The first 200 lines.
Ta cũng đã nghi ngờ cậu, nhưng có vẻ ổn rồi.
Tôi có nói gì khiến cô bớt nghi ngờ đâu nhỉ?
Đương nhiên.
Đó là trực giác của ta mà.
Hể?
Vừa mới thở dài nhỉ?
Thì đương nhiên rồi.
Nếu không có bằng chứng rõ ràng hơn thì người ta sẽ dị nghị mất.
Không sao hết.
Vì ta có kỹ năng "trực giác" mà.
Từ lúc sinh ra đến giờ, trực giác này chưa bao giờ sai cả.
Trực giác có tác dụng đó sao?
Lẽ nào trực giác của phụ nữ đã cường hóa cho nó?
Nhưng yếu tố quyết định...
vẫn là việc cậu có thư giới thiệu của Đền Nguyệt.
Schnee sẽ không bao giờ đưa thư giới thiệu cho kẻ có âm mưu ám sát.
Đó chính là yếu tố xác định cuối cùng.
Hiểu rồi.
Vậy tiếp theo là chủ đề chính nhỉ?
Đúng vậy.
Ta sẽ nói thẳng.
Quả nhiên là vụ kết hôn sao?
Shin, hãy quyết đấu với ta.
Hả?
Khoan, không chúa!
Phải mời cậu ta làm sĩ quan trước chứ!
Nói cái gì thế?
Phải kiểm tra thực lực trước chứ.
Kể cả thế thì có nhiều cách nói phù hợp hơn mà.
"Quyết đấu với ta"?
Công chúa nào mà lại ăn nói kiểu bỗ bã vậy hả?
Yểu điệu thục nữ thì do hoàng tỷ phụ trách nhé.
Phụ trách?
Được rồi, đi luôn nào.
Hả?
C-Công chúa!
Vất vả quá nhỉ.
Cậu hiểu à...
Hãy bắn xuyên qua cái đám cười vào những ý tưởng đó đi
Tôi bước đến hiện tại, vác trên những điều không thể nào đặt tên
Không phải mọi thứ đều có thể diễn tả bằng lời nói
Không thể chỉ coi ngày mai là ngày mai được
Chúng ta không có cách nào để mô phỏng được nó
Thu thập lại những mảnh vỡ trái tim
Chúng ta sẽ lấy lại giọng nói của mình
Đừng buông bỏ bàn tay mà ta đã nắm lấy
Vì nó có thể sẽ biến mất ngay lúc này
Xin hãy mãi là bạn của hiện tại
Dù thời gian có trôi qua một cách thật tàn nhẫn...
Dù giấc mơ đã bị nghiền nát...
thì cũng không thể bỏ qua xung động đó
Sau nhiều lần chạy và vấp ngã, để rồi chạm đến được đỉnh cao cô độc
Hãy bắn xuyên qua cái đám cười vào những ý tưởng đó đi
Chúng ta dịch chuyển đi đâu vậy?
Đến một nơi có thể chiến đấu thoải mái.
Nơi đây là...
Là nơi được tương truyền là khu đấu tập giữa những người được chọn.
Được tương truyền?
Nói thật, bọn ta cũng chưa biết nó còn mục đích gì khác.
Điểm dịch chuyển là một kỹ thuật tồn tại từ trước Bình Minh Vinh Quang.
Bọn ta vẫn chưa hoàn toàn lý giải được.
Ra vậy.
Do phép dịch chuyển đã bị thất truyền...
nên tự dưng thấy điểm dịch chuyển, mình đã thấy kỳ lạ.
Nào, bắt đầu thôi.
Cứ chọn cái nào mà cậu thích.
Tôi chọn cái này.
Vậy thì ta...
quả nhiên là cái này.
Nhìn ngoài đời mới thấy là trông kỳ lạ ghê.
Đây là trận đấu để kiểm tra thực lực.
Thể hiện chút bản lĩnh đi nhé.
Xin hãy nhẹ tay.
Vậy thì... bắt đầu!
Buông kiếm ư?
Thế mà cứ tưởng có thể làm cậu bất ngờ chứ.
Tôi đã khá bất ngờ đấy.
Né được như không mà bày đặt nói thế.
Lần tới sẽ không như thế đâu.
Nếu định đánh ngang với một người được chọn chuyên về cận chiến...
thì chỉ số tầm này là vừa.
Giờ đến lượt tôi nè.
Định đọ sức mạnh với ta ư?
Tôi khá tự tin vào sức mạnh cơ bắp đấy.
Dùng kỹ năng cũng được nhé.
Không cần nhân nhượng.
Vậy cung kính không bằng tuân lệnh.
Hoạt Thiểm!
Hoạt Thiểm!
Cả hai dùng cùng một kỹ năng à?
Do cường hóa nên sức mạnh gần như tương đương.
Có chăng thì chỉ là khác biệt về kỹ thuật.
Nhanh quá!
Né được à?
Chiêu vừa rồi, bình thường mà không né thì chết luôn ấy chứ.
Xem ra chúng ta cùng loại nhỉ.
Tốc độ phản ứng cũng tương đương.
Có vẻ vậy.
Muốn phân định thắng thua cũng khó.
Hay là kết thúc ở đây đi?
Thế á?
Ta vẫn muốn đánh thêm một chút.
Kiếm của cô cũng đến giới hạn rồi.
Quả nhiên là nó không chịu nổi.
Khả năng ngang ngửa với công chúa.
Và tốc độ phản ứng cũng rất nhanh.
Tôi nghĩ vậy là đủ rồi đấy.
Cũng không nên gượng ép quá nhỉ.
Được.
Hôm nay đọ sức đến đây thôi.
Mừng quá.
Căn phòng này không được phép vào.
Xin hãy quay lại.
Shin, cậu muốn trở thành sĩ quan không?
Nếu có cậu phục vụ đất nước này thì ta rất an tâm.
Thành thật xin lỗi, nhưng tôi xin phép từ chối.
Tuy không thể phong làm tướng quân...
nhưng ta hứa sẽ cho cậu một vị trí xứng đáng.
Đổi lại thì sẽ có rất nhiều ràng buộc đúng không?
Tôi chỉ muốn làm một mạo hiểm giả tự do thôi.
Vậy à.
Nếu đổi ý thì cứ nói với ta nhé.
Cảm ơn ạ.
Mà sao kiếm của Skull Face lại ở đây?
Cô cũng không dùng nó trong trận đấu.
À, cái này hả?
Ở nước ta có một phong tục là khi cầu hôn,
con trai sẽ tặng một thanh kiếm cho con gái.
Nếu như người con trai phản bội thì sẽ bị thanh kiếm đó chém chết.
Nghe hơi đáng sợ nhỉ.
Giờ nó chỉ còn mang tính hình thức thôi.
Chuyện là...
ta muốn sở hữu cây kiếm đã bay vào thư phòng của ta này...
với danh nghĩa được tặng.
Thế thì không phải sẽ thành tôi cầu hôn cô Rionne sao?
Hừm... cũng đúng nhỉ.
Thanh kiếm đó bay vào thật sự chỉ là tình cờ thôi.
Ta biết.
Ta cũng không định cưỡng ép đâu.
Nhưng cũng có người muốn lợi dụng vụ này để bắt cậu Shin như tội phạm...
và bắt cậu phục vụ đất nước đấy.
Ừm, dù không phải cố ý...
nhưng sai một bước thì cũng có thể gây chết người nhỉ.
Thế nên mới nghĩ đến cách tặng.
Hiểu rồi.
Không phải vật cầu hôn, mà nếu đơn giản là quà tặng...
thì cô Rionne sẽ đường đường chính chính có một vũ khí mạnh...
Và cậu sẽ né được phiền phức từ đất nước.
Dù vẫn hơi gượng ép một chút.
Tất nhiên, tiền mua kiếm thì ta sẽ tự trả bằng tài sản riêng.
Ta biết là bên ta cũng rất được lợi...
nhưng xin hãy nhường thanh kiếm này cho ta!
Được.
Hả?
Tôi cũng chỉ muốn tiếp tục làm mạo hiểm giả như trước thôi mà.
À, tôi không cần tiền đâu, nhưng đổi lại...
xin hãy cấp quyền cho tôi vào thư viện phép thuật.
Chỉ thế thôi sao?
Với cây kiếm này,
cậu có thể đổi được một gia tài đủ sống thoải mái cả đời đấy!
Giờ tôi chỉ cần thông tin thôi.
Thông tin quan trọng đối với tôi đến như vậy đấy.
Vậy à.
Vậy thì coi như thỏa thuận xong nhé?
Tất nhiên.
Thật ra ta cũng đã dùng nó mấy lần.
Bắt đầu quen tay rồi ấy chứ.
Ngay từ đầu đã định lấy bằng được thanh kiếm rồi còn gì.
Hồng y Greril? Ông làm gì ở đây?
Nguy rồi, ông ta đang bị dính mê hoặc và loạn trí.
Dừng lại!
Đây là... dịch chuyển?
Nhưng mà... thấy khó chịu quá...
Công chúa!
Thật hả trời?
Đây là đâu?
Cô không sao chứ?
Xảy ra chuyện gì vậy?
Dường như chúng ta đã bị bay đi đâu đó.
Từ điểm dịch chuyển đó đến nơi hoang tàn này...
Không thể nhầm được.
Đây là Thánh Địa Calkia.
Đây là Thánh Địa ư?
Chỉ chúng ta bị bay đi thôi sao?
Có vẻ vậy.
Ít nhất thì xung quanh không có ai cả.
Điều khiển được cả một người như Hồng y Greril...
Rốt cuộc đang có chuyện gì vậy?
Trước mắt, hãy rời khỏi đây đã.
Ừm.
Cô dùng được niệm thoại chứ?
Không. Tiếc là ta đang không trong đội với ai cả.
Vậy tôi sẽ liên lạc.
Tôi muốn cho đồng đội biết nơi gặp mặt.
Cô có biết thị trấn nào gần đây không?
Vậy thì là thành phố pháo đài Valmer.
Dù đến Bayreuth hay từ Bayreuth đi thì cũng chắc chắn đi qua đó.
Hiểu rồi.
Vừa nói xong.
À, Schnee.