The first 200 lines.
Chồng tôi thường nói tôi có trí tưởng tượng quá tích cực.
Tôi không ngăn nó được.
Ý tôi là, bạn đã từng ở trên xe lửa
và thắc mắc về cuộc sống của những con người ở gần đường ray không?
Cuộc sống mà bạn không bao giờ trải qua.
Có những điều tôi muốn biết.
Hai lần một ngày tôi ngồi ở hàng ghế thứ ba từ trên xuống
chỗ mà tôi có tầm nhìn hoàn hảo đến ngôi nhà yêu thích:
Ngôi nhà số 15 đường Beckett...
Tôi không biết chính xác từ bao giờ.
Tôi cho là tôi bắt đầu chú ý đến cô ấy từ một năm trước
và dần dần, nhiều tháng trôi qua,
cô ấy trở nên quan trọng với tôi...
Tôi không còn là cô gái trước kia nữa.
Tôi nghĩ mọi người có thể nhìn thấy điều đó trên mặt tôi.
Cô ấy là thứ tôi đã đánh mất.
Cô ấy là mọi thứ tôi muốn trở thành.
Tôi tưởng tượng cô ấy là một họa sĩ...
Cô ấy sáng tạo. Anh ấy là một bác sĩ hoặc kĩ sư.
Anh ấy có nụ cười đẹp.
Cô ấy không biết nấu ăn.
Tôi thắc mắc họ nói gì với nhau trước khi ngủ.
Hôm nay tên cô ấy là Jess, ngày mai nó có thể là Lisa hoặc Amber.
Nó phụ thuộc vào ngày hôm đó, tùy thuộc vào tâm trạng của tôi.
Sự thật là tôi không biết tên cô ấy.
Tôi không biết liệu cô ấy có vẽ tranh hay liệu anh ấy cười có đẹp không.
Tôi chỉ biết là họ biết yêu thương...
Đôi khi tôi phát hiện bản thân đang cố nhớ lại
lần cuối cùng tôi nói chuyện ý nghĩa với một người khác...
Tôi từng số ở căn nhà cách đó hai số ... số 13 đường Beckett.
Đó là căn nhà đầu tiên của tôi.
Chúng tôi cùng nhau mua nó. Căn nhà của chúng tôi.
Mỗi ngày tôi đều tự nhủ bản thân đừng nhìn.
Nhưng rồi tôi lại nhìn...
- Cô ngồi mình sao? - Vâng
Không, đến đây. Cô ngồi đi.
- Đứa bé dễ thương quá. - Cám ơn.
Chào con.
- Nó là... là con trai sao? - Phải.
Dễ thương quá. Cậu bé mấy tháng rồi?
- Sáu tháng. - Sáu tháng.
Dễ cưng thật.
Một giáo viên từng nói tôi rất giỏi trong việc tự đổi mới.
Lúc đó tôi không thật sự hiểu điều đó có nghĩa là gì.
Nhưng từ khi chuyển đến đây tôi bắt đầu hiểu ra...
6 THÁNG TRƯỚC
Ardsley-on-Hudson là một nơi nhàm chán và lặp đi lặp lại.
Đó là một nhà máy sản xuất trẻ em.
Tôi muốn bắt đầu lại cuộc đời mình.
Cho đến nay tôi đã từng là thiếu niên nổi loạn,
người tình,
phục vụ,
giám đốc phòng trưng bày,
người trông trẻ,
và làm gái.
Và thứ tự là điều không quan trọng.
Tôi chỉ không thể làm vợ được nữa.
Đó là lý do tôi thức trắng đêm nhìn lên trần nhà.
Thật ra, lúc tôi cảm thấy là chính mình là khi tôi chạy trốn.
Cô luôn cảm thấy như thế sao?
Có lẽ là kể từ khi tôi 17 tuổi.
Cùng với Mac.
Mac? Mac là ai?
Bạn thân của anh trai tôi
Anh tôi đã chết...
Tôi có xu hướng mỉm cười khi lo lắng.
Đôi khi tôi cười lớn.
Tôi và Mac sống trong căn lều săn này một năm.
Chúng tôi bắt đầu làm tình.
Chúng tôi là những kẻ buồn bã nhất mà chúng tôi biết.
Nhưng bằng cách này, căn lều khiến chúng tôi vui vẻ.
Không ai có thể tìm được chúng tôi.
Mọi người nghĩ là chúng tôi đã chết.
Và nếu hôm nay cô bỏ trốn, ngay lúc này, cô muốn đi đâu?
Tôi từng đọc là khi xe lửa tông vào, nó có thể phủ quần áo khắp cơ thể ta.
Tôi khá chắc Scott nghĩ rằng công việc giữ trẻ sẽ khiến tôi ít bồn chồn hơn,
khiến tôi muốn có thai...
Và không đúng như vậy sao?
Khi tôi xong việc, mỗi đêm tôi chạy về nhà,
và tôi đi tắm rồi rửa sạch cái mùi em bé khỏi người tôi nhanh nhất có thể.
ANNA
HÔM NAY
Khi con thức dậy sáng nay, mẹ đã đến và đưa con quay lại giường cùng mẹ.
Và khi mẹ cho con ăn, chúng ta nghe bố con hát ở trong nhà bếp, đúng không?
"Chúc mừng sinh nhật, Chúc mừng sinh nhật!"
Mừng ngày đó Anna ra đời, Chúc mừng sinh nhật!"
Bố lên lầu với bữa sáng tuyệt vời
bố làm cho mẹ, đúng không?
Phải, đúng vậy.
Cám ơn, Megan.
Của cô đây.
Chào con.
Tôi thề là đôi khi tôi cảm thấy như tim mình muốn phát nổ vậy.
Ý tôi là, trông con bé này. Nhìn đi!
Con không ngủ!
- Alo? - Con không ngủ...
Alo?
Alo?
Lại nhá máy sao?
Và cầm các góc lại.
- Vuốt cho thẳng. - Tôi đã có công việc mới.
Sao cơ?
Tôi rất xin lỗi, Anna.
Tôi tưởng là ở đây cô vui vẻ. Ý tôi là, cô có vẻ vui vẻ...
Đúng vậy.
Chỉ là đây không phải việc tôi "làm."
Chắc sóc trẻ em?
Và giặt là.
Một phòng trưng bày đã tuyển dụng tôi.
- Tuyệt đó. - Chuyện là, ngày mai công việc sẽ bắt đầu.
Ngày mai tôi ra ngoài cả ngày. Như vậy không ổn chút nào.
Tôi ghét rời đi thế này, không chăm sóc con nít,
nhưng cô không có việc.
Được rồi, không ổn chút nào.
- Tôi biết là cô bận làm tình nguyện. - Không phải làm tình nguyện.
Chỉ là đi mua sắm thôi, dành nhiều giờ trong siêu thị của người nông dân,
tìm đồ ăn phù hợp cho con bé, những củ khoai tây ngọt tinh khiết.
Đó là tất cả những điều tôi làm khi tôi là y tá.
Có lẽ cô nên quay lại làm việc.
- Người mẹ cần làm việc, như thế tốt hơn cho con trẻ. - Sao cô biết?
Chìa khóa của cô.
Không có công việc nào quan trọng hơn việc nuôi dạy con cái...
Megan, làm ơn...
Rachel!
Cô đang làm gì vậy? Trả con lại cho tôi.
Rachel, cô đang làm gì vậy?
Xin chào?
Cám ơn.
Đẹp lắm.
Hôm nay cô ấy nhắn tin cho anh mấy lần?
- Anh không biết. - Cô ấy gọi điện thoại cố định ba lần.
- Anh phải nói chuyện với cô ấy. - Anh biết.
- Chuyện ngày càng điên rồ. - Anh sẽ nói. Anh biết. Anh biết.
Được.
Sẽ ổn cả thôi.
Không phải vẫn luôn ổn sao? Anh vẫn luôn khiến mọi thứ ổn cả mà?
Ai quan tâm chứ? Hôm nay là sinh nhật em.
Em chắc em không muốn anh đưa em ra ngoài chơi chứ?
- Không, em thích ở nhà. - Gọi Megan đi.
Nhờ cô ấy quay lại.
Cô ấy vừa nghỉ việc.
- Cái gì? - Cô ấy nói là đã có công việc mới.
Tiếc thật. Anh tưởng hai người khá hợp với nhau chứ.
Em cũng vậy.
RACHEL
Này, Tom đây. Xin lỗi anh đã không nghe máy.
Chào Tom, là em đây.
Em chỉ muốn chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.
- Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ. - Rachel!
Chúa ơi.
Không, không, không.
- Đừng, Cathy. Dừng lại đi! - Bình tĩnh.
- Cathy, thôi nào! - Bình tĩnh đi.
Tôi chỉ cần thứ gì đó để ngủ. Tôi chỉ cần một chút để ngủ thôi.
Thế này thì sao?
Anh ấy đã đăng một tấm ảnh trẻ em nữa.
- Đó là một bức ảnh dễ thương. - Vậy sao?
Facebook và những người vợ xay xỉn không hợp với nhau đâu.
Tôi hiểu. Tôi hiểu.
Được rồi. Tôi sẽ đưa cô về phòng.
Rachel, cô phải ngừng việc gọi cho họ. Hiểu chứ?
Tôi thật sự cảm kích căn phòng này. Thật sự đó.
Tôi nghĩ là mình sẽ ở đây vài tuần hoặc một tháng.
Phải. Đó là hai năm trước.
Ngủ chút đi.
IVF rất hiếm khi có hiệu quả ngay lần đầu tiên.
Cô có muốn thử không?
Không sao đâu. Chúng ta sẽ thử lại.
Chúng ta không có khả năng chi trả.
Khi ta có thể thì sẽ làm.
Tôi thắc mắc cô ấy đang nhìn gì...
Hoặc là liệu cô ấy có nhìn con tàu này không.
Anh chàng đó là ai?
Cô ấy đang làm gì vậy?
Cô ấy đã phá hủy tất cả.
Anna, tối qua anh ngủ thiếp đi khi nghĩ về em.
Anh mơ về việc hôn vào phía trong đùi của em.
Cầm bầu ngực của em.
Chúa ơi, anh ước bây giờ anh được ngủ với em.
Anna, anh yêu em. Anh yêu em nhiều lắm.
Khi nó xảy ra với tôi, tôi tìm thấy rất nhiều email.
Tom nói với cô ấy là anh ta chưa từng cảm thấy như vậy.
Anh ấy nói là sẽ không còn lâu nữa là họ được ở bên nhau.
Cô biết điều họ hay nói là "Không nên kiểm tra email của chồng."
Tôi thật ngu ngốc.
Nhưng khi tôi...
thấy nó được gửi từ một người môi giới nhà, tôi tưởng nó chỉ là thư rác.
Nhưng rồi tôi nhận ra chúng là thư tình
và chồng tôi đã ngủ với một điệp viên thế kỉ 21.
- Tệ thật. - Đúng vậy.
Tên cô ta là Anna Boyd và anh ấy đang yêu cô ta.
Đến đây chút nào.
Nói "Chết tiệt, Anna Boyd", nhưng hét nó lên, được.
Chết tiệt, Anna Boyd!
Con khốn đó đang sống trong nhà tôi.
Tôi đã chọn mọi thứ trong căn nhà đó. Tôi đã chọn mọi thứ.
Tôi chọn bàn ăn, bàn bếp.
Tôi thắc mắc liệu cô ta có biết tôi đã từng làm tình với Tom
trên chiếc bàn mà con cô ta đang ngồi ăn.
Tôi chỉ muốn nói vậy với cô ta.
No comments yet. Be the first to leave one.