The first 200 lines.
THẦN THÁM
Tập 1 Lần đầu bỡ ngỡ
Mã Bác Viễn
Đi đâu đó?
Đến công ty.
Nguyễn Mộng Trúc
Đến Bách Lạc Môn thì có. Nguyễn Mộng Trúc
Nguyễn Mộng Trúc
Liên quan gì hả?
Tránh ra.
Có giỏi thì cán qua người tôi luôn đi.
Đừng tưởng tôi không dám.
Cuối cùng cũng đến Thượng Hải rồi.
Chung cư Sullivan
Cảm ơn, cảm ơn.
Ai đó?
Tôi tên Tần Tiểu Man.
Trước đó chúng ta có nói chuyện điện thoại rồi.
Tôi đến thuê phòng.
Thuê phòng đúng không?
Vào đi.
Đã chuẩn bị sẵn phòng cho cô rồi.
Được.
Sullivan là họ của chồng tôi.
Chung cư này là do anh ấy mua tặng tôi.
Hội trưởng thương hội Trung – Tây,
Mali Đậu đó, cô biết chứ?
Vô cùng thích chỗ tôi luôn.
Tầng này hầu như không có ai sống.
Các phòng cách nhau rất rộng.
Thế nên có không gian riêng tư.
Đây là phòng của cô.
Thế nào?
Phòng rộng rãi chứ?
Cả bộ sô pha này,
là nhập khẩu từ Anh đó.
Yên đó.
Chân.
Cô mang giày này,
thì đừng giẫm lên trên.
Đây là gì?
Không…không có gì hết.
Có phải ở đây từng có án mạng không?
Đâu có, đâu có.
Chị đừng nói gì cả.
Để tôi suy luận.
Thi thể hướng đầu về cửa chính, chân hướng về cửa sổ.
Cửa sổ.
Trên cửa sổ có lỗ.
Chắc thi thể này bị người ở bên tòa đối diện,
bắn súng giết chết đúng không?
Không phải, không phải.
Tốt quá.
Tôi ở phòng này.
Dì thân mến,
con đã đến Thượng Hải rồi.
Mai sẽ đến phòng tuần bổ trình diện.
Con đã ở lại chung cư Sullivan,
mà lần trước nói với dì rồi.
Phòng ở đây được lắm.
Giá thuê cũng rẻ.
Nhưng người sống ở đây thì ít lắm.
Rất kì lạ.
Chào anh.
Tôi là hàng xóm mới chuyển tới ở phòng bên cạnh anh.
Tôi mới nghe thấy,
trong nhà anh,
có tiếng súng.
Cô nghe nhầm rồi.
Đi đi.
Đợi ngày mai tôi lấy được lệnh lục soát,
anh chết chắc đó.
Xin chào, tôi đến trình diện.
Tốt nghiệp khóa 3, trường cảnh sát số 1 Hoa Đông.
Tôi tên Tần Tiểu Man.
Cô chính là Tần Tiểu Man à?
Vâng.
Nghe nói đứng nhất cả khoa ở trường cảnh sát.
Kĩ năng hình sự trinh thám loại giỏi.
Bắn súng cũng loại giỏi.
Đấu tay đôi cũng loại giỏi.
Thám trưởng - Sa Uy
Khá lắm. Thám trưởng - Sa Uy
Khá lắm.
Nhìn gì đấy?
Xem nào.
Cảnh sát - Diệp Thường Thanh Xem nào.
Cảnh sát - Diệp Thường Thanh
Toàn do đám ký giả rảnh rỗi không có gì làm.
Cứ nói nơi này trọng nam khinh nữ.
Giờ thì hay rồi,
phái cảnh sát nữ đến cho có thể diện.
Trường học và thực chiến là hai chuyện khác nhau.
Phòng tuần bổ không nuôi người nhàn rỗi.
Hiểu ạ.
Tôi sẽ cố gắng nâng cao năng lực thực chiến của mình.
Giải tán, giải tán.
Mấy người hết chuyện để làm rồi à?
Giờ tôi muốn xin ông lệnh lục soát.
Cô cần lệnh lục soát?
Đúng.
Người đàn ông sống ở phòng đối diện tôi,
rất đáng nghi.
Tối qua tôi nghe tiếng súng ở phòng anh ta.
Cô còn nghe cả tiếng súng?
Đúng thế.
Nghe tiếng thì là khẩu Colt M1911.
Đã cải tiến, tổng cộng có ba tiếng.
Kẻ tình nghi lại còn là hàng xóm của cô?
Đúng.
Nam giới, người Hoa,
cao tầm 1m80.
Khoảng 30 tuổi, vóc người tầm trung.
Giống như là...
Cẩn thận.
Bỏ tay ra.
Không được cử động.
Bỏ ra.
Thám trưởng,
chính là anh ta.
Thôi, thôi.
Được rồi, được rồi.
Tần Tiểu Man, không sao rồi.
Cậu ấy là cố vấn đặc biệt của phòng tuần bổ chúng ta.
La Phi.
Không sao chứ?
Cố vấn đặc biệt?
Vậy sao vừa nãy anh nhắm súng về phía thám trưởng?
Làm phiền cô quan sát kĩ hơn đi.
Tôi không nhắm vào ông ấy,
mà là bảng gỗ đằng sau.
Cậu ấy thường như thế đó, chúng tôi quen rồi.
La Phi,
sao lại bắn vào bảng gỗ?
Người mới tới,
cô đi tìm thử xem,
viên đạn lúc nãy đang ở đâu.
Lạ thật.
Sao không có đầu đạn?
Anh dùng vụn gỗ làm đầu đạn à?
Muốn viên đạn biến mất,
chỉ cần dùng nguyên liệu giống với mục tiêu,
chế tạo đầu đạn là xong.
Bắn bảng gỗ,
dùng đầu đạn làm từ vụn gỗ,
bắn tường,
thì dùng đầu đạn làm từ phấn bột của gạch.
Nếu bắn vào người,
thì dùng bột phấn từ xương làm đầu đạn.
Không sai.
Tôi đã phá giải,
bí mật của viên đạn thần bí rồi.
Nói thế thì,
tối qua,
anh đang làm thí nghiệm?
Nói thừa.
Tay khỏe dữ.
Rượu vang của tôi.
Tôi không hiểu lắm.
Cố vấn đặc biệt rốt cuộc là làm sao?
Anh cũng là cảnh sát à?
Tôi không phải cảnh sát, là trinh thám.
Vì năng lực phá án của phòng tuần bổ quá kém,
nên thường cần đến cố vấn đặc biệt này,
giúp đỡ về kĩ thuật.
La Phi, nói chuyện khách sáo chút đi.
Cô ấy là cảnh sát mới tới, Tần Tiểu Man.
Cô ấy tốt nghiệp trường cảnh sát số 1 Hoa Đông,
hôm nay là ngày đầu đến phòng tuần bổ.
Quan hệ với cha mẹ vô cùng xa cách,
từ nhỏ do dì chăm sóc.
Dì vô cùng yêu thương cô ấy.
Còn cô ấy,
tính tình vui vẻ,
thích thể hiện.
Sao anh ta biết vậy?
Thám trưởng,
vụ án tiếp theo cần tôi giải quyết là gì?
Hết rồi, hết rồi.
Toàn mấy vụ nhỏ thôi. Thôi.
Tôi tự làm.
Tôi tự tìm.
Vợ bỏ nhà đi.
Chồng báo cảnh sát tìm người.
Đến nay vẫn không có tin gì, chưa rõ sống chết.
Đã mất tích nhiều ngày.
Thú vị.
Thú vị ở đâu?
Người báo án nói lần cuối cùng,
anh ta gặp vợ,
trên người vợ anh ta,
mặc sườn xám có hình vân mây màu vàng.
Có đeo giày cao gót màu vàng,
đeo bông tai trân châu.
Trên tay phải có đeo vòng tay phỉ thúy.
Có sơn móng tay màu đỏ tươi.
Thế thì có vấn đề gì?
Hôm qua lúc vào chung cư,
chị Uông, người tiếp đãi cô,
chị ta ăn mặc như nào?
No comments yet. Be the first to leave one.