The first 200 lines.
Anh yêu, có cần em chuyển xe đi không?
- Nó không vướng đâu. - Được thôi.
Ôi, không. Cái thập tự sắt.
- Nó sẽ rơi xuống. - Ôi, chúa ơi. Phil.
- Anh ổn chứ? - Ừ, anh ổn.
Anh ổn.
Anh yêu, sao ta giữ lại xe này?
- Xe cổ mà. - Không, nó chỉ ở đó.
Và dây an toàn thì hỏng, cửa thì kẹt, rồi rò rỉ xăng dầu.
Mười năm nay ta chưa đổ xăng thay dầu rồi.
Ừ thì anh sẽ sửa hết. Em cứ chờ xem.
Và sau này, nó sẽ thành xe của Haley.
Ta sẽ không để Haley lái xe này.
- Nhét đệm vào sau quá dễ. - Nhớ không?
- Ôi, không. Ta sẽ bán nó. - Sao?
Trừ khi anh không bán được.
- Thật sao? - Đúng vậy.
- Thật sao? - Anh không thể.
- Em thực sự nghĩ trò đó có tác dụng? - Anh không thể bán đâu.
Biết gì không? Tôi có đầy thứ để bị chê bai,
tóc tôi, giọng tôi, bài thể dục cân bằng trên ván.
Nhưng cấm xúc phạm kỹ năng bán hàng của tôi. Thế là quá giới hạn.
Giới hạn nào? Không thấy sao? Vì tôi vừa bán mất rồi đó.
"Khi nữ diễn viên nhuộm da tuyên bố đã tỉnh táo trong sáu tuần,
nguồn tin từ Úc cho biết
cô ấy đã nhảy hết quán bar này đến quán khác như chuột túi phê cocain."
- Bố đọc gì cho con vậy? - Nếu anh phải đọc
Chú sâu háu ăn một lần nữa, anh sẽ điên mất.
- Đâu tệ đến thế... - Anh sẽ điên mất!
Vậy em vừa để hộp dụng cụ ra ngoài rồi và mọi vật dụng đã sẵn sàng.
- Và em nghĩ ta đi được rồi. - Tuyệt.
Anh không thay trang phục công nhân sao?
Thôi khỏi, anh ổn và chắc công nhân không gọi chúng là trang phục đâu.
Chúng tôi đang xây một lâu đài công chúa cho Lily.
Đó là điều mà người cha nào cũng muốn đem lại
cho con gái mình, biết đó.
Và tôi thích coi mình là nhà thiết kế lâu đài.
Tôi đã phác thảo vài bản vẽ.
Và chúng tôi đã lưu lại.
Để chúng tôi có thể sử dụng bộ dụng cụ.
- Đúng vậy. - Bộ dụng cụ.
Bộ dụng cụ. Và chúng tôi sẽ cùng nhau làm.
Tôi rất sợ phải làm điều này với Mitchell.
Em ấy dựng một số cảnh sân khấu hồi đại học hay gì đó,
và giờ em ấy nghĩ mình biết hết về xây dựng.
Nhưng em ấy chẳng biết gì.
Mọi dự án cải tạo nhà mà chúng tôi thực hiện
là trải nghiệm tưởng chết.
Làm khai vị đi, và rồi chúng tôi sẽ...
Nếu tai nạn xảy ra, tôi hy vọng em ấy giết tôi
vì tôi không nghĩ mình có thể là người tàn tật đầy cảm hứng đâu.
Manny, bình tĩnh. Bạn ấy chưa đến đâu.
Có lẽ con nên tỏ ra thoải mái chút.
Con không muốn dọa bạn gái mình đâu.
Bạn ấy không phải bạn gái con!
Bạn ấy chỉ qua học về vòng đời của con tằm.
Bạn ấy đến rồi! Được rồi, tóc con thế nào?
- Tưởng bạn ấy chỉ là bạn. - Con nghe thấy đó.
Dượng đâu có nói thầm.
Manny, mở cửa đi. Hãy chào đón bạn ấy.
Kelly, chào buổi sáng. Rất vui vì cậu đã đến.
- Đây là mẹ tôi. - Rất vui được gặp cháu.
Trong văn hóa của tôi, các bà mẹ thường rất bám con trai mình.
Trên thực tế, nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của phụ nữ Colombia
là khi con trai họ lấy vợ.
Nhưng tôi không như vậy.
Tôi chỉ muốn Manny được hạnh phúc.
Manny, sao con không mời bạn Kelly một chiếc bánh gối đi nhỉ?
Ồ, không, cảm ơn cô. Cháu đang tránh chất béo chuyển hóa.
Cô chắc chắn một cái không ảnh hưởng đâu. Đây là món ưa thích của Manny.
Con nghĩ con cũng sẽ dừng ăn chất béo chuyển hóa.
Này, mẹ ơi, cái này từ bao giờ rồi ạ?
Đó là năm bố con và mẹ đến sân Rose Bowl.
- Trận đấu tuyệt vời. - Đúng vậy.
Mẹ, trông mẹ rất xinh đẹp.
- Cảm ơn, con yêu. - Vậy chuyện gì đã xảy ra vậy?
Ừ thì Lukey à, ai cũng già đi.
Chỉ vì vài phần của mẹ con không giống như trước kia,
- không có nghĩa... - Ý con là chuyện gì xảy ra ở trận đấu?
Ta bị thua đậm với đội Penn State.
Nhưng buổi diễu hành rất tuyệt. Angela Lansbury là nguyên soái.
Cô ấy tả là thời gian tuyệt vời.
Được rồi. Các chàng trai, tiếp tục thôi.
Không ai sẽ mua đống sắt vụn trông thế này đâu.
Mẹ, cái nào là thùng đựng rác?
Nó...
Con yêu, con không thể vứt cái đó. Nó là Chăn Yêu.
- Ghê chết. - Không đâu, con yêu.
Con thích Chăn Yêu mà. Con từng không đi đâu mà thiếu nó.
Ừ, cho tới khi Luke nôn vào đó.
Đúng. Em từng nôn suốt.
Nhớ Xô Yêu không?
- Nhìn này. - Cái gì vậy?
Có một ngày ta đi biển
và Luke đã rất vui
nên thằng bé muốn mang lọ ánh dương về
để kỷ niệm mãi khắc sâu.
- Con có nhớ không, con yêu? - Ôi, không, mẹ đừng mở.
Em thực sự nghĩ em giữ được ánh dương trong này sao?
Con muốn cho bố mẹ biết luôn,
con sẽ không chăm sóc nó khi bố mẹ chết đâu.
Thôi đi. Đáng yêu mà.
Có vẻ nó vẫn nóng.
Này, là người có vẻ rất hứng thú vừa qua lúc nãy.
Tên anh ta là gì nhỉ? Chết tiệt.
Không thể bán hàng mà không nhớ tên mọi người.
Đó là lý do tôi thích sử dụng thiết bị "ghim nhớ"
hoặc mánh nhỏ để giúp ghi nhớ.
Như hôm trước, tôi gặp một anh bạn tên Carl.
Giờ, tôi có lẽ đã quên cái tên đó,
nhưng anh ta lại mặc áo phông nhóm Grateful Dead.
Nhóm gì lại tên là Grateful Dead? Ba hoa.
Mà ba ba thì sống ở đâu? Nước lợ.
Cái gì cũng sống ở nước lợ?
Cá. Chào Carl.
Em nghĩ là "ghi nhớ" mới phải.
- Anh nghĩ là anh nhớ đúng. - Được rồi.
Bố làm được mà.
Được. Anh ta giống tay trống trong nhóm Foreigner.
Một người ngoại quốc từ Pháp. Pháp vần với nát. Đồ ăn nát sẽ làm hỏng picnic.
Thế nào rồi, Nick?
Thật sao?
Ồ, thế thì tốt.
Ừ, không, cứ qua đi. Chúng tôi ở đây cả ngày.
Cảm ơn.
Đoán xem?
Em nói anh không thể bán nó?
Thế thì em sắp phải thu mình khúm núm
và rối rít xin lỗi vì anh vừa bán được rồi.
Chết chưa, cô gái với hình xăm tiêu cực.
- Em yêu, đợi đã. - Không.
Ai đó không thích bị thua cuộc kìa.
Em yêu.
Em yêu à.
Em xin lỗi.
Khi thức dậy sáng nay, em rất ghét cái xe đó.
Và thậm chí nghĩ nó sẽ làm em tức giận.
Nhưng rồi, khi ta kiểm tra đồ trên xe,
có Chăn Yêu, tất cả mọi thứ,
em chỉ...
Ý nghĩ cả phần đời đó của ta đi mất...
Ta có thể giữ lại Chăn Yêu mà.
Không.
Nhìn chúng xem.
Thôi nào, một phút trước, chúng còn là trẻ con.
Và giờ, chúng lái xe rồi
và sớm thôi, ta sẽ chết hết.
Em bỏ sót bao lúc tuyệt vời rồi đó.
Nghỉ hưu, tuổi già,
ghế xịn tự di chuyển lên cầu thang.
Vâng. Xin lỗi. Em thật lố bịch.
Đừng xin lỗi. Anh yêu em khi em tình cảm như thế.
Nghe này.
Này, nghe này.
Ta không phải bán chiếc xe.
Anh yêu, đương nhiên phải bán. Giữ nó lại không hợp lý gì cả.
Thế thì anh có thể làm gì để làm em thấy tốt hơn?
Không gì cả.
Trừ khi anh chế tạo được một cỗ máy thời gian.
Em à,
trừ khi ai đó tìm được cách giữ lỗ sâu
không bị sập xuống, nếu không chỉ là ảo tưởng.
Phil. Quay lại đi nào, Phil.
LÂU ĐÀI CÔNG CHÚA
Em tìm thấy...
Em tìm thấy súng bắn đinh.
Tuyệt.
Lạ nhất luôn. Nó được bọc trong một chiếc khăn tắm cũ,
nhồi trong chiếc hộp ở giá trên cùng của tủ quần áo.
Thế thì cứ đặt nó lên bàn đi.
- Cẩn thận nhé! - Bố đang làm gì ở đây vậy?
Bố chỉ đem trả cái nồi hầm mà Gloria mượn.
Ồ, vâng, con quên mất bố cầm cái nồi hầm đó, Jay.
À, chúng con đang chuẩn bị dựng cho Lily một lâu đài nếu bố...
- Muốn giúp ư? Đương nhiên. - Ồ, nếu em thấy ổn, Mitchell.
Ồ, vâng. Ôi, không, bố à.
Nhớ ta vui như thế nào khi dựng giá sách đó cùng nhau không?
Đó là Việt Nam của tôi.
Và tôi đã từng ở Việt Nam.
Nhìn chúng ta xem.
Ba chàng thợ xây.
Bố à, con sẽ lấy cho bố găng tay công nhân.
Con có màu xanh và màu lông lạc đà. Bố muốn loại nào?
Tùy con.
Chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nếu ta có tất cả mọi thứ trong cùng một tập vở sao?
Cậu nghĩ thế sao?
Ý tôi là ta luôn phải mở đi mở lại.
Tôi sẽ để ghi chép của tôi vào tập của cậu.
Ai muốn uống sữa sô-cô-la nào?
Bọn con ạ.
- Vậy học bài thế nào rồi? - Tốt ạ!
Kelly đang chuyển đồ của bạn ấy vào vở con.
Có vẻ đột ngột.
Thấy hợp lý thôi ạ.
Cô biết cô nên làm gì không?
Cho một chút muối vào sữa sô-cô-la.
Nó thực sự làm tăng mùi vị.
- Muối chỉ phù hợp với bỏng ngô. - Nghe ngon đấy.
Con sẽ không thích đâu.
Có lẽ ta nên để Manny quyết định.
No comments yet. Be the first to leave one.