chết máy nên em định sẽ nhắn tin nhưng điện thoại của em cũng teo luôn.
Oh Chúa ơi, Gabi.
Uh-oh, bắt đầu rồi đấy.
Ai đó cần một cái ôm không nào?
Có, như thế thật là đáng yêu. Em cảm ơn.
Cái quái gì vậy?
Anh ấy chưa bao giờ ôm tôi.
Mà ngày nào tôi cũng mời chào cả.
Chị có nghĩ là vì họ đã từng ngủ cùng nhau không?
Không!
Khỉ thật, 'vì tôi đang muốn thử cách đó đấy.
Uh, Josh, tôi không có ý soi mói đâu,
nhưng tuần trước khi tôi đến muộn, tôi không được cái ôm nào cả.
Tôi nghĩ tất cả chúng tôi đều cảm thấy ôm-không đủ.
Thôi nào mọi người, hai người đâu cần được đối xử đặc biệt.
Hai người đều là những người lớn trưởng thành đáng tin cậy mà. Cuộc sống nằm trong tầm kiểm soát mà.
Còn bên này như chỉ mảnh treo chuông vậy.
Không, không phải!
Em... em có một ít rắc rối vì cái xe,
mà em cần phải nhảy ra để cứu lấy bản thân mình.
Và rồi em đã định gọi cho mọi người nhưng rồi một cái xe đẩy ngán qua điện thoại của em luôn.
Nhưng đừng lo, em đã tìm được một cách để trả tiền sửa chữa,
bằng cách nướng và bán bánh tại chỗ chợ trao đổi đó.
Nghe vậy có giống một người có cuộc sống như chỉ mảnh treo chuông không ?
Tôi xin lỗi, cậu rất đúng,
cô bé đúng là một thảm họa.
Tôi cũng xin lỗi.
Vậy, Gabi, sao em không cho anh số của anh sửa xe
để anh lo chuyện này cho em cho?
Oh... không không, em cảm ơn.
Người chủ của sợi chỉ mảnh-treo chuông đã lo được rồi.
Này, em biết là anh không có ý gì sâu xa đâu mà.
Anh chỉ đang trông nom em thôi mà.
Cho anh số của anh thợ sửa xe
để anh chắc chắn là anh ta sẽ không chém đẹp em.
Oh, tin em đi, em đã nghiên cứu rồi và
và đây là anh thợ xe hoàn hảo để sửa xe cho em đấy.
Thật ư?
Và em quyết định như thế nào thế?
Chà, anh ấy là người gần nhất mà Sofia và em có thể đẩy đến được.
- Xin chào đằng ấy. - Chào.
Có phải là có một cô gái tóc vàng bé nhỏ có đẩy đến một cái Toyota Tercel rỉ sét đúng không?
Ooh, tôi sẽ không quên một món như vậy đâu.
Sao cơ?
Cái xe đó đấy mà anh bạn. Thật là một món bỏ đi.
Tôi đã nói với cô tóc vàng đó là chiếc xe sẽ cần sửa nhiều lắm đấy, anh bạn à.
Oh, tôi cá chắc là anh có nói vậy.
Đoán xem? Giờ thì anh cần làm việc với anh chàng này đấy.
Nên tại sao anh không nói rõ cho tôi biết đi, với tư cách đàn ông với đàn ông?
Thôi được, băng dẫn động cốt cam tuột hết, làm văng mấy cái van đến động cơ đốt trong,
còn các dải truyền đã bị đứt gần hết, và các ổ trục cam chỉ toàn là bụi.
Đó là điều mà tôi-tôi đã đoán được. Đúng, tôi-tôi đã nghĩ nó là vấn đề mà.
Vậy sửa nó thì hết bao nhiêu vậy?
Nghe này anh bạn, để tôi nói thật với anh nhé?
Cái xe đó là một cái quan tài có gắn bánh xe, được chứ?
Tôi thậm chí không để mẹ tôi lái nó đâu.
Nhưng nếu là mẹ-vợ của tôi, thì tôi sẽ tặng bà ấy với một cái nơ to phía trên đó.
Nhưng đoán xem tôi sẽ giúp anh điều gì này,
Tôi sẽ phá đóng hộp nó và trả anh 500$
cho bất kỳ một chiếc xe mà tôi đã từng-sở hữu
tại phòng trưng bày-kiêm-vỉa hè của tôi luôn.
Ah, thật là tuyệt! Cứ với tiến độ này,
chúng ta sẽ có đủ bánh để bán trong buổi chợ ngày mai đó.
Ahem.
Cậu đang làm gì vậy?
KIỂM TRA CHẤT LƯỢNG?
Một câu hỏi này, thế cậu định mang mấy cái bánh đến đó bằng cách nào vậy?
Bằng xe của tớ... oh.
Câu hỏi này, đừng lo. Chắc tớ sẽ nghĩ được cách gì đó thôi?
Phải không? Vì bánh là không có giới hạn mà!
Oh, chào, Josh. Anh đến đây để nói với em là
em lại làm sai chuyện gì à?
Không.
Anh đến nói với em một chuyện mà anh đã làm đúng.
Oh chuẩn rồi, 'vì như thế sẽ rất khác mà.
Đến đây, anh có cái này muốn chỉ cho em.
Xin chào, Josh.
Cuối cùng thì chúng ta cũng được ở một mình.
Schwah!
Sch-cái gì vậy?
Đó là một chiếc hoàn toàn-mới
xe đã qua sử dụng của em!
- Cái gì? - Không cần cảm ơn đâu.
Chờ đã, anh mua cho em một chiếc xe à?
Oh, mấy giọt nước mắt này.
Tại sao anh lại mua cho em một cái xe? Em đã có một chiếc rồi mà.
Bây giờ thì không nữa rồi! Anh đã đổi em nó lấy chiếc này rồi.
Chờ đã, cái gì? Xe của em đâu?
Anh nhờ họ phá' nó rồi. Ai hào hứng với cửa sổ tự động nào?!
Không phải em! Anh phá xem em à?! Sao anh có thể làm thế?
Chờ đã, em giận anh đấy à?
Anh không hiểu. Ai cũng thích Oprah khi bà ấy tặng xe miễn phí mà.
Anh không có quyền gì để làm thế cả.
Nghe này, Gabi, em sẽ không nói được gì có thể khiến anh thấy có lỗi
khi mua cho em một chiếc xe và giúp em tống khứ cái hộp thu nhiệt đó cả.
Đó là cái xe của mẹ em đấy.
Bà ấy đã tặng nó cho em trước khi mất.
Ngoại trừ lý do đó.
- Gabi... - Đừng nói gì cả.
Chúng ta làm ơn đừng nói gì có được không?
ý em là tại sao anh có thể bán chiếc xe của mẹ em chứ?!
Chúa ơi, cái tự tôn đó của anh! Làm sao mà đầu anh có thể vừa trong này chứ?
Nhưng nó khá là rộng rãi với một chiếc compact đúng không?
Em xin lỗi, em không nên la hét vào người phát lương
hay mua xe cho em, nhưng sao anh dám làm vậy?!
Đó là việc làm tốt tồi tệ nhất mà bất kỳ người nào đã làm cho em đấy.
Em nghiêm túc đấy, em đang điên đến phát hỏa đây!
Thật ra đây là ghế sưởi đấy.
Anh đã trả thêm một chút đỉnh cho nó.
Anh nên cầu nguyện là xe em vẫn còn...
- - Oh, chị vẫn ở đây!
Em tưởng sẽ không bao giờ được gặp chị nữa.
Chúa ơi, ý nghĩ có ai đó ở bên trong chị khiến em phát điên luôn đấy.
Và chị vẫn được nguyên vẹn.
- Nhiều hay ít. - Aha, cặp đôi hạnh phúc kìa.
Bọn tôi không hạnh phúc hay là một đôi cả.
Nghe này mọi người, cho dù vấn đề có là gì, thì chúng ta đều có thể sửa được.
Khách hàng luôn đúng mà.
Tốt. Vì tôi có đổi chiếc xe này
và mua một trong mấy cái mốt mới hơn của anh
nên tôi cần đổi lại cái đó về chiếc xe này.
Mm-hmm, được rồi. Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
Không không không được. Xin lỗi. Thưa ngài, tôi thực sự nghĩ
là ngài sẽ muốn thay đổi quyết định đó
khi anh biết là người đàn ông này thấy tội lỗi thế nào
khi bán cho anh chiếc xe mà mẹ em để lại,
No comments yet. Be the first to leave one.