The first 200 lines.
Năm đó là 1913 hay 17? Giờ tôi không nhớ nổi.
Tôi bắt đầu quên hết những người tôi từng biết.
Tôi có nhớ Louise Bryant không?
Tại sao? Dĩ nhiên rồi. Tôi không thể quên dù có cố.
Có thể trí nhớ tôi hơi lộn xộn...
nhưng lúc này thì không.
Mọi cái cứ nhớ nhớ quên quên.
Đó là phố Christopher...
và tôi đã liên tưởng đến con phố khác thay thế...
cho đến khi nó trở lại đúng là phố Christopher.
Đôi lúc tôi nhầm lẫn thế đấy.
Tôi quên hết những gì về họ.
Họ theo chủ nghĩa xã hội?
Tôi nghĩ có lẽ là thế nhưng chắc không quan trọng.
Tôi không nhớ tí gì về họ.
Tôi biết Jack có đi lại với Mabel Dodge...
và sau đó cặp với một cô gái khác...
về sau mới quen Louise Bryant.
Đúng là có những thay đổi qua lại...
nhưng nó chưa bao giờ xảy ra với tôi.
Chưa bao giờ tác động đến cuộc đời tôi.
Tôi thích bóng chày.
Không biết bên ngoài người ta nghĩ gì về họ.
Nhưng họ là một cặp.
Lúc nào người ta cũng bàn tán về Louise Bryant và Jack Reed.
Tôi còn nhớ ông ấy bảo mình có 2 tham vọng hồi vào đại học.
Một là được bầu làm lớp trưởng.
Ông ấy không quen ai trong lớp. Cũng chẳng ai biết ông ấy.
Tham vọng nữa là kiếm được 1 triệu đô-la...
vào lúc 25 tuổi.
Ý niệm của tôi về Jack Reed có lẽ khác với hầu hết mọi người.
Nhưng tôi hiểu rõ ông ấy. Đó là người có quan điểm rõ ràng.
Một con người không lệ thuộc.
Tôi còn có một ý niệm, có thể điều này tôi sai.
Rằng vợ ông ấy là một người Cộng sản...
và có ảnh hưởng đến ông ấy hơn bất cứ bà vợ nào khác...
như tôi và các bạn đều biết.
Louise Bryant?
Tôi nghĩ bà ấy là một người khá phô trương.
Tôi sẽ không bàn tán về ai cả. Chẳng dại gì phải thế.
Không. Tôi không phải là...
kẻ ngồi lê đôi mách hoặc đại loại thế.
Đó không phải việc của tôi.
Ông ấy là một người trầm lặng.
Một người tốt.
Nếu gặp ông ấy, tôi sẽ bảo ông ấy là một người tốt.
Song cũng là một người đấu tranh rất coi trọng phép tắc.
Tôi cho rằng đó là người luôn quan tâm...
đến tình hình thế giới và việc nó thay đổi...
dù chẳng phải vấn đề của riêng ông ấy...
hoặc dửng dưng với nó.
Jack ư? Tôi không nghĩ ông ấy là tay chơi bời...
nhưng một số người thì có.
Cuộc đời Jack Reed, ngắn ngủi như...
nó chợt thoáng qua...
và chúng ta, xét cho cùng chỉ là nạn nhân bất đắc dĩ.
Khi ông ấy có cơ hội, là một phóng viên...
được đến những nơi rất thú vị và ấn tượng.
Không phải ai cũng được an táng ở Kremlin...
và ông ấy là người Mỹ duy nhất.
Sinh ra ở Portland, Oregon.
Khá là đặc biệt.
- Anh ta đang ôm gì thế? - Một bức tượng.
Tôi thấy rồi. Nhưng đó là tượng gì?
Chỉ là một bức tượng thôi, ông Woodward.
- Giá nó bao nhiêu? - 75 đô-la.
- Cho một tấm ảnh? - Đúng thế, bà Rudisile.
Bức này thật thú vị, cô Trullinger.
Chẳng phải nó không đẹp, mà vì nó không phải bức họa.
Ông Woodward, tôi muốn ông xem tấm này.
- Tôi nghĩ có ẩn ý ở đây. - Phải.
Eva chiếm ưu thế, đúng không?
Giấc mơ chi phối kẻ mơ mộng.
Nó...
Tôi thấy nó có vẻ mờ.
Tấm kia trông cũng mờ.
Tôi nghĩ đó là ẩn ý của nhà nhiếp ảnh.
Gì? Làm mờ ư?
Có thể nếu ông ngắm nó dưới một góc nhìn khác...
Louise!
Cô đây phải không?
Thân hình tuyệt đẹp.
Louise, em mất trí rồi.
Đừng ngốc thế, Paul.
Em nghĩ anh ngốc vì phản đối vợ mình...
đem phơi bày thân thể trần trụi trước mắt nửa số người anh biết...
Phải. Lạy Chúa. Đó chỉ là 1 tác phẩm nghệ thuật.
Sao thế? Anh vẫn bảo Portland là cỗ quan tài ngột ngạt, quê mùa mà.
Có thể nó ngột ngạt và quê mùa, nhưng đó là nơi anh kiếm sống.
Anh cứ kiếm sống ngập mồm đi, vì em cũng có thể kiếm sống.
Em có công việc của mình.
Em có biết tờ Người Oregon và Công Báo viết gì không?
Anh sẽ cho em biết công việc của em là gì, Louise.
Nó sẽ biến em thành trung tâm của sự chú ý.
Louise Trullinger thật ghê gớm, giải phóng phụ nữ Portland.
Ta sẽ chào tạm biệt những người này rồi về nhà.
- Em sẽ đến Hội Tự Do. - Em sẽ không đến đó.
- Em sẽ đến Hội Tự Do. - Không, em không...
Đẹp lắm, cô Trullinger. Tất cả số tranh này.
Nghe thật mát lòng mát dạ, phải không Louise?
Phải không Louise?
Tất nhiên, bà biết ai sẽ đến Hội Tự Do rồi đấy.
Những người Mỹ yêu nước tin vào tự do.
Nếu không muốn cầm vũ khí để bảo vệ nền di sản...
chúng ta không thể tự xưng là những người Mỹ yêu nước.
Tôi hãnh diện vì được tự do.
Hãnh diện vì được là người Mỹ.
Nếu người chúng ta bầu làm tổng thống quyết định...
rằng tự do của chúng ta đang bị đe dọa...
và rằng thế giới phải bảo vệ nền dân chủ...
thì tôi biết không chỉ mình tôi nghe tiếng gọi của lòng yêu nước.
Cuộc chiến này vì lẽ gì?
Mỗi người sẽ có câu trả lời của riêng mình.
Tôi có câu trả lời của tôi, Tôi đã sẵn sàng để được triệu tập.
Tham gia với chúng ta tối nay...
có con trai của Margaret và C.J. Reed quá cố vùng Portland...
người tận mắt chứng kiến cuộc chiến tranh này.
Tôi thấy không có lí do gì khi chúng ta đến Hội Tự Do...
lại không được nghe Jack Reed phát biểu.
Anh nghĩ cuộc chiến này là vì điều gì, Jack Reed?
Lợi nhuận.
Anh ấy nói gì nhỉ?
Xin lỗi, anh Reed. Chào anh, tôi là Louise Bryant.
Tôi là nhà báo.
Mạn phép anh bớt chút thời gian cho tôi một cuộc phỏng vấn.
Xin lỗi cô. Tôi không muốn phỏng vấn.
Cách đây không lâu tôi có viết bài cho tờ Blast.
- Blast của Berkman? - Đúng vậy.
- Cô muốn phỏng vấn lúc nào? - Bây giờ.
Tôi không sống ở đây mà sống ở ngôi nhà gần sông.
Những 2 ngôi nhà cơ đấy.
Vâng, tôi dùng chỗ này làm xưởng vẽ.
Anh thích hoa huệ trắng không?
Tôi thích loại hoa đó.
- Anh chưa kết hôn phải không? - Tôi không tin vào hôn nhân.
- Cô kết hôn chưa? - Kết hôn ư?
Ai tin vào hôn nhân chứ?
Hẳn mẹ anh sẽ rất vui khi thấy anh trở về Portland.
Bà chỉ vui khi tôi không vào tù. Đây là cô à?
Vâng, anh thích chứ?
Vâng, tôi nghĩ chúng...
- Hơi mờ, nhưng nó rất đẹp. - Phải.
Bây giờ...
giả sử động cơ lợi nhuận trong nền kinh tế thế giới...
là nguồn gốc chiến tranh.
Anh có nghĩ những người Mỹ đó thích chiến tranh...
và tự gán cho động cơ yêu nước của họ là hoài nghi hoặc khờ dại?
Nếu là những người hoài nghi, sự hoài nghi của kẻ yêu nước...
những kẻ nghĩ rằng không có động cơ lợi nhuận...
thì bộ máy chính quyền của đất nước này sẽ không tham chiến...
dù họ nghĩ ngăn chặn chủ nghĩa quân phiệt Đức là thiết yếu.
Được rồi, cô Bryant, Cô muốn phỏng vấn? Viết đi.
Quá khờ nếu nghĩ việc kìm hãm Đức không liên quan đến cuộc chiến.
Kinh tế thế giới là của Anh-Pháp, Đức chỉ muốn có một phần nhỏ.
Viết tiếp đi, cô Bryant.
Cô đâu biết rằng J.P. Morgan đã cho Anh và Pháp vay 1 tỉ đô-la.
Nếu Đức thắng, ông ta sẽ không thể đòi lại.
Cà phê nữa nhé. Mỹ sẽ tham chiến để bảo vệ tiền của J.P. Morgan.
Nếu ông ta mất tiền, tất sẽ có suy thoái.
Thế nên câu hỏi thật sự là:
Sao lại có nền kinh tế mà người nghèo phải trả tiền...
để người giàu không mất tiền?
Còn gì mà ta chưa bàn đến?
Tự do kinh tế cho phụ nữ nghĩa là tự do về giới tính...
tự do về giới tính nghĩa là hạn chế sinh đẻ...
Quần chúng đại diện cho sự bất đồng.
Phần lớn độc giả của chúng ta là tầng lớp thượng lưu.
Thế nên phải chạy khắp cả nước quyên góp tiền cho các tạp chí.
Dù sao thì...
Gì vậy?
Tôi đang nghĩ là...
nên mời anh dùng thêm cà phê.
Không biết mấy giờ rồi, có điều...
hình như tôi chiếm của anh nhiều thời gian quá.
Không sao.
Việc này có thường xuyên xảy ra không?
Cũng thi thoảng.
Vậy à?
Ta đã đạt được một bước tiến rất nhanh chóng.
Phải.
Ta sẽ tiến thêm một bước nữa chứ?
Được.
Anh nghĩ thế nào nếu tôi nhờ anh làm một việc có thể là hơi ích kỷ?
Cô cứ nói đi.
Tuyệt. Hãy xem tác phẩm của tôi và cho tôi biết anh nghĩ thế nào.
Tôi thật sự rất tôn trọng đánh giá của anh.
Lạ thật, tôi cũng đã định hỏi cô là có thứ gì cho tôi xem không.
Tôi biết đó là một sự áp đặt, nhưng tôi sẽ rất cảm kích...
Tôi đã đọc hết tất cả những gì anh viết.
- Tôi rất vui được làm việc đó. - Cảm ơn anh.
Để tôi lấy áo khoác cho anh.
Hi vọng anh không giữ kẽ.
- Giữ kẽ? - Tôi là một nhà văn nghiêm túc.
Có thể anh sẽ thấy khó chịu.
Không, tôi sẽ không giữ kẽ.
- Cảm ơn anh. - Cảm ơn cô.
- Có phải cô muốn tôi về? - Không hẳn, nhưng tôi bị muộn.
- Mới 6h sáng mà đã muộn? - Vâng, tôi có một cái hẹn.
- Gặp cô tối mai được không? - Tối mai tôi bận rồi.
- Vì ngày kia tôi phải đi. - Tôi rất tiếc.
No comments yet. Be the first to leave one.