The first 200 lines.
Được rồi, cô ta chạy đến chỗ tôi,
với một chiếc bánh khổng lồ và ném nó vào chân tôi,
La hét rằng tôi không quan tâm đến cô ta.
- Tệ thật. - Phải, và sau đó bạn thân của tôi Mark,
cao lêu nghêu, cậu ta đi qua, quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào nó,
và bắt đầu ăn như một con chó.
Phải. Và rồi cô ta bắt đầu khóc
và bố cô ta đuổi tôi ra khỏi bữa tiệc của mình, vi vậy...
- Không đời nào. - Phải.
Và đó là lý do tại sao tôi không tổ chức sinh nhật.
Sến thật.
Một câu chuyện buồn cười.
Phải.
- Không, đợi đã. - Tôi xin lỗi. Tôi nghĩ rằng, uh ...
- Chill. Tôi phải đi vệ sinh. - Oh.
Ồ, um, tôi có thể tới không?
Có lẽ khi tôi quay lại.
Ổn chứ?
- Tôi ổn. - OK.
Hey, mèo con.
- Chúng ta có được gì? - Hai mươi-52.
Hai cô cậu kia tìm thấy xác chết. Ba phần tất cả.
- Chết tiệt ... - Ừ.
- Đội khám nghiệm đang đến chứ? - Hơn hai mươi phút nữa.
Tôi nghĩ nên về nhà với vợ ngay bây giờ
thay vì đứng chôn chân ở đây. - Hôm nay là sinh nhật vợ anh?
Tôi đã phải cho cô ấy thẻ chơi game.
Cậu bệnh hay sao mà làm vậy.
Phụ nữ. Trẻ, gần như vậy.
Chết được 24 giờ, tại đây hoặc được đưa đến đây, đầy ấu trùng
Mộ của cô gái đó đã bị cướp hôm qua.
Có liên hệ gì không?
Eh ... Hãy để việc đó cho cấp trên.
Tôi sẽ đi khoanh lại khu vực hiện trường trước khi khi đội khám nghiệm và xe thông tin tới.
Một vấn đề khác...
- Thử giữ nguyên đi. - Huh?
Lần sau khi anh làm tình với vợ,
thử giữ nguyên đi.
Được.
Tôi có thể hỏi hai người làm gì ở đây giữa đêm khuya thế này?
Chúng tôi đang hẹn hò và ...
Xem ra nồng độ trong máu đã tăng lên.
Tôi muốn tăng giá trị dinh dưỡng của màng nuôi bằng ba yếu tố đó.
Điều đó sẽ làm mất ổn định tốc độ tăng trưởng. Như vậy có hợp lý không?
Nghiên cứu của tôi trong trại Serbia cho thấy...
Theo tôi biết chuyên ngành của cô là con người
và cô không cần phải quan tâm tới tuổi thọ của họ.
Phải, nhưng tôi ...
Nhưng gì?
Tôi sẽ làm ngay.
- Oh. Ngạc nhiên thật. - Thằng khốn.
- Marie ở đâu? Cô ấy ở đâu? - Tôi không biết.
Cô ấy muốn đưa anh ra toà, và giờ,
thật kỳ lạ, cô ấy đã biến mất.
Buông tôi ra, Norman.
Nếu tôi biết được anh có bất kỳ liên quan nào với sự mất tích của cô ấy,
Tôi sẽ xé xác anh và huỷ hoại mọi thứ anh đã gây dựng.
Tôi thấy không cần thiết. Nhưng anh hãy cẩn thận.
Nếu huỷ hoại mọi thứ của tôi,
anh sẽ ngạc nhiên với những thứ bò ra từ đống đổ nát.
Thằng khốn, Johann.
Tôi cần bản thiết kế. Phải, tầng hầm.
Quét và gửi chúng cho tôi càng sớm càng tốt.
Không, sẽ phải mất một vài ngày,
anh định nói rằng thật vớ vẩn khi tôi cần chúng ngay sao!
Ai đó đã không về nhà đêm qua.
Oh, anh làm tôi giật mình.
Mọi chuyện ổn chứ?
Phải, lần đầu tiên thấy thực sự ổn trong mấy ngày gần đây.
Cô đã bỏ lỡ món gà sốt rượu vang của tôi.
Anh làm sao?
Không, Conway làm, nhưng là tôi bảo anh ta làm.
Vậy, um, cô đã ở đâu?
Tôi ra ngoài với một người bạn.
Tôi không nghĩ cô quen biết ai trong thị trấn.
Giờ thì có rồi.
Cô kết bạn nhanh đấy.
Đó là một món quà.
Này, uh, tôi có vài tin tốt.
Um, xe của tôi đã sẵn sàng vào tối nay,
vì vậy tôi có thể sẽ chuyển đi tối nay.
Nhưng tôi muốn cảm ơn anh vì mọi thứ đã làm cho tôi.
Anh rất tốt và...tôi không muốn lợi dụng lòng tốt của anh nữa.
Anh ổn chứ?
Có sao không?
- Roman? - Đừng!
Xin lỗi. Tôi...chỉ, um...
Xin lỗi.
Cháu xin lỗi. Cháu muộn cuộc hẹn rồi. Cháu thực sự không có thời gian để...
Chờ đã, chờ đã. Bác cần nói chuyện với cháu.
Bác nhận được một cuộc gọi từ cảnh sát vào tối qua.
Xác Christina Wendall đã bị đào khỏi mộ.
Họ tìm thấy dấu chân gần thi thể.
Họ nói chúng là của Shelley.
Không thể nào. Em cháu chết rồi.
Chúng ta không biết điều đó. Không chắc chắn.
Dù sao, họ cũng đang tìm kiếm con bé.
Olivia có biết không? Có. Bác đã nói với cô ấy rồi.
Bác nói thi thể Christina bị cắt ra? Như thế nào?
Bị chặt đầu.
Đầu bị dập nát.
Dù sao, cháu có thể đi rồi.
Hey, Norman.
Điều tra viên bác thuê khi Shelley mất tích,
hãy để cô ấy tiếp tục điều tra vụ án.
Bác đã làm rồi.
Xin chào, tên tôi là Darren Allen.
Tôi làm tiếp thị cho công ty Sáng Kiến Cuối Cùng.
Uh-huh, được rồi, tôi chuẩn bị viết đây.
Uh, tôi thắc mắc cậu có dùng máy bay hai tầng cánh để kéo ban-nơ quảng cáo?
Tôi hiểu.
Được rồi, cảm ơn vì đã dành thời gian cho tôi.
Chết tiệt.
Khỉ thật.
Mày lừa bọn tao, thằng khốn.
Mày làm thế nào vậy? Để một cái gương hay thứ chết tiệt gì ở đây chăng?
- Có chuyện xấu rồi, anh bạn. - Bọn tao muốn lấy lại tiền.
Con chó đâu? Tao biết có một con chó
Mày không thể giả mạo con quái vật đó được.
- Ở chỗ bác sĩ thú y. - Đừng bỡn cợt bọn tao.
Tôi đã nói là không có!
- Chết tiệt. - Nó đâu?
Được, được. Tôi sẽ nói cho các anh biết.
Tôi đã đưa cho một luật sư để cứu một người ra khỏi tù.
Tất cả. Và không lấy lại được.
Các anh có thể đánh tôi, nhưng không thể lấy lại được nữa rồi.
Mày đang nói dối. Hắn ta đang cố lừa chúng ta lần nữa.
- Trả tiền cho bọn tao! - Ugh!
Chết tiệt.
Ở đâu?
Tiền của bọn tao đâu?
Mày để tiền của bọn tao ở đâu?
Chết tiệt! Thằng lừa bịp khốn kiếp!
Nó ở đâu quanh đây thôi. Tìm đi
Ở đâu, thằng ngu?
Ôi! Đệch!
A!
Lấy một túi đá trong tủ lạnh!
- Oh, chết tiệt. - Sao cơ?
Làm đi!
Đắp vào. Cậu không được chết.
Nó sẽ làm lành vết thương.
Đặt nó lên mũi bạn anh.
Giờ thì ra khỏi nhà tôi.
Cút ra khỏi nhà tôi!
Cô Cates.
Cô làm rơi thứ này.
Cảm ơn.
Xin lỗi, không được.
Tôi nhắc lại là tôi không được phép cho số điện thoại riêng của ông ấy.
Ồ, tôi sợ là không thể.
Biatch.
Anh lấy được bản thiết kế không?
Được. Được, cậu Godfrey.
Tốt lắm.
À, tôi cũng có một bản báo cáo cần anh ký.
Hoàn hảo.
Tầng S5 ở đâu?
- Tất cả ở đấy hết. - Không thấy.
Có vấn đề quái gì mà anh không thể làm đơn giản được hả?
Có lẽ anh lướt qua mất rồi...
Nghe đây, anh là một kẻ vô dụng.
Khi tôi bảo anh làm gì, tôi trông chờ nó được làm cẩn thận, hiểu không?
Tôi điều hành một công ty, không phải một nhà trẻ.
Tôi không có thời gian cho những kẻ thiếu trình độ.
Và tất cả các người nữa!
Giờ thì xoá sạch cái thứ vớ vẩn này đi, làm cho tôi một bản thiết kế mới!
- Cô Godfrey? - Vâng?
Cảnh sát trưởng Michael Chasseur đây. Xin lỗi đã làm phiền cô, nhưng...
Ồ, không sao.
Vậy, nói chuyện một lát nhé.
- Ngay bây giờ? - Phải, nếu cô không phiền.
Được.
Tôi sẽ kể với anh những điều như đã nói qua điện thoại với cấp dưới của anh.
Tôi đã không nghe tin tức gì về con gái, và sự thật là
- người của anh cứ khơi vết thương này ra - Marie Godfrey đã mất tích.
- Sao cơ? - Đó là lý do tôi đến đây.
Quản gia nhà cô ấy báo cô ấy không về nhà tối qua.
Thường thì chúng tôi sẽ không qua tâm cho đến ít nhất vài ngày sau khi mất tích.
Nhưng chúng tôi tìm thấy xe của cô ấy ở một bãi đỗ xe dài ngày.
Có thể cô ấy đi đâu đó lâu chăng?
Có vẻ như dấu vân tay đã được lau chùi sạch sẽ.
Không phải kiểu người ta hay làm ở đầu Cabo.
Chúa ơi. Anh nghĩ chuyện gì đã xảy ra với chị ấy?
Chúng tôi không biết.
Ôi. Dù sao nếu có thể làm điều gì, tôi rất sẵn lòng.
Lần cuối cô gặp cô ấy là lúc nào?
Hôm qua cô ấy đã đến đây, nhưng tôi tưởng anh biết điều đó.
Nếu không sao anh tới đây.
Đúng vậy.
Một người quanh đây nhìn thấy cô ấy gõ cửa nhà cô.
Cô có thể cho tôi biết lý do cô ấy đến đây được không?
Chị ấy đến cho tôi biết chị ấy đã đệ đơn kiện công ty Godfrey.
Cô ấy có khó chịu không?
Từ sau cái chết của con gái và cháu ngoại, cô ấy luôn như vậy.
- Ai có thể trách cô ấy? - Cô ấy có nói gì khác không?
Cô ấy có thể đi đâu? Sau đấy cô ấy có gặp ai khác không?
Không.
Marie Godfrey là người phụ nữ thứ hai mất tích từ chỗ này
trong 7 tháng gần đây.
No comments yet. Be the first to leave one.