The first 192 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Carmen, trái tim của tôi.
Những người này.
Họ không phải là người đầu tiên và họ sẽ không phải là người cuối cùng.
Những khuôn mặt khác nhau.
Hình dáng và kích cỡ khác nhau.
Nhưng họ luôn là cùng một người đàn ông.
Một người đàn ông.
Đôi mắt anh ta buồn nhưng không rơi được giọt lệ nào.
Anh ta khô cằn và lạnh lẽo như sa mạc trong đêm.
Trái tim anh ta bơm cát qua huyết quản chứ không phải máu.
Anh ta khao khát những giọt nước mắt của chúng tôi. Sữa từ bầu ngực chúng tôi.
Dòng máu phụ nữ của chúng tôi.
Bất cứ điều gì, để anh ta có thể nếm trải cuộc sống một lần nữa.
Anh ta sẽ không.
Anh ta không thể.
Cô ấy ở đâu?
Cô ấy ở đâu?!
CARMEN
Anh đã yêu em, như em đã yêu mẹ em.
Bây giờ là lúc anh phải rời xa em. Đã đến lúc anh phải bay.
Tới Thành phố của những Thiên thần,
tới La Sombra Poderosa. Và tìm Masilda.
Nếu anh là trái tim của em thì cô ấy là cột sống của em.
Cô ấy cũng sẽ là của anh.
Carmen quý giá của em...
bên trong anh,
anh mang theo máu của em, sữa của em,
nước mắt của em.
Đưa chúng đến Masilda của em.
Cả hai anh, hãy chia sẻ chúng.
Hãy thưởng thức em.
Và em sẽ sống trong anh mãi mãi.
Thương yêu.
Nhảy múa.
Cười.
Này!
Làm đi.
Em là người duy nhất giúp anh thoát khỏi rắc rối.
- Đó là bia cho anh à? Cảm ơn em. - Cái gì? Ôi, đệch mẹ anh!
Mày thích vậy hả?
- Chào. - Chào.
Em sao rồi?
Ổn.
- Có vẻ như anh có thể uống được bia. - Anh sẽ lấy Pepsi.
- Chắc chắn. - Cảm ơn.
- Em có thể giúp gì được không? - Không, anh ổn. Cảm ơn.
Chào, John.
Dừng lại.
Không phải lúc này.
Này, đẹp trai.
Tôi có thể lấy cho cậu một chai bia? Không ư?
Ờ, được rồi.
Còn tôi, cũng đứng đây và dụi ngực tôi vào cánh tay cậu thì sao...
- Cô ấy chỉ đang tìm kiếm sự chú ý thôi. - Cô ta có thể lấy nó từ chồng cô ta.
- Chị cứ lo việc của chị đi. - Cậu là việc của tôi.
Đó là một tác dụng phụ đáng tiếc khi trở thành em trai của tôi.
Cậu đã chào Jay chưa?
- Không. Chào. - Coi nào.
Chào.
Anh thế nào rồi?
- Ổn. - Cảm ơn vì đã đến.
- Chào, Marie. - Chào.
Chào, Jay. Anh khỏe không?
Anh ấy ổn.
Luôn mong muốn được gặp anh.
- Lần trước là Lễ Tạ ơn phải không? - Ừ. Ừ, tôi cũng nghĩ vậy.
Ừ, đúng vậy.
Và tất cả chúng ta đều bị ảnh hưởng nặng nề.
Phải vậy không? Tôi đoán vậy.
- Chuyện đó thật buồn cười. Nhớ không? - Ừ.
Tôi nhớ Aidan đã chơi bài này với cây đàn guitar.
Ồ, anh ấy luôn chơi một bài nào đó trên cây đàn guitar của anh ấy.
Tôi nên quay lại.
- Aidan... - Tôi không muốn thứ này bị cháy.
Gặp lại anh sau, Jay.
- Nào. Đi nào. - Đi đâu?
Đến biên giới.
Không, không đi.
Aidan, đã chín tháng rồi.
Cậu không thể ngồi đây một mình hết đêm này sang đêm khác được.
Có, tôi có thể.
Đệch con mẹ nó.
Chú ý, không có khán giả nào của Aidan!
Tôi rất tiếc, nhưng cậu ấy phải hủy buổi hòa nhạc cô đơn tối nay.
Vì trừ khi cậu biết điều gì đó mà tôi không biết,
việc gảy đàn guitar đó sẽ không trả được tiền thế chấp.
Nó vậy đó. Vâng, tốt đẹp.
Nếu cậu muốn kiếm được việc làm, cậu sẽ cần gặp nhiều người hơn tôi đấy.
Cậu biết có bao nhiêu công việc ở thị trấn này không?
Một.
Vậy nên tối nay, cậu hãy cho họ thấy cậu giỏi như thế nào
và có lẽ chúng ta sẽ không phải chuyển đến Motel 6.
Đợi đã, đồ khốn. Anh tên là gì?
Ramon.
Anh là người Mễ hả, Ramon?
Vâng, vâng. Francisco là em họ của vợ tôi. Cậu ấy đưa tiền cho anh, phải không?
Bây giờ chờ xe tải.
Không có gì sai.
Nhìn đây.
Cho em.
Em ổn.
- Này. - Vâng?
- Điện thoại của tôi đang bật nếu... - Vâng.
- Sao cũng được, ừ. - Chắc chắn.
- Được rồi. Hẹn gặp lại. - Tạm biệt.
- Đây là lần đầu tiên của anh phải không? - Ừ, ừ.
Anh sẽ yêu nó. Không có gì giống như vậy.
Đệch mẹ A, anh trai, đệch mẹ A. Lại đây.
Anh đã gặp Aidan? Anh ấy sẽ tuần tra với tôi tối nay.
Đừng tin là tôi có.
- Phil. - Chào.
Đêm đầu tiên ra ngoài.
Trở về nhà từ Afghanistan vào tháng 8 năm ngoái.
- Có bao nhiêu chuyến? - Hai.
- Tôi tình nguyện kế tiếp. - Đệch mẹ.
- Ừ. - Chào mừng về nhà, con trai.
- Tôi đánh giá cao dịch vụ của cậu. - Cảm ơn anh.
Chúng tôi cần thêm những gã như cậu ở đây.
Đợi đến khi cậu thấy nó cảm thấy thế nào
để bảo vệ đất nước của cậu từ sân sau của chính cậu.
Được rồi, nghe này.
Chúng ta có hai hoặc ba lần trinh sát nhìn thấy ngay phía tây Puerto Palomas,
vì vậy có lẽ nên chú ý thêm ở đó.
Các cậu đang ở đây bằng tiền riêng của mình.
Giúp chúng tôi thực hiện công việc của chúng tôi.
Chúng tôi đánh giá cao điều đó.
Đất nước đánh giá cao điều đó.
Các cậu biết khoan.
Các cậu để mắt tới bất kỳ ai, các cậu gọi đó là căn cứ.
- Căn cứ được gọi là Đội tuần tra biên giới. - Được rồi.
Kiểm tra vũ khí!
Vậy, có ai đã từng học tiếng Tây Ban Nha?
Để làm gì?
Nếu chúng ta săn lùng bọn Mễ thì phải có ai đó nói được tiếng Tây Ban Nha.
Tại sao? Anh biết nói tiếng hươu không?
Cái đéo gì vậy?
Anh có thấy điều này không?
Gọi nó vào.
Mike.
Hoặc là bọn Mễ đã để nó ở đây,
hoặc ai đó đã để nó cho họ khi họ băng qua.
Mike.
Mike.
Quay lại xe tải và gọi nó vào.
Không có ai ở đây!
Mike, dừng lại! Bỏ súng xuống!
Bắt được hắn rồi. Tôi đã có được hắn!
Này! Này!
Mike!
- Đệch mẹ! - Mike, Mike, Mike, dừng lại, Mike! Mike!
Đệch!
Không! Mike, để cô ấy đi!
Được rồi. Lấy cái này đi. Đây. Lại đây.
Cảm ơn anh.
Của cô đây.
Nước, nước. Đợi đã, đợi đã, đợi đã.
Đi. Đi. Nhanh lên, được chứ?
Đệch mẹ, đừng cử động, được chứ?
Tôi sẽ đệch mẹ bắn chết cô, tôi thề có Chúa.
Cô muốn nói chúc ngủ ngon à?
Cô muốn nói chúc ngủ ngon?
Tốt rồi. Này. Todo Bueno.
Này! Này!
Ra khỏi xe tải.
Cô biết cô đang đi đâu không?
Phía bắc.
Rẽ phải tiếp theo!
Lên xe đi.
Chúa ơi, Mike.
Anh biết anh ta à?
Anh từ đâu đến?
El Paso.
Chà, điều này thật tệ hại. Tất nhiên là tôi biết anh ta.
Nhận APB trên chiếc Chevy '88 màu xanh lam.
Người mà anh đã bắn.
Anh ta có là bạn của anh không?
Cô nói tiếng Anh giỏi đấy.
Vâng.
Tôi nói tiếng Anh tốt.
Anh ta tên là Mike.
Anh có phải là lính không?
Hải quân.
Tôi tên là Carmen.
Anh có tên không, anh lính thủy?
Xin chào, thưa ông.
Tên ông là gì, thưa ông?
Angel. Còn các bạn?
Carmen.
- Và chúng ta sẽ đi đâu, Carmen? - Đến thành phố của ông.
Thành phố của những Thiên thần.
Tôi chưa bao giờ nói không với một cuộc phiêu lưu.
No comments yet. Be the first to leave one.