Season 1

Release info

Like Flowers in Sand S01E11 XviD-AFG
A Commentary by sash35

Tags

XviD
web
720p
720
1080
x265
HEVC
Published on: 2024-01-24
Downloads: 7
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

NHƯ HOA TRÊN CÁT

- Tôi Baek Du. - Tôi Jin Su.

Tôi là Nền, Du Sik trước!

- Baek Du, ba! - Baek Du, Baek Du, Baek Du…

Tôi là Nền, Baek Du trước!

- Jin Su, ba! - Jin Su, Jin Su, Jin Su…

Bố ơi, con ra chơi với anh chị chút nhé?

Tôi là Nền, Jin Su trước!

- Baek Du, bốn! - Bố ơi?

Sao Seok Hui lâu vậy chưa ra?

Phải đấy. Ăn gì mà lâu vậy trời?

Muốn nghe tớ kể chuyện ma trong lúc chờ nó không?

Tớ kể này. Có người được vào làm ở bảo tàng.

Ngay ngày đầu đi làm, đã bị giao trực ca đêm.

Mới đi làm mà đã trực ca đêm?

Bỏ việc đi là vừa.

Tối đến,

ông ấy lên tầng hai, chỗ đó trống không và tối tăm lắm.

Rồi ông ấy bật đèn pin, nhìn quanh.

May là không có gì bất thường.

Cũng như các bảo tàng khác,

ở đó vài đồ gốm, hộp trang sức

và một bức chân dung.

Sáng hôm sau,

ông ấy kể cho đồng nghiệp về ca trực đêm của mình

rồi xỉu luôn.

Biết tại sao không?

Tại sao?

Đồng nghiệp của ông ấy bảo,

"Cái gì?

Trong bảo tàng này làm gì có bức chân dung nào.

Chỉ có một cái cửa sổ thôi!"

Nghĩa là không phải ông đó thấy bức chân dung.

Mà là thấy hồn ma bên ngoài cửa sổ.

Thì sao chứ?

Thế mà đáng sợ à?

Hẳn các cậu nghĩ trên đời này ma đáng sợ nhất.

Lầm to rồi.

Người còn đáng sợ hơn ma.

Bố tớ bảo thế.

Người mà đáng sợ hơn ma á?

Sao lâu vậy?

Gì đấy?

- Máy ảnh à? - Phải.

Ngồi sát lại đi.

Khoan, Du Sik, có chắc cậu không nhắm mắt chứ?

Đừng cười nữa, tớ giết bây giờ!

Gì đây? Này.

Còn chụp được một tấm thôi.

Tớ chụp nhé.

Một, hai…

TẬP 11 HUNG THỦ SỐNG GIỮA CHÚNG TA

Để tớ nói cho rõ nhé.

Cậu là Du Sik, em là con gái chú Cheol Yong, còn…

Anh không phải là ông chồng thất nghiệp của Du Sik

mà là đồng nghiệp đi cùng,

và hai người là thanh tra nằm vùng, giả làm vợ chồng?

Chà.

Có lẽ nhờ cậu ấy chăm chỉ học thi cảnh sát

nên hiểu nhanh ghê.

Cậu thấy sao chứ? Cậu nghĩ thế mà hợp lý à?

Ừ.

Vậy các cậu điều tra gì? Tại sao phải kỳ công vậy?

Không nói được.

Là một vụ bán độ và bài bạc phi pháp.

Nhớ người chết chìm ở hồ chứa nước chứ?

Ông ta tên là Choi Chil Seong.

Bọn tớ truy lùng ông ta lâu rồi.

Nhưng…

Dù gì thì vụ đó đã được phá rồi.

Nhưng bọn tớ vẫn ở đây…

để tìm hung thủ giết Choi.

Hồ chứa nước! Đúng chứ?

Không phải tự tử. Tớ đã nói gì nào?

Tớ đã nói là có mùi giết người mà.

Thế mà họ nói tớ nghĩ xa quá,

nói là do ma quỷ, lại còn…

Nói tiếp đi.

Bọn tớ đang tìm hung thủ giết Choi Chil Seong,

và theo thông tin thu thập được

thì hung thủ ở thị trấn này.

Và bọn tớ nghĩ hung thủ

cũng là kẻ đã giết chú Cheol Yong 20 năm trước.

Nhưng cậu định bắt hung thủ kiểu gì?

Chuyện hơn 20 năm trước rồi mà.

Đâu thể tìm ra manh mối hay chứng cứ gì.

Hôm nay, điện thoại sim rác của Choi được mở lên một lúc.

Lúc 14:36:19, ngày 16 tháng 7 năm 2023.

Xác định tín hiệu đến từ phố Jungang ở Geosan.

Chẳng trách tìm mãi trong thị trấn mà không thấy.

Hẳn hung thủ lấy nó rồi.

Nhưng sao lại mở nó lên?

Điện thoại đó trông thế nào?

Là điện thoại kiểu cũ.

Hồi nhỏ, bố em có một cái y hệt.

Có cây bút gắn vào điện thoại bằng sợi dây.

Hình như tớ giữ nó.

Vậy anh là hung thủ à?

Nói cái gì thế? Dĩ nhiên là không phải.

Không nhé. Tớ tìm ra nó thôi.

Tớ nói thật.

Ở đâu? Cậu tìm thấy nó ở đâu?

Trong cái hốc mà Bóng Tuyết đào cạnh hồ chứa nước.

Trời ạ.

Các cậu không tin tớ hả?

Tớ nói thật mà. Tớ tìm ra nó cũng lâu rồi,

khi đuổi theo Bóng Tuyết lúc ban sáng.

Seok Hui, hồi nhỏ cậu thật thà lắm,

giờ hết rồi.

Trời ạ, ép tớ quá vậy.

Nghe tớ nói đã.

Bóng Tuyết thường xuyên tuột dây, nên tớ bắt đầu thấy lạ.

Chó thì sao mà tự tháo dây suốt vậy được?

Phải chứ?

Rồi sao nữa?

Nghĩa là có người tháo dây cho nó, mà thế cũng lạ.

Tại sao chỉ tháo dây rồi thôi?

Sao không bắt nó, bán nó đi?

Vậy thì tại sao?

Vậy là tớ đã thử.

Tớ tháo dây cho Bóng Tuyết.

Thế là nó chạy thẳng đến chỗ đó, như thể đang đợi ai đó.

- Đến hồ chứa nước? - Phải.

Nó đến một bụi cây gần hồ chứa nước

rồi bắt đầu đào bới.

Trời ạ, tớ cứ sợ nó đào lên xác chết ấy.

Nhưng đó chỉ là chỗ chôn đồ của nó.

Trong số đó có cái điện thoại.

Vậy thì khi nó sủa ở hồ chứa nước lần trước, cũng là…

Có lẽ nó đã thấy gì đó.

Vào tối xảy ra vụ việc,

trên đường về, chú bán chăn cũng thấy nó ở đó.

Chú ấy nghe có tiếng chó sủa, rồi nó nhảy vọt ra gần hồ chứa nước.

Nhưng chủ của Bóng Tuyết bảo nó yêu hòa bình, chưa hề sủa.

Hẳn nó đã thấy gì đó.

Hẳn nó đã thấy Choi Chil Seong

- đánh nhau với ai đó. - Thì sao?

Điện thoại đó đâu?

CẢNH SÁT

Nó đây.

Phải, em nghĩ là nó. Giống cái em đã thấy.

Tôi từng mở nó lên, nhưng nó tắt nguồn ngay.

Và không mở lên nữa.

Ra thế, có vẻ nó bị hỏng rồi.

Nhưng tôi không chắc lắm,

để tôi gửi nó cho đội Pháp chứng Công nghệ xem thế nào.

Chán ghê. Cứ tưởng nó giúp ích được anh.

Nhưng hóa ra lại không nhỉ?

Không, đừng nói thế. Có ích mà.

- Có hả? - Dĩ nhiên.

Khi về Seoul,

tôi sẽ báo cho sếp biết đóng góp của cậu.

Chà, anh đâu chỉ được mỗi cái mã nhỉ.

Gì cơ?

Anh còn tốt tính nữa. Đời bất công quá!

À, tôi…

Hay là ta làm bạn nhé?

Được đấy. Bỏ kính ngữ đi.

- Tớ cũng thế, Seok Hui. - Tốt, Hyeon Uk.

- Có bạn ở Seoul thì tốt quá. - Ừ.

- Cứ thế đi. - Được.

Bóng Tuyết, ăn chút nào.

Gì đây?

Ai vậy?

Hình như mình thấy ai đó. Có lẽ nhìn gà hóa cuốc thôi.

Bóng Tuyết.

Hôm nay đừng đi rong nữa đấy.

Ở nhà thôi, nhé?

Không thì chú cảnh sát lại làm loạn cho xem.

Cậu biết biệt danh của Seok Hui nhỉ?

Là "Đầu đất".

Nó lúc nào cũng nói nhảm, nên anh Geum Gang đặt cho nó tên đó.

Cậu thấy sao? Hợp nó không?

Hồi nãy, nó lại làm thế.

Nó nghĩ Bóng Tuyết

là nhân chứng án mạng á? Nhảm quá trời.

- Hết nói nổi. - Sao lại không?

Tớ thấy hợp lý mà.

Gì?

Tớ nghĩ nó nói có lý.

Ta không nên cứ thế gạt đi.

Thật sự có thể có người tháo dây cho Bóng Tuyết vì cái điện thoại.

Nghe cậu nói, tớ thấy có khi là thế thật.

Trời ạ. Seok Hui bị gì vậy không biết?

Nó tạo bước ngoặt kìa.

Họ bảo, "Đồng hồ hỏng mỗi ngày vẫn đúng giờ hai lần".

Gì?

Có gì à?

Không. Không có gì.

Chuyện gì vậy? Nói đi.

Chỉ là thấy lạ quá.

Người làm việc kinh khủng đó lại là người mình quen biết.

Người mà tớ đã chào hỏi, gặp gỡ, và nói chuyện

suốt 30 năm ở thị trấn này lại làm việc như thế…

Tớ chỉ không tin nổi.

Sao con người có thể làm vậy?

Không phải tớ từng bảo cậu rồi à?

Người còn đáng sợ hơn ma.

Đừng tin người quá.

Về lâu dài, như thế sẽ tốt hơn.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left