The first 194 lines.
Bây giờ chúng tôi sẽ mang giai điệu Giáng Sinh đến với các bạn.
Các bạn hãy tin tôi, thứ này có một chút khác biệt.
Nó kết hợp các màu sắc Giáng Sinh, ĐỎ...
...XANH LÁ...
...và XANH DƯƠNG.
Bộ phim JACK FROST
Anh bạn, duyệt thử đi.
Đây là nhóm Jack Frost.
Khán giả đang nhập tâm. Họ yêu thích nó. Chúng ta phải ký hợp đồng với mấy gã này.
Vậy là hãng Medford sở hữu được nhóm Jack Frost. Nhóm nhạc hay nhất chưa từng được nghe đến.
Đây là được thu âm trực tiếp tối qua ở Denver's Music Hall.
Đừng thắc mắc làm sao chúng tôi có được cuộn băng. Chúng đáng bị đập nát.
Chúng tôi còn có nhiều nhạc từ những năm 70 và 90.
Không phải 60, hay 80. Tôi hứa luôn.
Nhạc rock cổ điển của Central Colorado.
Tan trường!
Đừng chạy. Đôi chân là để đi nhé.
Giáng Sinh vui vẻ, mọi người. Năm sau gặp lại!
Giáng Sinh vui vẻ, cô Moon.
Này, CharIie.
Kỳ nghỉ lễ vui vẻ nhé, CharIie.
Chiến bóng tuyết đi!
Charlie
- Trụ sở ở đây. - Thế nào rồi?
Bọn lớp 8 vùi dập bọn tớ.
Chúng nó dùng vũ khí hạng nặng!
Thôi nào. Các cậu. Có thể tệ hơn thế nào nữa chứ?
2, 3, phóng!
Cái gì thế?
Chúng xác!
- Bọn tớ đang cố nói với cậu. - Rory Buck.
AIexander!
Charlie. Cứu nó ấy đi!
NataIie, cứu với!
Ăn tuyết đi, bọn chym bé.
OK. Túm tụm lại. Mau lên.
Có nhớ chúng ta đã gì trong tiết Lịch Sử không?
- Không. - Không hề.
Nếu muốn diệt giặc, diệt tướng trước.
Cậu nói đến Rory Buck hả?
Tin tớ đi, Tuck, được chứ?
Cậu thu hút hỏa lực của chúng.
Chúc may mắn, chiến hữu.
Khai hỏa!
Thịt nó!
Này, Tao thách chúng mày ném tai đấy.
Nạp đạn.
- Ổn không em? - Không ạ.
Thôi nào. Bắn tao đẹp cái coi.
Chúng mày không làm khá hơn được hả?
Hay, phát đấy khá lắm.
Đi ngay! Đi nào, chạy!
Chờ đã!
Nhanh lên, AIexander!
Sao mày làm thế hả, thằng Đầu đất?
Thằng ôn dịch đấy thoát rồi!
Chạy nhanh như gió đi, AIexander!
Em không sao chứ?
Tao sẽ tự chăm sóc nó.
Ngừng bắn.
Rory "nước tiểu"!
Chà, chà, chà. CharIie Frost "nhãi ranh".
- Giờ treo cổ với bọn lớp 2 nhé? - Thôi đi, Rory.
Tao có quà cho mày đây.
Tóm lấy nó, Rory.
Tuyệt, tao thích quà cáp.
Nói, "Đồ óc đóng băng" được không?
Đồ óc đóng băng.
Làm tiếp đi, bạn hiền.
Hay lắm, anh CharIie.
Chưa kết thúc đâu, Frost.
Oh, yeah! Tiếp đi!
Im đi!
- Ổn không nhóc? - Vâng! - Giỏi lắm.
Cám ơn, CharIie. Anh thật đáng kinh ngạc.
Không có gì.
Gặp anh ở sân hockey nhé, CharIie.
- Gặp cậu ở đấy, NataIie. - Làm khá lắm, công tử bột.
Gặp lại sau nhé.
Này, Chester.
Mau lên, cậu bé.
Bố à?
Bố ơi!
Bố ơi!
Chào mẹ.
Chạy xe từ Denver xa lắm. Con biết là đến muộn bố mới về mà.
Nó bị rò, Mẹ không sửa được.
Có khi hoạt động, có khi không.
Thế nào rồi?
Là thế nào ạ?
Đừng dấu giấy báo có điểm xấu.
Đây ạ.
Con đi chơi hockey ở ngoài ngõ đây.
Chạy chốn à. Vậy là bị điểm xấu rồi.
Con có vẻ ngoài của bố, nhưng khối óc là có từ mẹ.
Học khá lắm, Charlie. Hãy đợi tới lúc bố con thấy nó.
- Xin làm phiền quý cô? - Vâng.
Nghe này, xe của tôi bị hỏng ở phía sau kia.
Tôi có thể mượn chút tiền đến khi tôi tới sân ga được không?
Tiền à? Tôi rất tiếc. Chồng tôi là một nhạc công.
Thật ạ?
- Anh ấy có giỏi không? - Có.
Thật chứ?
Cô biết không, Tôi cũng đặt bờ môi mềm của mình lên xe đấy.
Rồi, tôi gỡ ra, và tôi nghĩ mình cảm thấy hơi bị...
- Bị nứt nẻ hả? - Bị nứt nẻ.
Tôi thắc mắc liệu tôi có thể được mượn đôi môi mềm nào không?
Tôi không biết liệu anh có thích của-tôi không.
Cô có phiền nếu tôi thử không?
- Anh thích không? - Cô biết, là tôi không thể nói mà.
Hãy để tôi...
- Em nhớ anh. - Anh nhớ em.
OK, cái đó cho anh. Có gì cho em nào?
Em hy vọng anh mang Sô-cô-la cho em. Đúng rồi!
Nó đã chờ lâu nhất có thể.
- Gọi nó dậy thôi. - Đừng, đừng đánh thức nó.
Đi mà.
Nó có cả kỳ nghỉ để ngủ mà. Thôi đi.
CharIie. CharIie. Cậu ấm? Nhóc-CharIie?
Nhóc-CharIie.
Bố?
Dậy đi, anh bạn.
Con vừa mới chợp mắt.
Vậy hả?
Con giống như đã ngủ vậy. Phải không?
Con giống như mới ngủ dậy ấy.
- Giống hệt như đã con ngủ. - Không, con đã chờ bố mà.
Được rồi, con có thể ngủ tiếp. Bố chỉ muốn chào con thôi.
Bố cũng muốn con biết về tình hình thời tiết.
Tuyết đang rơi đấy!
- Con có được không, Mẹ? - Được.
- Con có được không, Mẹ? - Được.
Bố, đừng làm "đầu-bự" nữa.
Anh ta không phải Đầu bự.
Anh ta thông minh, nên anh ta cần một hộp sọ lớn cho bộ não.
Giờ thì sao?
Mũi. Nhanh nào, cái mũi.
- Bố! - Cái gì? - Con nói là "mũi"!
Bố tưởng con bảo là "vòi"
Xin lỗi.
Khăn quàng.
Đưa con cái mũ.
Cám ơn nhé.
Được. Hoàn hảo.
Trông anh ta thế nào?
Anh ta giống bố.
Vậy sao?
Dễ thương hơn chút xíu.
Đúng rồi, Mẹ.
Thật hả?
Thật.
Dễ thương hơn này sao?
Đừng có mà....
Anh này...
...chết đi này!
Em biết gì chưa? Em ném như bé gái vậy.
Mừng anh về nhà, Jack!
Giờ thì đi ngủ đi!
Xin lỗi, chị WiIkins.
Xin lỗi, chị WiIkins.
Này, nghiêm túc nhé, từ góc nhìn này...
...cô ấy trông thật nóng bỏng trong bộ đồ ngủ (vải) fIanneI.
Định thức cả đêm hả?
Đặt cái mông có làn da rám nắng của con lên giường đi.
Người tuyết đó làm tốt lắm, cậu ấm.
Cám ơn bố.
- Thực ra con làm đầu anh ta to quá. - Sao lại là con?
Là bố để khối bóng phía dưới lên trên.
- Con thế nào? - Tốt ạ.
- Denver thì sao? - Denver rất đẹp.
Thích thật. Khán giả thì sao ạ?
Họ tuyệt lắm. Ai cũng chào đón.
Vậy ạ?
Gì nữa nào?
Có gì ở đó mà bố muốn cho con xem không?
Ví như gì nào?
Thứ gì đó có hình thái...
...của một món quà.
- Từ buổi diễn hả? - Vâng
Kiểu như kiếm nhựa mà họ đâm qua quả Ôliu và hành tây hả?
Vâng, như rượu Martini mẹ chuẩn bị trong bữa ăn nhẹ.
Mẹ pha Martinis cho con à?
- Giờ con uống được 2 ly. - Giỏi lắm.
2 ly mỗi ngày.
Bố cho con cài này.
Một trong số kèn Harmonicas của bố ạ?
Đây là một cây Harmonicas cũ của bố.
Bố có chắc muốn con giữ nó không?
Bố muốn con giữ nó vô cùng.
Bố có nó từ đâu?
Bố có nó từ đâu à?
Bố lấy nó từ...
...một nghễ sĩ nhạc Blue già tên là Sonny Boy Wayne. (Sonny Boy: Một nghệ sĩ Wayne: Cầu thủ Hockey trong ảnh)
- Vâng, đúng rồi. - Bố đã nhận lấy.
No comments yet. Be the first to leave one.