The first 200 lines.
Trong các tập trước của "Marvel's Agents Of S.H.I.E.L.D."
Mọi việc phức tạp rồi đây.
Con bị lậm Daisy Johnson quá rồi.
Là Quake.
Lệnh của mẹ là bắt cô ta.
Anh bắn tôi.
Cô thực sự nghĩ
sau tất cả mọi thứ ta đã trải qua,
rằng có một vũ trụ nào mà tôi sẽ bỏ mặc cô sao?
Phil Coulson đang chết dần, và cô phải để anh ấy ra đi.
Yo-Yo.
Nó đang trở thành hiện thực.
Ít ra cái đèn hiệu còn làm được việc mà nó phải làm.
Chạy đi. Nhanh!
Phụ đề thực hiện bởi Hội Yêu Thích Agents of SHIELD
Simmons kiểm tra tổng quát cậu chưa?
- Cậu bị nổ khá là nặng đấy. - À, không. Tôi vẫn ổn.
Chỉ là...
Tôi thấy mình ngu quá. Tôi đã quá tập trung tắt cái đèn hiệu
mà không nghĩ tới việc nó được cài đặt
để phát nổ.
Đừng tự trách mình, Fitz.
Tướng Hale đã khai chiến với chúng ta.
Tôi sợ là cô ta đã gây ra một chuyện còn tệ hơn nhiều.
Tầng hầm đã bị niêm phong,
nhưng tôi đã gửi Dwarfs xuống
để phân tích khu vực sau vụ nổ.
Con này đang đi xuống
thì thang máy dừng lại ở tầng 27.
Có vẻ như nó bay sai đường rồi đi ra ngoài luôn.
Được như vậy thì tốt nhỉ?
Không may là khu rừng bao la này
đang ở dưới chân ta khoảng 45 mét.
Nhưng mà ở đó có cả mây,... và bầu trời.
Thế nên việc nó nằm dưới mặt đất
rất đáng lo ngại.
Tôi sẽ nói điều này là không thể,
nhưng sau chuyến đi khứ hồi tới tương lai,
thì khái niệm "không thể" của tôi lên đến dương vô cực rồi.
Có giả thuyết gì không?
Đây là tín hiệu
duy nhất nhận được từ tầng hầm cho đến nay.
Tôi nghĩ chúng ta đang nhìn vào hậu quả của việc
cả ba khối Monoliths phát nổ cùng nhau.
Bằng cách nào đó chúng đã gây ra một lỗ hỏng không gian - thời gian.
Và thứ đó!
Cái thứ đó
là một chiều không gian khác đang xâm nhập vào thế giới này.
Vậy, tin tốt là
Daisy có thể không phải là người phá huỷ Trái Đất.
Còn tin xấu là
tận thế có thể đã bắt đầu rồi.
Xin lỗi. Có quá chặt không?
Không đâu.
Còn cơn đau?
Hơi hơi thôi, nhưng thỉnh thoảng,
tôi có cảm giác các đầu ngón tay như bị thiêu đốt.
Tôi rất tiếc.
Daisy đang đi lấy vài thứ để có thể giúp cô thấy dễ chịu hơn.
Cảm ơn cô, Jemma.
Tôi sẽ cho hai người ít thời gian.
Anh có vẻ hoảng sợ, Turtleman.
Đương nhiên rồi.
Người anh yêu suýt mất mạng ngay trước mắt anh.
Em không chết đâu.
Chưa đâu.
Nghe vậy thật tốt.
Anh sẽ làm mọi thứ có thể để giúp em.
Anh xin lỗi.
Anh cảm thấy tức giận
khi quay về từ cái tương lai đổ nát đó
chỉ để đứng nhìn em bị...
cắt thịt.
Em sẽ ổn thôi chỉ cần có anh bên cạnh.
Em là thế giới duy nhất là anh quan tâm.
Chỉ cần em lên tiếng,
anh sẽ mang em ra khỏi đây và không bao giờ trở lại.
Cảm ơn anh,
nhưng chúng ta phải ở lại và chiến đấu.
Những việc em nghe được trong tương lai,
tất cả đang trở thành hiện thực, nhanh hơn tưởng tượng.
Chúng ta không thể bỏ đi được.
Được rồi, ta cần phải tìm xem họ cất thuốc ở đâu.
Thuốc để giảm đau.
"Hương cam."
Tuyệt thật.
Ôi trời!
Được rồi, hết giờ ăn nhẹ rồi, Huckleberry.
Simmons đang đợi đấy.
Đã gần như là không thể
để có trái cây và rau củ.
Nhưng sinh nhật tôi hằng năm,
mẹ tôi luôn cho tôi một quả cam to mọng nước.
Truyền thống thú vị nhỉ.
Vâng, đúng vậy.
Tôi yêu cái mùi nó để lại trên tay tôi.
Còn cô thì sao?
Cô có truyền thống sinh nhật đặc biệt gì không?
Không.
Thật sao? Không có gì luôn?
Cô được nuôi ở bởi bố mẹ tồi tệ hả?
Đúng hơn là ở trại trẻ mồ côi với các bà sơ xấu tính, đáng sợ.
Tôi... tôi xin lỗi.
Tôi không cố ý xấu tính.
Thật sao?
Chà, ý tôi là...
thỉnh thoảng thì có,
vì tôi nghĩ là nó vui, nhưng mà không phải lần này.
Tôi tưởng ta đang có một cuộc nói chuyện tình cảm.
Nói cho rõ ràng thì tôi và anh chưa bao giờ như vậy.
Anh chỉ mới kể cho tôi một câu chuyện
về một người mẹ tốt bụng và một quả cam.
Deke!
Nỗi sợ trở thành hiện thực.
Cậu đang nói cái quái gì vậy, Fitz?
Nỗi sợ gì?
Tôi đang cố gắng kết nối các sự việc lại với nhau.
Nhưng đây. Xem cái này đi.
Nó hơi mờ,
nhưng đây là tất cả tôi có thể phục hồi được từ chiếc dwarf.
Không thể nào.
Fitz...?
Tôi nghĩ khi các khối Monoliths phát nổ,
chúng đã mở ra một thứ tôi chỉ có thể gọi là
chiều không gian của nỗi sợ.
Và nó đang xâm nhập ra bên ngoài.
Thấy những thứ nó tỏa ra chứ?
Cậu nghĩ nó là gì?
Tôi không biết,... uhh, kiểu như năng lượng ngoài hành tinh.
Chiếc Dwarf bị hỏng trước khi tôi kịp phân tích nó.
Nhưng dù nó là thứ gì,
có vẻ nó có thể đọc được tâm trí của ta.
Chà, nó có thể làm được nhiều hơn thế.
Tên Kree suýt nữa đã giết Deke.
Vâng, tôi không biết bằng cách nào
nhưng có vẻ không gian đó
có thể lấy nỗi sợ lớn nhất của ta
và biến chúng trở thành hiện thực.
Vậy, chiến binh Kree. Check.
Và nếu đó là Lash, check lần hai.
Còn khu rừng ở tầng 27?
Ý anh là cái khu rừng ảo diệu
với toàn chim chóc, côn trùng và mặt đất toàn là sâu?
Anh đang đùa hả? Đó là một nơi kinh hoàng.
Được rồi, check lần ba.
Tôi sẽ niêm phong hai phần ba tầng dưới của Lighthouse.
đó là nơi mà nhiều hiện tượng kỳ lạ diễn ra.
nhưng nó đang lan ra.
Việc nó đã vươn tới tầng 27...
cùng khu nhà kho cho thấy nó đang dần trở nên tệ hơn.
Vậy chúng ta ngăn chặn nó thế nào?
Được rồi.
Tôi có thể có giải pháp, nhưng...
tôi không biết tiến hành nó thế nào mà không có một trong số chúng ta...
có khả năng phải hi sinh bản thân.
Được rồi. Deke.
Ồ, không. Tôi hả? Không, không. Còn lâu.
Không, tôi vừa mới tới đây.
Tôi vừa mới tới một thế giới có kem...
và mặt trời và cái thứ hương cam.
Nên, không. Không, không, không.
Và trong trường hợp mấy người quên,...
Tôi đã làm cái trò hi sinh anh hùng...
để đưa mấy người về đây rồi.
Nên tôi... tôi xong việc rồi.
Tôi không bảo anh phải hi sinh mình.
Tôi chỉ muốn mượn cái mặt thắt lưng của anh thôi.
Nó tạo ra một vùng trọng trường nhân tạo.
Và tôi hi vọng có đủ Gravitonium...
với một vài tinh chỉnh, để tạo ra một lực vĩnh cửu...
có thể gắn lại vết nứt trong không - thời gian.
Trước khi nó lan ra, được không?
Ờ, tất cả để cứu thế giới, đúng không?
Phải.
Như tôi đã nói, có một vấn đề.
Một trong số chúng ta phải mang thiết bị này xuống và kích hoạt nó...
và người đó có thể bị hút vào một không gian khác...
hoặc bị giết bởi một hiện thân của sự sợ hãi.
Đó là vấn đề mà tôi phải đối mặt.
Xin lỗi, thưa ngài, nhưng, không. Không thể nào.
Nếu vết nứt đó lan ra,...
-...thì ai đó phải làm việc này. - Không phải anh!
- Tôi xin lỗi, nhưng chỉ có một ứng viên thôi. - Piper?
Cô ấy nói cả ngàn lần rằng cô ấy sẽ làm mọi việc để chúng ta tha thứ.
Fitz. Thôi nào.
Hiện tại chúng ta đã giam được cô ấy.
Được rồi, vậy, nếu không phải cô ấy, thì là ai?
Chúng ta cần kĩ sư, và chúng ta cần y tế.
Yo-Yo cần Mack.
Và nếu không có anh, chúng ta như rắn mất đầu.
- Vậy còn có tôi. - Không, đó không phải là ý tôi.
Chúng ta cần cả hai người. Dừng đi.
- Tôi sẽ đi. Tôi là chuyên gia... - Mấy người đang quên là tôi đáng ra...
không nên ở dòng thời gian này.
- Tôi có thể xử lý lại vấn đề! - Đây là nhiệm vụ của tôi.
Không ai đáng phải hy sinh cả! Tôi sẽ đi một mình.
Không bàn nữa.
Khoan, không, điều đó thật ngu ngốc và anh biết vậy.
Kĩ thuật tác chiến vỡ lòng.
Không thể để tướng lâm nguy khi lính có thể làm được việc...
No comments yet. Be the first to leave one.