The first 197 lines.
49KM/H,
tốc độ này nhanh đến mức nào?
Là tốc độ của một con chim ưng trưởng thành
bay lượn trên không trung,
cũng là đỉnh điểm mà con người có thể đạt được
khi không cần đến sự hỗ trợ của máy móc.
Môn vận động này
được gọi là trượt băng tốc độ đường ngắn.
Nó khiến con người cảm nhận được cảm giác bay.
Từng có người nói
khi bạn thực sự tiến gần tốc độ này,
bạn sẽ cảm thấy bản thân
đã trở thành ánh sáng.
Bây giờ đang phát trực tiếp là
hiện trường trận đấu giao hữu của giải trượt băng tốc độ đường ngắn
Cup Hắc Nham châu Á năm 2019.
Đúng vậy, trận đấu liên tiếp ba ngày
có thể nói là tràn đầy điều bất ngờ và áp lực.
Đồng thời, cuộc thi cuối cùng cũng bước đến
thời khắc kích động lòng người nhất.
Thời khắc này, tôi tin rằng ánh mắt của tất cả mọi người
đều tập trung vào trận đấu này.
Bởi vì trận đấu này
là cơ hội cuối cùng để chọn ra vận động viên dự bị cho
Thế vận hội Mùa đông Bắc Kinh 2022.
Ban huấn luyện viên của đội quốc gia có mặt đông đủ
để thực hiện cuộc tuyển chọn hạt giống cuối cùng trong phạm vi toàn quốc
cho đội tuyển Thế vận hội mùa đông.
Sau cuộc thi lần này,
đội tuyển quốc gia sẽ được thành lập xong.
Cửa lớn đóng lại.
Có thể nói đây là tấm vé cuối cùng
bước đến Thế vận hội Mùa đông Bắc Kinh.
Đúng vậy, để thành viên các tỉnh
phát huy trình độ của mình tốt hơn,
quy cách của trận đấu giao hữu lần này cũng rất cao.
Tuyển thủ hạt giống số một của đội tuyển quốc gia Hàn Quốc
được tôn là thiên tài hiếm có,
quán quân thế giới Kim Seung Woo
cũng hiện diện trong trận đấu này.
Vì cơ hội cuối cùng của Thế vận hội mùa Đông,
các đội của các tỉnh cũng đã cử ra
vận động viên mạnh nhất của mình tham gia trận đấu này.
Nhưng theo tôi được biết,
huấn luyện viên chính của đội Cát Bắc, Phương Tiểu Diệc
đã thực hiện thao tác thay tướng
vào phút chót trước trận đấu.
Đổi thành gương mặt mới của đội Cát Bắc
Trình Hoán và Thẩm Băng Tâm.
Không biết trong cuộc thi quan trọng như vậy
rốt cuộc cô ấy có dụng ý gì
khi thay bằng hai người mới không có kinh nghiệm thi đấu đây?
Thẩm Băng Tâm.
Kiểm soát, ra khúc cua hạ thấp.
Ông trời chia vận động viên thành hai loại.
Một loại gọi là thiên tài.
- Một loại khác gọi là người bình thường. - Trọng tâm thấp.
Đường ngoài.
Thẩm Băng Tâm chính là loại đầu tiên.
Còn điều mà tôi có thể làm
chính là khi cậu ấy trượt gậy cuối cùng
nhìn bóng lưng cậu ấy.
Rất tốt, chặn rất đẹp.
Thẩm Băng Tâm vô cùng to gan, vô cùng tỉ mỉ.
Bây giờ vẫn còn chín vòng cuối cùng, duy trì nhé.
Tôi cũng muốn trượt gậy cuối cùng quá.
Tôi cũng muốn nghe mọi người hoan hô cho tôi.
Tôi nhất định phải đến Thế vận hội Mùa đông Bắc Kinh.
Sức bùng nổ cực hạn không thể tưởng tượng được của Trình Hoán
phối hợp với Thẩm Băng Tâm bàn giao hoàn hảo.
Anh dẫn đầu xông vào khúc cua,
vẫn còn bốn vòng nữa.
Cửa lớn của Thế vận hội Mùa đông đã gần ngay trước mắt rồi.
Tại sao lại chọn trượt băng tốc độ đường ngắn?
Trung Quốc mỗi năm có 27 triệu người chơi bóng rổ.
Đội quốc gia 12 người.
Mười sáu triệu người chơi bóng chuyền.
Đội quốc gia 21 người,
Chơi bóng bàn càng nhiều,
hơn 80 triệu người.
Đội quốc gia 12 người.
Nhưng trượt băng tốc độ đường ngắn của chúng ta thì khác.
Trên dưới toàn quốc cộng lại
3000 người.
Đội quốc gia
10 người.
Vậy tại sao lại chọn trượt băng tốc độ đường ngắn chứ?
Tại sao chứ?
Vượt trội hơn người.
Ba năm trước,
cuộc thi kiểm tra tư cách vận động viên cấp hai quốc gia
của trượt băng tốc độ đường ngắn ấy,
anh đã thành công.
Ôi trời.
Sờ hỏng của anh mất.
Nào, nào, nào, thằng em.
Cậu chỉ cần luyện tập chăm chỉ với anh,
anh nói cho cậu biết người tiếp theo
chắc chắn chính là cậu.
Cái này...
Đôi giày này
tốt thật.
Ôi trời, đôi giày này.
Ai vậy?
Hoàn toàn là carbon.
Trình Hoán, bạn em,
giúp bố cậu ấy giao đồ ăn,
luôn muốn tập luyện trượt băng.
Chẳng phải ngày nào cũng mang cơm đến đây sao?
Nhưng anh xem điều kiện của cậu ấy kìa.
Ôi trời.
Ai xứng đi đôi giày này chứ?
Đôi giày này...
Anh, giày này mua ở đâu vậy?
Không mua được đâu.
Vậy anh có thể bán cho em được không?
Được, em hiểu, em hiểu.
Đây, anh.
Người anh em.
Anh hỏi cậu,
cậu biết trượt băng không?
Em...
không biết.
Vậy kết thúc rồi.
Đôi giày trượt băng này
chỉ có vận động viên cấp 2 mới có tư cách đi.
Anh cậu đây
là vận động viên cấp 2 duy nhất
trong thị trấn chúng ta.
Cậu cảm thấy
cậu có tư cách đi nó không?
Nhưng mà
hôm nay tâm trạng anh tốt.
Vừa nãy cậu nộp hơn 200 tệ đó
coi như là phí tham gia câu lạc bộ.
Thế này đi, nếu cậu thật sự muốn học,
lát nữa cậu nộp thêm 5000 tệ.
Anh đảm bảo cậu qua năm, mười năm nữa,
cậu sẽ là vận động viên cấp hai tiếp theo.
Dương Vũ.
Cậu đã nghe thấy chưa?
Đội trưởng, anh coi người ta là kẻ ngốc để lừa sao?
Đại ca tôi nói rồi,
chỉ cần thêm năm, mười năm nữa,
tôi sẽ là vận động viên cấp hai quốc gia.
Thêm năm, mười năm nữa,
tôi sẽ vào đội tuyển quốc gia rồi.
Lại thêm năm, mười năm nữa
thì là một quán quân thế giới rồi.
Thế này nhé anh.
Chúng ta chọn ngày không bằng gặp ngày.
Hôm nay bắt đầu luyện tập.
Nhưng em có một điều kiện.
Mời nói.
Đội, đội trưởng.
Tiểu Bàng
bị đánh ở sân băng kìa.
Trời ạ.
Ở Mẫu Đơn Giang còn bị người ta đánh sao?
Ai thế? Ai thế?
Ai?
Thật hay đùa vậy?
Cậu xem, tôi lừa cậu làm gì?
Vương Mông, Lâm Bá Hàn
chẳng phải đi ra từ chỗ chúng ta đây sao?
Hơn nữa, nghe nói
lần này đầu quỷ đích thân đến đây chọn người.
Hai đứa ở đây nói linh tinh gì vậy?
Không sao, mấy anh em nói chuyện phiếm thôi, chú xem.
Không biết chữ à?
Không, không nhìn kỹ.
Không nói nữa, không nói nữa, không nói nữa,
không nói nữa, không nói nữa.
Nhóc con, không xử được hai đứa à.
Uống chút đi, lão Trình.
Uống gì mà uống, uống xong thì mau về nhà đi.
Không uống thì thôi, chú kích động cái gì?
Nhanh vậy sao?
Tôi làm việc mà lại, đương nhiên rồi.
Sao hộp giao đồ ăn vẫn còn ở trong?
Không có hộp thì sao tôi ăn được?
Tôi bảo cô giao,
tôi bảo cô ăn sao?
Không phải.
Giữa thị trấn chúng ta có cách bởi con sông Hoàng Đạo.
Còn khách hàng ấy à, ở bên này.
Tôi phải từ đầu này đến đầu kia
ít nhất phải mất một tiếng.
Vậy thịt xắt đến đó chẳng phải đều nguội rồi sao?
Vì đại cục nên tôi ăn rồi.
Tôi...
Tôi từng luyện võ đó.
Mười năm võ thuật,
tôi dọa anh luôn.
Cô cứ ở đây nói linh tinh đi.
Thời gian trước con trai tôi giao đến đó
đi đi về mất 15 phút thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.